[SMCC] Re: su bat luc cua luong tam

Hôm qua trên radio có phát tin về trường hợp nạn nhân thiên tai ở Quãng Nam Đà 
nẵng gì đó nhạn quà cứu trợ là thịt hộp , khi khui ra thì thịt đen xì, thối 
hoắc đành phải bỏ không dám ăn, cũng không dám nói vì là đồ cho hơn nữa biết 
đâu chỉ có 1 mình mình xui nhận phải?Nhưng cuối cùng thì việc cũng vở lở. Cơ 
quan chức năng đã phát hiện tại nơi công ty này còn hơn 300 hộp thịt cùng nhãn 
hiệu có dấu hiệu quá hạn sử dụng như sét ngoài hộp, hộp bị phồng...đang chờ kết 
luận xét nghiệm...
Điều muốn nói ở đây là: bán đồ ăn hay thuốc quá hạn sử dụng đã là vi phạm pháp 
luật, người mua có thể lầm do không xem kỷ nhưng người bán nhất định không lầm. 
Đó là ông bà ta nói vậy.
Đành rằng không tiền thì khó sống, nhưng những đồng tiền kiếm được bằng mọi giá 
như thế liệu có đem lại an lạc, niềm vui, hạnh phúc?
  ----- Original Message ----- 
  From: Tran Ba Thien 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Thursday, November 29, 2007 8:44 AM
  Subject: [SMCC] su bat luc cua luong tam


  xem
  http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=231634&ChannelID=87

  Sự bất lực của lương tâm

  TT - Câu chuyện cặp vợ chồng “
  Bác sĩ nhi hại bệnh nhi
  ” (xem Tuổi Trẻ ngày 28-11) như đòn trí mạng đánh vào sự tồn tại của lương 
tâm, nếu chúng ta còn thừa nhận lương tâm là hiện hữu có ý nghĩa như một giá
  trị bên trong không thể tách rời con người.

  >>
  Phát hiện thuốc quá hạn sử dụng

  Cũng là bậc làm cha mẹ, hai vị dĩ nhiên hiểu rõ mỗi đứa con là tài sản vô giá 
của các đấng sinh thành. Đã là bác sĩ, dĩ nhiên hai vị ý thức sâu sắc hơn
  ai hết ý nghĩa của sự sống, ý nghĩa của thiên chức người thầy thuốc đang chăm 
sóc cái quí giá mà bệnh nhân đã trọn vẹn tin tưởng trao vào tay mình: sức
  khỏe và tính mạng.

  Là bác sĩ chuyên khoa nhi, hai vị hẳn nhiên được đào tạo hơn hết để thấu hiểu 
sự mong manh của trẻ thơ trong những năm tháng bắt đầu đời người... Nhưng
  hết thảy đều đã bị vứt bỏ!

  Nghề nào cũng có chữ đạo của nghề. Giữ đạo của nghề không chỉ để làm tròn cam 
kết xã hội vốn làm nên vẻ đẹp cao quí của nghề nghiệp. Nó còn làm mỗi người
  thông qua tâm sức trong công việc mà thấy mình hiện diện xứng đáng với lương 
tâm và cộng đồng.

  Lỗi của địa phương thờ ơ không giám sát, không phát hiện? Lỗi của ngành y tế 
không quản lý chặt chẽ đến cùng? Hay là lỗi của các bậc phụ huynh ngây thơ,
  kém hiểu biết, đã vô ý “giao trứng cho ác”?... Tất cả đều trở nên vô nghĩa 
khi lương tâm không còn đủ sức đồng hành với con người.

  Hay phải bắt đầu bằng điều trị lương tâm con người?

  DUYÊN TRƯỜNG

  Tran Ba Thien
  tranbathien@xxxxxxxxx

Other related posts: