[SMCC]

hãy để dành khi nào thật sự rãnh rỗi rồi hẳn đọc vì phần 
này rất dài.

Chuyện cười danh nhân


17/10/1934: Các nhà báo bao quanh Einstein khi khi ông vừa bước 
xuống phi trường để  định cư đất Mỹ:

- Xin ông cho ý kiến về rượu!
- Tôi không uống rượu nên tôi chẳng để ý

o0o

Có một lần, một nữ phóng viên Mỹ hỏi Albert Einstein:

- Giữa thời gian và vô tận có sự khác biệt nào?

Nhà bác học với giọng đôn hậu trả lời:

 - Nếu tôi có thì giờ để giải thích cho cô sự khác biệt đó 
thì sẽ là sự vô tận trước khi cô hiểu điều đó!

o0o

Albert Einstein có lần nói với các nhà báo:

- Các ông đừng đặt vấn đề quốc tịch của tôi.

Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi 
là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết 
của tôi đề ra là đúng thì người Đức
sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi 
là công dân quốc tế.

Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi 
đề ra còn có những thiếu sót  thì người Pháp sẽ nói tôi đã 
từng là người Đức và người Đức sẽ
nói tôi là một tên Do Thái.

o0o

Albert Einstein nói về thuyết tương đối của mình, có một anh 
chàng hay nghi ngờ hỏi:

- Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp 
nhận những cái mà nó không nhìn thấy.

Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:

- Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Bây giờ ông đặt trí 
thông minh của ông lên bàn đây  thì tôi có thể tin rằng ông có 
một bộ óc thông minh.

BALZAC

Ðêm khuya một người ăn trộm vô nhà Balzac. Anh ta lục hết mọi 
ngăn kéo, mọi ngõ ngách. Nhà văn sốt ruột:

- Ðừng tìm nữa chi cho mệt. Chính tôi mà còn tìm không ra nữa 
là anh!

CHURCHILL

Khi còn nhỏ, thủ tướng Winston Churchill có một bộ ria rất 
đẹp. Một hôm, trong một cuộc họp khá đông, một bà đứng 
lên công kích với một vẻ giận dữ:

- Tôi không ưa ý kiến lẫn bộ râu của ông.

Winston Churchill ngọt ngào đáp ngay:

- Bà đừng lo. Bà không có dịp nào tiếp xúc với hai cái đó 
đâu.

Một bà khác  bảo ông:

- Nếu tôi là vợ  ông, tôi sẽ  cho ông  uống thuốc độc

- Nếu tôi là chồng bà, tôi sẽ  uống  nó ngay

VICTOR HUGO

Một lần đại văn hào Pháp Victor Hugo (1802 - 1885) đi thăm nước 
Phổ. Khi đến biên giới Pháp ố Phổ. Một nhân viên hải quan 
nước Phổ hỏi:

- Xin ông cho biết ông làm nghề gì?

- Tôi viết.

- Tôi muốn hỏi ông sinh sống bằng nghề gì?

Lần này Hugo đáp gọn:

- Bằng ngòi bút.

Nhân viên hải quan nọ gật đầu ra vẻ thông hiểu. Sao đó anh ta 
ghi vào tờ thị thực nhập cảnh: "Hugo, nhà kinh doanh ngòi bút".

MARK TWAIN

Trong chuyến thăm nước Pháp, Mark Twain đi tàu hỏa đến Dijon. 
Buổi chiều hôm đó ông mệt và buồn ngủ. Do đó ông đề nghị 
người soát vé giúp đánh thức ông
dậy khi tàu đến Dijon. Nhưng trước hết ông giải thích rằng 
ông là người ngủ rất say  Tôi có thể sẽ phản đối to tiếng 
khi ông cố đánh thức tôi dậy. - Ông
nói với người soát vé - Nhưng đừng bận tâm. Dù thế nào cũng 
cứ cho tôi xuống tàu nhé!.

Mark Twain đi ngủ. Sau đó khi ông ta thức dậy thì đã là đêm 
khuya và tầu đã đến Paris. Ông nhận ra ngay rằng người soát 
vé đã quên không đánh thức ông dậy
khi đến ga Dijon. Ông rất bực, chạy đến người soát vé :

Mark Twain nói:

- Suốt đời tôi chưa bao giờ giận như thế này.

Người soát vé nhìn ông ta một cách bình thản và nói:

- Người Mỹ mà tôi cho xuống ở ga Dijon ấy còn cáu gấp đôi 
ông nữa.

Mark Twain trả lại bản thảo cho một tác giả trẻ với lời 
nhận xét sau:

"Bạn thân mến, các thầy thuốc danh tiếng khuyên những người 
làm việc trí óc nên ăn cá, vì thực phẩm này bồi dưỡng tủy 
não bằng chất đạm của nó. Trong lĩnh
vực này tôi không thạo lắm vì thế tôi không biết bạn nên ăn 
bao nhiêu cá. Nhưng qua bản thảo bạn gửi cho tôi, tôi cho rằng 
đối với bạn hai con cá voi cỡ
vừa không phải là một lượng quá đáng!"

Một lần Mark Twain đến một thành phố nhỏ, ông có buổi nói 
chuyện ở đây. Tối đến, ông vào một tiệm ăn, chủ hiệu 
hỏi:

- Ngài mới đến thành phố này phải không ạ?

- Vâng, tôi vừa mới đến đây.

- Ngài thật là may mắn, tối nay có buổi nói chuyện của Mark 
Twain, ngài đi nghe chứ?

- Chắc chắn là có.

- Thế ngài đã có vé vào chưa?

- Ồ! Chưa, chưa.

- Thế thì có khi ngài phải đứng đấy.

- Vâng, thật đáng tiếc, tôi luôn luôn phải đứng trong các 
buổi nói chuyện của Mark Twain.

Kiến trúc sư nổi tiếng Dresden trong những năm 30 của thế kỷ 
là kiến trúc sư tài ba Hanh Boelzog. Một người rất kiên quyết 
chống lại những kiến trúc vô
vị, cứng đờ. Ông có những đường nét táo bạo trong kiến 
trúc.

Một hôm trong cuộc họp hội đồng Thành phố có người phát 
biểu:

"Giáo sư Boelzog, ủy viên hội đồng nhân dân Thành phố rất ít 
khi có mặt trong các buổi họp".

Kiến trúc sư không khoan nhượng trả đũa ngay:

"Các ông sử dụng cái đầu hay cái đít của tôi?"

Eạnia Chimua thường hay vui đùa với một nhà thơ hay dí dỏm. 
Một lần đang dạo chơi tán gẫu với nhà thơ, Chimua nói:

- Người thường xuyên tâng bốc ta, nhưng ta chẳng bao giờ coi 
trọng các lời khen ấy. Hôm nay chỉ có ta và ngươi ở đây, 
ngươi hãy đánh giá thật về ta đi,
đừng có giả dối!

- Bệ hạ đáng giá một nghìn tăng!

- Ngươi bất công quá ố Chimua nói. Chỉ riêng cái thắc lưng này 
đã đáng giá một nghìn tăng rồi!

- Vâng, chính thần ngụ ý cái thắt lưng của bệ hạ, nhà thơ 
thản nhiên trả lời.

Có lần  Moritj Saphir (1795-1858) là nhà văn hài hước nổi tiếng 
người Đức. Một lần cãi nhau với một nhà thơ. Ông này vốn 
ghét nhà văn đã nói:

- Thưa ngài Saphir, ngài viết chỉ vì tiền. Còn tôi viết vì danh 
dự!

- Mỗi chúng ta viết  cái mà chúng ta thiếu! Ông từ tốn đáp.

Diễn viên hài kịch nổi tiếng Oho Reutter có một lần đi chơi, 
đi qua một nghĩa địa ở ngoại ô Berlin. Ông thấy người ta 
đang vận chuyển gạch ngói. Tò mò ông
hỏi người ta định xây dựng gì ở đây vậy? Người thợ trả 
lời "Cái hàng rào nghĩa địa đã mục nát nên xây tường để 
thay thế".

Oho Reutter hỏi: "Làm cái đó để làm gì. Điều đó không cần 
thiết. Những kẻ nằm bên trong nghĩa địa, chắc chắn không 
thể đi ra khỏi nghĩa địa. Còn những kẻ
ở ngoài nghĩa địa cũng không muốn vào trong đó nằm".

Lúc Paderewski ở Thụy Sĩ, một số "tác giả" thường hay đến 
làm phiền ông, xin ông ý kiến bằng cách khoe khoang kỹ thuật, 
khoe khoang những sự tìm tòi có
tính chất mới lạ nhưng nội dung trống rỗng. Có lần một 
nhạc sĩ phái "Môdéc" đến đánh một bản nhạc mới sáng tác 
của anh, trong đó đầy những chữ kỹ thuật
lập dị, khó nghe và chói tai. Người đó dừng tay sau một hợp 
âm khó nghe và hỏi một cách tự hào:

- Giáo sư thấy hợp âm cuối cùng này thế nào so với hợp âm 
đầu tiên? (anh ta đánh lại hợp âm đầu tiên).

Paderewski đứng phắt dậy và nói:

- Hãy mãi mãi ngừng ở hợp âm này!

- Vì sao vậy?

- Vì nó hay nhất, nó là đỉnh cao của sự tìm tòi, nó giải 
phóng mọi ràng buộc về kỹ thuật, về nội dung, về...

- Vâng, thưa giáo sư, đó là mục đích của nghệ thuật...

- Tôi chưa nói hết. Đặc biệt là nó giải phóng tôi khỏi phải 
nghe thêm sự sáng tạo của anh. Anh vừa nói nó là một hợp âm 
cuối cùng mà đã là hợp âm cuối cùng
thì... xin lỗi! Xin vĩnh biệt anh!

Có một người thợ may đến vật nài nhà văn Pháp Charles 
Baudelaire  (1821-1867) trả tiền công may trang phục. Baudelaire cười 
và trả lời rằng, ông không có
gì để trả nợ cả. Người thợ may tức giận nói:

- Ít nhất ngài cũng phải cho biết cụ thể khi nào ngài có thể 
trả nợ được để tôi có thể ngủ ngon giấc?

Nhà thơ buồn rầu nhìn chủ nợ rồi nói:

- Nếu tôi nói ra thì ông sẽ chẳng bao giờ ngủ được mất.

Một nhà văn kiêm nhà báo người Séc tên là Duras Rasa đang làm 
việc ở một tờ báo thì nhận được bản thảo của một tác 
giả không quen biết. Cuối bản thảo, tác
giả viết:

"Tôi cam đoan là truyện ngắn này chưa đăng ở đâu cả".

Duras Rasa đọc bản thảo xong rồi ghi tiếp vào sau dòng trên:

"Tôi cũng cam đoan rằng, nó sẽ không bao giờ được đăng ở 
đâu cả".

Ngài Waiter Raleigh mang từ châu Mỹ về nước Anh hai thứ cây 
trồng quan trọng: cây khoai tây và cây thuốc lá. Có thể ông là 
người Anh đầu tiên hút thuốc.

Người ta kể rằng vào một buổi tôi, khi ông đang ngồi ở 
phòng làm việc hút tẩu, người hầu mang một bức thư bước 
vào. Người hầu này chưa hề nhìn thấy ai hút
thuốc bao giờ nên nghĩ rằng chủ của mình đang bị cháy. Do 
đó, anh ta đánh rơi bức thư, chạy ra khỏi phòng và kêu lên:

- Ông chủ của tôi bị cháy rồi. Khói đang tuôn từ mồm và mũi 
của ông chủ tôi!

Nói rồi, anh vội vã xách một xô nước trở lại phòng làm 
việc dội lên khắp người ông chủ, khiến ông không kịp có 
thời gian giải thích chuyện gì xảy ra.

Booth Tarkinton kể câu chuyện về bản thân.

Tôi đang đi bách bộ quanh một hội chợ nghệ sỹ chữ thập 
đỏ thì có hai cô gái xinh xắn chừng mười sáu tuổi đến bên 
tôi. Một cô hỏi xin tôi chữ ký. Tôi hãnh
diện nói: "Tôi không mang bút máy, liệu tôi ký bằng bút chì có 
được không?"

- Được ạ!- Cô gái nói và thế là tôi lấy bút chì ra và ký 
tên vào cuốn sổ tay đóng gáy da dê mà cô đưa cho tôi.

Cô thanh nữ nghiên cứu chữ ký và chau này. Sau đó, cô ta ngước 
mắt nhìn tôi và nói:

- Ông có phải là Robert W. Chambers không?

Tôi nói:

- Không phải, tôi là Booth Tarkinton!

Cô thanh nữ đáng ghét quay sang bạn của cô ta, nhún vai nói:

- Mày đưa cho tao mượn cái tẩy ngay

Trêkhốp là nhà văn Nga nổi tiếng. Một hôm, có ba bà quý tộc 
đến thăm nhà văn. Ba bà thi nhau khoe mình là người am hiểu các 
vấn đề to lớn. Nhà văn theo
phép lịch sử vẫn vui lòng nghe. Nói chán, một bà bỗng hỏi 
Trêkhốp:

- Hi Lạp và Thổ Nhỉ Kỳ, ông thích bên nào hơn?

Trêkhốp nheo mắt hóm hỉnh trả lời:

- Tôi thích mứt hơn cả ..!

Lập tức ba bà lại thi nhau nói về các loại mứt. Khi ra về, 
các bà con hẹn lần sau đến chơi, mang biếu nhà văn những lọ 
mứt do chính tay mình làm ra.

Heindrich Heiner sống ở Paris, có một người đã hỏi ông:

- Tại sao ông là một nhà thơ nổi tiếng mà bác của ông lại 
là chủ một nhà băng?

Ông đã dí dỏm trả lời:

- Mẹ tôi thích đọc thơ nên đẻ ra một nhà thơ. Còn mẹ của 
bác tôi thích đọc những chuyện cướp nên con của bà ta là 
chủ nhà băng!

BERNARD SHAW

Tiểu sử BERNARD SHAW
George Bernard SHAW là nhà soạn kịch và phê bình gia Ái Nhĩ Lan, ( 
Dublin, 1856 — Ayot Saint Lawrence, 1950). Ông viêt rất nhiều.
Ðược giải Nobel về Văn chương năm 1925.

Sau khi đọc Marx, ông khám phá ra Nietzsche, Ibsen nên ông là kẻ 
thù của Chủ nghĩa tư bản. Ông chế nhạo giới tư sản, đòi 
hỏi sự tiến bộ của xã hội.
Ðầu tiên ông cho ra hai tiểu thuyết le Lien irrationnel (1885), la 
Profession de Cashel Byron (1886), sau đó ông cống hiến cả đời ông 
cho sân khấu.

Lãnh vực của ông là: khôi hài (humour), nghịch biện (paradoxe). 
Ông dùng hài kịch để phê bình mọi giá trị trong la Profession de 
Mrs. Warren (1893), le
Héros et le Soldat (1894) và Sainte Jeanne (1923)
Nhân vật của ông là hình ảnh của ông, sống bởi trí thông 
minh và triết lý.
Lời văn ông điêu luyện và có khi thống thiết.
Là một người ghét phụ nữ, nhưng ông cũng cưới Charlotte 
Payne-Townsend năm 1898 (lúc đó ông 42 tuổi).

Bernard Shaw là nhà văn có óc châm biếm và khôi hài.

o0o

Ông kể: Tôi có người bạn do dự giữa hai cách tự tử, cuối 
cùng thì anh ta chọn cách cưới vợ

Một hôm ông gặp một giáo sĩ có tiếng là hài hước..Vị giáo 
sĩ thấy ông gầy gò quá liền đùa vui:

- Tôi mong ông đừng có gầy quá vì thấy ông người ta lại nghĩ 
là nước Anh đang có nạn đói.

- Còn tôi cũng mong rằng ông đừng mập quá như vậy vì người 
ta lại tưởng chính ông là nguyên nhân gây ra nạn đói này.

Sau lần trình diễn đầu tiên vở kịch của mình tại Mỹ, 
BERNARD SHAW gọi điện ngay cho người nữ diễn viên đóng vai 
chính trong vở diễn:

- Thật tuyệt vời, thật vĩ đại!

Người diễn viên được khen ngợi, khiêm tốn đáp:

- Chưa xứng với những lời khen đó đâu, thưa ông!

- Không, ý tôi nói về vở kịch đấy chứ! Bernard Shaw giải 
thích.

Người nữ diễn viên cũng chữa lại ngay:

- Ý tôi cũng vậy đó!

Hội phụ nữ Luân Đôn yêu cầu  Bernard Shaw tặng hội một cuốn 
sách của ông nhà đề "Người chỉ đường cho trí thức đến 
với xã hội chủ nghĩa".

Nhà văn đã từ chối và viết thư trả lời:

"Mong quý hội thông cảm vì cuốn sách tặng, người ta thường 
ít đọc .."

Hội phụ nữ bèn đem bán bức thư đó với giá 30 đồng, đủ 
mua ba cuốn sách của Bernard Shaw

Sau khi nhà văn mất người mua bức thư đó đem bán lại cho một 
người chuyên sưu tầm các bút tích của nhà văn và nhận được 
số tiền đủ để mua toàn bộ các tác
phẩm của nhà văn.

Có một số thanh niên hỏi ông "bỏ thuốc" dễ hay khó. Nhà văn 
đáp:

- Dễ.

- Ngài bảo dễ, sao ngài không bỏ được thuốc ?

-Việc khó là việc không làm nổi hoặc chỉ làm được một 
lần. Đằng này tôi đã bỏ hút thuốc hàng chục lần!

SOCRATE

Sử sách ghi lại rằng vợ của nhà triết học Hi Lạp cổ đại 
Socrate là một bà vợ rất dữ, suốt ngày quát mắng và chửi 
bới ông. Mọi người hỏi:

- Sống gần một bà vợ như thế, ông lấy đâu thời gian và tâm 
trí để suy nghĩ nữa?

Ông thản nhiên trả lời:

-  Chính nhờ bà ấy mà tôi trở thành triết gia!

Một hôm, sau khi chửi bới om sòm, bà vợ của Socrate tạt vào 
đầu ông một xô nước. Socrate  nghĩ thầm:

- Sau cơn sấm sét, trời lại mưa!

TOLSTOY

Leo Tolstoy viết một truyện ngắn, và gửi đến một tòa soạn 
tạp chí, ký tên khác. Sau hai tuần ông đến tòa soạn để biết 
số phận truyện ngắn của mình. Một
biên tập viên trẻ tiếp ông không lịch sự lắm và bảo thẳng 
truyện ngắn của ông sẽ không được đăng.

- Vì sao thưa ông?  Nhà văn hỏi lại.

- Thưa ông thân mến, khi đọc truyện ngắn của ông, tôi hoàn 
toàn tin đây là một người viết văn còn non nớt. Tôi thành 
thật khuyên ông hãy bỏ cái thích thú
viết lách đi. Vào tuổi tác như ông, bắt đầu viết thì đã 
muộn rồi. Trước kia, xin lỗi, ông đã viết gì chưa?

Tolstoy trả lời giọng trầm lắng:

- Tôi có viết một số tác phẩm mà người đọc cũng đánh giá 
là được chẳng hạn như: Chiến tranh và hòa bình hay Anna 
Karenina....

người biên tập lặng đi không nói nên lời nữa.

VICTORIA

Nữ hoàng Victoria nước Anh đôi khi cũng gặp phải sóng gió nhỏ 
nhặt trong hôn nhân. Tối nọ, trong hoàng cung yến tiệc linh 
đình. Nữ hoàng bận tiếp các vương
tôn quý tộc nên đã quên bẵng chồng mình. Hoàng thân giận lắm 
bèn lẳng lặng quay về phòng. Vài phút sau có người đến gõ 
cửa, trong phòng chỉ vọng ra một
giọng lạnh lùng: "Ai đấy?"

Người gõ cửa uy nghiêm đáp: "Nữ hoàng đây!"

Cửa không mở và mãi cũng chẳng thấy động tịnh gì. người 
đứng ngoài thẹn thùng rời đi nhưng chẳng bao lâu đã quay lại. 
Trong phòng lại có tiếng hỏi: "Ai?"

Người gõ cửa bây giờ dịu giọng xuống: "Victoria đây!"

Thế nhưng cửa vẫn cứ đóng chặt. Người gõ cửa hết sức 
tức giận không ngờ cả uy danh nữ hoàng cũng chẳng lấy được 
một cánh cửa, bèn hậm hực bỏ đi. ... Nửa
chừng ngẫm nghĩ lại quay về gõ lần nữa. Bên trong vẫn tiếng 
nói lạnh lùng ban này: "Ai?"

Lần này người gõ cửa khẽ khàng: "Vợ của anh"

Và lần này cửa mở ra ngay.

VOLTAIRE

Có một nhà thơ mang cho Voltaire một bài thơ với tiêu đề: "Gửi 
lại thế hệ mai sau". Sau khi đọc xong nhà văn nói với tác giả:

- Thơ ông viết cũng được, nhưng tôi nghĩ rằng địa chỉ mà 
ông đề có lẽ không đúng và nó sẽ không đến được đâu!

Trong một bữa tiệc có hai chàng thanh niên hợm hĩnh hỏi Voltaire 
với giọng chế giễu:

- Thưa nhà văn, nói thế nào cho đúng: "Cho chúng tôi uống" hay là 
"Mang thức uống cho chúng tôi"!

- Đối với các bạn cả hai câu ấy đều không đúng.  Nhà văn 
trả lời.  Các bạn phải nói: "Dẫn chúng tôi ra vũng nước"!

Vua Phổ Frederic đệ nhị mời Voltaire đến thăm cung điện. Rất 
nhiều quan trong triều đình thèm muốn sự ưu đãi này của vua 
Phổ đối với nhà văn. Một vị cận
thần đặc biệt rất ghen tị với Voltaire. Một hôm gã viết 
trên cửa ra vào của nhà văn một dòng chữ rất to "Chó đểu".

Voltaire quen và hiểu biết rất nhiều người, đặc biệt ông 
biết rất rõ những người không ưa ông, ông đoán ngay kẻ muốn 
lăng mạ mình. Ngay lập tức, ông trở
lại nhà gã cận thần nọ và nói rất lịch sự với gã:

- Thưa ngài, tôi xin lại thăm đáp lễ ngài. Tôi đã được đọc 
"Danh thiếp tên ngài" trên cửa nhà tôi. Tôi vô cùng tiếc là đã 
không ở nhà khi ngài đến thăm!
Name: Nguyen Hoang Bao Vu
Home: 210C Hiep Binh Chanh tenement. Thu Duc district Ho Chi Minh City Viet Nam
Home Phone: 7262214
Cell-phone: 0989350014
Yahoo ID: nguyenhoangbaovu
Skype ID: nguyenhoangbaovu
Blog: 360.yahoo.com/nguyenhoangbaovu

Other related posts: