[SMCC] tho Do Trung Quan

Đỗ Trung Quân: Lẽ ra

--------------------------------------------------------------------------------



Lẽ ra chúng ta không phải làm những bài thơ thế này 

Ta thấy chính mình 

Chiếc bóng mệt mỏi trên vách 

Thôi ngậm miệng lại 

Mà sống nốt những ngày thừa 

Ta thấy chính mình 

Gương mặt no nê thỏa mãn từ những chuyến đi xa 

Thái lan,hông kông,singapore,pháp ý,hoa kỳ… 

Những chuyến rong chơi bằng tiền tài trợ 

Du lịch,shopping ,khu đèn đỏ… 

Sao cũng được miễn là cứ thế mà đi 

Mà hưởng thụ 

Ta thấy chính mình 

Qua những gương mặt quen ngày xưa 

Ngày xưa chưa xa 

Những chàng hai mươi đầy nhiệt huyết 

Nay cười mỉa "rách việc! 

êm thấm lại không muốn… 

Đồ ngu!..” 

Ta thấy chính mình 

Chập chờn trên vách suốt đêm dài 

con giun bị dày xéo bởi gót giày 

Đất nước nhà cao tầng 

Đất nước siêu thị 

Đất nước xe hơi đắt tiền 

Đất nước week-end 

Đất nước resort 

Đất nước không chiến tranh 

Cớ gì đau quặn ruột? 

Ta thấy mình trên vách hằng đêm 

Như bóng ma gầy khô 

Lẽ ra 

Ta đâu còn phải làm những bài thơ như thế 

Nếu những gương mặt nham nhở 

Không cười gằn qua cột mốc số không 

Nếu những con tàu lăm lăm súng đạn 

Không gầm gừ trên biển đông 

Và nếu nỗi đớn hèn 

Không khắc một dấu máu lên vầng trán...                                         
                                                                        
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

Other related posts: