[SMCC] Re: vo tinh voi nguoi khuyet tat

nhắc tới đây tôi mới nhớ là tôi có hai biệt tài mà chính tôi cũng chỉ mới phát 
hiện ra gần đây và anh em trên diễn đàn không ai có đó là:
1. biệt tài phân biệt được cái bàn dơ để xin mượn cái khăn lau khi đi ăn ngoài 
quán
2. biệt tài bấm số để gọi điện thoại.
hì hì hì.
bạn tôi ở mỹ cũng gập trường hợp giống chúng ta khi đi làm giấy tờ có người 
sáng đi cùng và nhân viên chỉ hỏi người sáng chứ không thèm hỏi mình. cô ta đã 
nói:
xin lỗi Chúa không cho tôi là người mất trí. sau đó cô ta được xin lỗi và tiếp 
đãi đàng hoàn.
hồi đi nhà băng cũng vậy.
chị tôi gửi vào đây 6 triệu để nhờ tôi mua đồ và gửi theo hình thức nhận bằng 
chứng minh nhân dân.
Nhưng khi tôi mang chứng minh nhân dân ra thì họ từ chối và nói thêm là tụi em 
không giao dịch với người mất năng lực hành vi.
tôi đã nói là vậy thì cái cmnd này là ai cho. nếu tôi mất năng lực hành vi thì 
cái gì đây. vừa nói tôi vừa chìa cái cmnd ra trước mặt cô ấy!
cô dám nói thế với tôi là cô coi thường nhà nước này vì tờ cmnd này của tôi là 
do nhà nước cấp chứ không phải đi nhặt.
Nhưng cô ấy vẫn không đồng ý anh bảo vệ đứng cạnh đó cũng phụ họa cổ nói đúng 
đó anh à.
tôi lên tiếng tiếp. chỗ của anh là cái cổng và anh chỉ có quyền đuổi tôi nếu 
tôi gây mất trật tự hay an ninh trong ngân hàng thôi.
có bà kia vốn là khách hàng cũn hùa theo cô nhân viên bị tôi sạt luôn. còn cô 
lo mà giao dịch xong đi.
còn cô nhân viên, tôi không nói chuyện với cô nữa để tôi gặp trưởng chi nhánh 
của cô.
tôi ra ngoài gọi điện đến văn phòng chính của sacom bank rồi trình bày sự việc 
sau đó có cô Nguyệt là trưởng chi nhánh ở nơi tôi đang đứng bị văn phòng sờ gáy 
nên mới đi ra cửa xin phép mời tôi vào làm việc.
cô dẫn tôi vào bàn giao dịch và nói với cô nhân viên ban nãy là:
thôi! cho ảnh lãnh đi.
tôi nói luôn. tại sao lại thôi cho lãnh đi, tiền của tôi mà lại nhờ các cô cho 
à phải nói là giao tiền cho khách đi mới đúng vì lát nữa sau khi nhận tiền tôi 
sẽ kí giấy nhận tiền chứ không phải kí giấy xin tiền thì lúc đó từ ngữ mới được 
sửa lại.
người sáng đi cùng với tôi nói sao vô đây mày giữ như quỷ vậy.
ra hà nội cũng đã chửi lộn với sacom bank 1 lần rồi đó chứ.
  ----- Original Message ----- 
  From: Tran Ba Thien 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Wednesday, May 20, 2009 7:07 PM
  Subject: [SMCC] Re: vo tinh voi nguoi khuyet tat


  hi Hùng,

  1. người mù cũng bị điếc:
  nhiều khi nói chuyện với mình họ hét thật lớn vì sợ mình nghe không rõ
  2. Người mù cũng bị cụt chân, mất tay:
  Khi bước lên xe, mình thường được họ xốc nách vác lên. Khi đi ăn thường được 
họ nhét thức ăn vào mồm mặc dù mình vẫn có bát đũa...
  3. Người mù bị mất trí, đần độn:
  Khi xe ôm đến, bác tài sẽ không hỏi mình đi đâu nhưng hỏi người dẫn đường: 
ổng đi đâu? 
  Khi làm giấy tờ thì giống Hùng và mọi người vẫn bị
  4. Người mù không được đi lại:
  Khi đi ngoài đường một mình, có ai đó sẽ nạt mình bằng câu hỏi: đi đâu đó..
  5. Người mù là một kẻ cực kỳ đau khổ và không biết cười:
  Khi ngồi ở đám đông, họ mang mình ra trêu chọc vì: giỡn cho anh vui mà...

  Có lẽ còn nhiều nữa, xin các bạn ghi tiếp dùm xem người mù chúng ta còn bị 
thêm bao nhiêu tật nữa đây?
  Tran Ba Thien
  tranbathien@xxxxxxxxx

    ----- Original Message ----- 
    From: NguyenAnhHung 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Wednesday, May 20, 2009 6:27 PM
    Subject: [SMCC] Re: vo tinh voi nguoi khuyet tat


    Em cũng biết điều đó nhưng có những tình huống công việc nhạy cảm không thể 
áp dụng bài học đó hoặc phải vận dụng hết sức khéo léo. Nguyên nhân của tình 
trạng này theo em hiểu thì những người bình thường họ tiếp súc với nhau và đánh 
giá về nhau trước nhất là từ con mắt chứ không phải đôi tai. Mặt khác nhiều 
người còn nghĩ chúng ta khiếm khuyết cả về tư duy hoặc tư duy theo cách nào 
khác chứ không giống họ nên không thể giao tiếp với ta theo cách mà họ vẫn làm 
với người khác. 
    Như đã nói ở lần trước thì lỗi không hoàn toàn do họ. Một vấn đề nữa là mỗi 
dạng khuyết tật lại có những khó khăn khác nhau mà đối tượng khiếm thị lại có 
vẻ gặp nhiều trở ngại hơn cả.
    người khuyết tật vận động thường bị kỳ thị về ngoại hình. Người khiếm thính 
chỉ gặp trở ngại về ngôn ngữ. Còn chúng ta thì trục trặc cả ngoại hình lẫn cổng 
giao tiếp. 
    đó chỉ là một cách diễn đạt khái quát và ngô nghê thôi chứ đào sâu nghiên 
cứu hẳn còn nhiều điều cay đắng.
      ----- Original Message ----- 
      From: Nguyen Hoang Bao Vu 
      To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
      Sent: Wednesday, May 20, 2009 5:52 PM
      Subject: [SMCC] Re: vo tinh voi nguoi khuyet tat


      nếu đi liên hệ công việc với người sáng mà bị bỏ rơi thì Hùng đọc lại bài 
acb từ chối cấp thẻ cho nkt của anh Thiện đi và để ý coi anh Thiện kể chuyện 
thằng Bảo Vũ trả lời nhân viên khi đi làm thẻ rồi lấy đó mà áp dụng.
      nguồn: 
      http://2sinhvien.com/diendan/Topic.aspx?BoardID=19&TopicID=5353
        ----- Original Message ----- 
        From: NguyenAnhHung 
        To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
        Sent: Wednesday, May 20, 2009 5:30 PM
        Subject: [SMCC] Re: vo tinh voi nguoi khuyet tat


        Nhắc đến vụ này lại chạm vào nỗi buồn, nỗi ám ảnh khôn nguôi!
        Nhiều khi tôi đi liên hệ công việc cùng với người sáng mắt thì đối tác 
chỉ chú tâm trao đổi với người sáng mặc dù mình đã cố gắng để thể hiện rằng 
mình mới là đại diện bên A
        . Đi tới đâu cũng cảm thấy quanh mình chỉ toàn những ánh mắt soi mói, 
tò mò, khi cần tiếp súc thì quả không sai.
         Từ kinh nghiệm của bản thân, khi mỗi lần di chuyển đến nơi ở hay làm 
việc mới, phải mất thời gian rất lâu để làm quen với những người xung quanh. 
Khi đã quen, đã hiểu ta rồi thì họ đối xử với ta rất bình đẳng. Nhưng làm sao 
để cả xã hội đều có thái độ ứng xử như vậy?
        chẳng biết ở các xã hội khác họ đã làm gì để người khuyết tật không bị 
kỳ thị. Còn ở ta thì Nhà nước chỉ giỏi hô khẩu hiệu, dân ta đại đa số giàu lòng 
thương người nhưng họ thiếu kiến thức, nhiều người muốn giúp người KT nhưng 
không biết làm thế nào dẫn đến nhiều khi hành động phản tác dụng. 
        Để người kt được bình đẳng thì trước hết bản thân họ phải vượt lên 
chứng tỏ mình nhưng không thể thiếu sự trợ giúp của toàn xã hội. Giới truyền 
thông của ta có vẻ khá ưu ái người kt nhưng họ chỉ giỏi nêu những gương, những 
sự kiện mang tính điển hình của người kt mà thiếu các hình thức định hướng hay 
tuyên truyền cho xã hội hiểu và biết cách chia sẻ với chúng ta. Còn giáo dục ở 
nhà trường nữa chứ! Nếu tôi nhớ không nhầm thì chưa có tiết học nào dạy học 
sinh hiểu và ứng sử thế nào với người kt. 
        Có thể cộng đồng kt chưa đủ lớn để các nhà chính sách ở ta hành động 
một cách thực sự, luật cho người kt chắc chỉ để giải tỏa áp lực nào đó thôi. 
Nhưng họ có biết rằng bất cứ ai từ Nhà hoạch định chính sách đến một công dân 
bình thường đều có thể trở thành kt bất cứ lúc nào. Chỉ khi ra nhập cái cộng 
đồng kt ấy may ra họ có hối tiếc thì cũng đã muộn. Nghĩ vậy có vẻ không hay lắm 
nhưng hoàn toàn thực tế. Tạo cho người khuyết tật một môi trường tốt cũng gần 
giống như cách người ta vẫn mua bảo hiểm vậy.
          ----- Original Message ----- 
          From: VanDan 
          To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
          Sent: Tuesday, May 19, 2009 9:56 AM
          Subject: [SMCC] Re: vo tinh voi nguoi khuyet tat


          Hi các bạn , ông bạn người Pháp nầy nhắc nhở có quá thừa chăng ?
          Trước khi có Dự Thảo Luật Người Khuyết Tật .
          Chính Phủ mình đã ra những Văn Bản Nội Dung không chỉ chăm Lo .... mà 
còn quá lo cho Người Khuyết Tật nữa là đằng khác !!!
          Cách đây đâu có bao lâu .... nếu mình nhớ không lầm thì khoản chừng 
Năm Một Ngàn chín Trăm hồi đó đến nay chứ gì ... 
          Vậy đó , Tới đây , Luật dành cho Người Khuyết Tật sẽ ra đời ...
          Nếu đem ra đọc mà nghe hỏng Sướng Lỗ Tai thì Thua cái gì mình cũng 
chịu ...
          Xin phép các bạn , mình thử làm Tiên Tri một lần coi sao nhé ...
          Tính từ ngày Văn Bản Luật Người Khuyết Tật bắc đầu có Hiệu Lực ...
          Lần nầy từ Văn bản Luật đi vào cuộc Sống , mình cam đoan sẽ chẳng bao 
lâu ...
          Cùng Lắm đến khoảng năm ba ngàn là người Khuyết Tật chúng ta sẽ huy 
hoàng cà ràng Ông Táo hì hì hì ...




          ta 
            ----- Original Message ----- 
            From: Nguyen Hoang Bao Vu 
            To: smcc@xxxxxxxxxxxxx ; trhquan@xxxxxxxxx ; Vy Pham ; 
aulong1088@xxxxxxxxx 
            Sent: Tuesday, May 19, 2009 11:05 PM
            Subject: [SMCC] vo tinh voi nguoi khuyet tat


            Thứ Ba, 19/05/2009, 05:18 (GMT+7)

            Trong mắt người nước ngoài

            Vô tình với người khuyết tật

            ImageView

            Anh Morgan Mugnier - Ảnh: CÔNG NHẬT

            TT - Có thể nói TP.HCM rất năng động và trẻ trung, nếu không thấy 
tận mắt thì có lẽ  tôi khó tưởng tượng nổi điều này. Tuy nhiên, tôi thấy có một 
vài điều
            cần phải thay đổi ở thành phố này.

            Tôi không có ý so sánh giữa quê hương tôi (nước Pháp) và đất nước 
của các bạn vì mọi sự so sánh đều khập khiễng. Tuy nhiên, tôi  nghĩ mình cần 
phải so sánh
            để nói rằng hình như ở VN nói chung và TP.HCM nói riêng, mọi người 
cư xử có vẻ vô tình với  người khuyết tật.

            Ở  TP Lyon, quê hương tôi, người khuyết tật luôn được mọi người coi 
trọng và đối xử vô cùng tế nhị. Ví dụ như việc lên xuống xe buýt, chúng tôi có 
chiếc
            thang máy nhỏ để nâng những người đi xe lăn lên xe (tiếp viên hoặc 
tài xế sẽ nhanh chóng hạ chiếc thang máy này khi phát hiện có người khuyết tật 
đang
            chờ lên xe). 

            Còn khi xếp hàng, hầu hết những người khuyết tật đều được mọi người 
vui vẻ nhường xếp hàng trước. Ở TP.HCM tôi thấy xe buýt thường dừng lại trong 
thời gian
            rất ngắn và nhanh chóng di chuyển nên theo ý kiến chủ quan của tôi, 
người khuyết tật sẽ không dám chọn xe buýt để đi lại, nhất là những ai dùng xe 
lăn.
            Ngoài ra, một việc khác cũng rất quan trọng là xe buýt không có 
thang nâng người khuyết tật lên thì làm sao họ lên xe?

            Tôi cũng  thấy ở các bãi giữ xe hoặc nhà vệ sinh công cộng thường 
không có  khu vực dành riêng cho người khuyết tật. Tôi từng chứng kiến cảnh một 
 thanh
            niên khuyết tật đã bị từ chối cho vào một quán cà phê khá lớn ở 
trung tâm TP.HCM khi anh đi xe máy dành cho người khuyết tật. Từ chối người 
thanh niên
            khuyết tật này, người ta nêu lý do: nhân viên quán cà phê phải chạy 
xe của khách đi gửi tại một địa điểm khác và họ không biết lái chiếc xe ba bánh 
của
            người khuyết tật (không biết lái hay ngại lái?). 

            Người ta giải thích như vậy nhưng tôi thấy ở mặt tiền  quán cà phê 
có  những chiếc xe tay ga xịn, mới coóng… Tôi thấy anh thanh niên khuyết tật  
cố giải
            thích một điều gì đấy nhưng nhân viên quán cà phê vẫn cương quyết 
từ chối, và cuối cùng anh ấy đành phải bỏ đi…

            Tại các trường học ở VN, dường như mọi người vẫn chưa quan tâm đến 
nhu cầu vệ sinh của các bạn khuyết tật. Tôi chẳng thấy nơi nào có kiến trúc phù 
hợp ở
            nhà vệ sinh cho những đối tượng này. Có thể sẽ có những học sinh, 
sinh viên tốt bụng luôn sẵn sàng dìu dắt các  bạn khuyết tật lên cầu thang, vô 
trường...,
            nhưng có mấy ai đủ can đảm vô tận nhà vệ sinh để hỗ trợ bạn mình 
(vì điều đó rất tế nhị).

            Tôi nghĩ trong cuộc sống có những điều tưởng chừng chỉ là do  vô 
tình vô tâm, nhưng nó sẽ ảnh hưởng sâu sắc tới cuộc sống, suy nghĩ của những 
người kém
            may mắn hơn chúng ta. Dẫu có muộn nhưng tôi nghĩ các bạn phải thay 
đổi để không  vô tình với người khuyết tật. 

            Morgan Mugnier (sinh viên Tr=

Other related posts: