[SMCC] Re: toi khong song bang loi khen tang

Vũ ơi,

thư này cũng bị đứt đuôi rồi... Nếu không làm được thì cứ việc hỏi anh em, có 
gì mà phải xấu hổ đâu...
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hoang Bao Vu 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx ; trhquan@xxxxxxxxx ; Vy Pham ; aulong1088@xxxxxxxxx 
  Sent: Friday, May 22, 2009 7:51 AM
  Subject: [SMCC] toi khong song bang loi khen tang


  Thứ Sáu, 22/05/2009, 00:01 (GMT+7)

  Người trong cuộc

  Tôi không sống bằng lời khen tặng

  (Nhân đọc bài “
  Vô tình với người khuyết tật
  ”, Tuổi Trẻ ngày 19-5-2009)

  TT - Cuộc đời tôi “trầm” nhiều hơn “thăng”, dẫu tôi là một chàng trai luôn 
được nhiều người trầm trồ ngưỡng mộ mỗi khi nhìn vào. 

  Hai chân bị teo cơ do sốt bại liệt từ nhỏ, nhưng nhờ ý chí vươn lên đến nay 
bạn Nguyễn Văn Quân đã tự tin làm chung với mọi người trên dây chuyền may ở
  tổ 5, Xí nghiệp may Hưng Phát (Công ty Việt Hưng) - Ảnh: THANH ĐẠM

  Thuở nhỏ, dù bị liệt một chân nhưng tôi vẫn khuân gạo để đưa vô kho như bao 
người khác (nhà tôi buôn bán tạp phẩm). Tôi cũng đi học và đứng trong tốp những
  học sinh giỏi nhất dẫu luôn bị mang tiếng “tại nó què nên giáo viên chấm điểm 
dễ”, trong khi tôi chỉ được miễn môn thể dục, còn những môn khác luôn phải
  học và kiểm tra như bao người. Những điều tiếng như thế khi nghe tôi rất buồn 
nhưng cũng không thấy có gì quá xúc phạm. Điều làm tôi thấy mình bị xúc phạm
  nhất liên quan đến chuyện đi vệ sinh trong trường học. 

  Một lần tôi tâm sự với giáo viên chủ nhiệm không biết phải làm sao khi đi vệ 
sinh trong trường. Sau đó, không hiểu bằng cách nào mà chuyện tôi nói tới tai
  đám bạn trong trường. Thế là nhiều đứa đã nói thẳng khi thấy tôi đi ngang 
qua: “Đi (vệ sinh) đứng không được thì đi ngồi đi!” rồi chúng cười ha hả. Tôi
  nóng máu phang cây nạng về phía những người lành lặn nhưng vô tâm kia, thế là 
tôi nằm chỏng chơ giữa sân trường trước những tràng cười khoái trá của họ.
  Sau đó tôi còn bị mang tiếng: “Đã què mà còn không biết thân phận, lại hung 
dữ...”. 

  Lên đại học, tôi vào Trường Khoa học xã hội & nhân văn với hi vọng nơi đây sẽ 
giúp tôi thoát khỏi những ám ảnh ngày xưa. Những người bạn nơi đây khá tốt
  và tôi đã nguôi ngoai bớt nỗi buồn ngày nào, nhưng...

  Những lần đi chơi xa của lớp hay những hoạt động ngoại khóa ở trường như thi 
thể thao... dường như các bạn sợ tôi buồn nên chưa bao giờ lên tiếng rủ tôi
  đi chung, tất cả đều được thông báo âm thầm cho nhau giống như đang làm một 
điều gì đó mờ ám. Dẫu vậy tôi vẫn biết hết. Và tôi phải giả vờ như mình không
  biết để mọi người không bị day dứt, khó xử. “Nhân văn” mà không đúng cách vẫn 
khiến người khuyết tật tổn thương như thường. Tôi hiểu sẽ rất khó xử cho
  các bạn khi không biết phải làm sao cho đúng, nhưng sao các bạn không đối xử 
thật sự công bằng với tôi?

  Khi đi làm, tôi từng được đứng trên bục cao của cơ quan nhận giải “Gương vượt 
khó”. Và sau đó tất nhiên là rất nhiều ánh mắt từ các bạn đồng nghiệp nhìn
  tôi ngưỡng mộ. Thế nhưng, có những lần các đồng nghiệp thấy tôi dắt xe một 
cách khó nhọc (nhất là những hôm trời mưa), hoặc leo lên cầu thang một cách
  kiên trì vì đường trơn trượt..., thay vì tới giúp tôi một tay thì họ lại chỉ 
xuýt xoa theo từng bước chân của tôi. Tôi đâu sống bằng lời khen tặng, tôi
  cần một vòng tay nâng đỡ nhiều hơn... 

  Tuần trước tôi có đi xem nhóm nhạc Mỹ đến VN biểu diễn. Màn biểu diễn đầu 
tiên là tiết mục tốp ca của các em khiếm thị với bài hát Dòng máu Lạc Hồng. Bài
  hát thật tuyệt. Khi bài hát kết thúc tiếng vỗ tay rất mạnh mẽ, bất chợt tôi 
nghe sau lưng giọng một bạn nam nào đó đầy phấn khích: “Ê, nhìn thằng mù dắt
  thằng m=

Other related posts: