[SMCC] mi an lien

Từ mì ăn liền đến đường chờ lún


16/10/2006

DuongChoLun_192.jpg
CAM ON MI GOI! DE THUONG CUC KY! THANKS A LOT! FROM: BINH THO 
Dòng chữ trên là nội dung của cái tin nhắn vào máy điện 
thoại di động của tôi vào lúc 1 giờ khuya. Lúc ấy tôi đang 
ngủ khá say, nhưng cũng bật dậy xem vì
ngỡ rằng có chuyện gì quan trọng gấp rút nên mới có người 
liên lạc vào giờ này, hoặc ai đó từ nước ngoài không để ý 
đến sự chênh lệch về thời gian. Thì
ra người nhắn tin là Thọ, một anh bạn trẻ của tôi, người 
vừa nhận chức “chồng” vào chiều hôm nay. Tôi dự tiệc 
cưới được tổ chức ở một nhà hàng sang trọng
của thành phố, và Bình là tên của cô dâu.

Chiều hôm qua khi đứng tần ngần trong siêu thị để tìm cho 
Thọ một món quà cưới thì một ý nghĩ nghịch ngợm chạy vụt 
trong đầu. A, tại sao không tặng cho
họ một món quà to nhất, thiết thực nhất, và …vừa túi tiền 
khiêm tốn của mình nhất. Mắt tôi dừng lại trên kệ chứa các 
loại mì gói của siêu thị. Tôi nhanh
nhẩu làm một quyết định sáng suốt nhất trong đời. Lấy 
chiếc xe đẩy và bắt đầu từ đầu dãy kệ đi dần xuống 
cuối, cứ mỗi loại mì gói, phở gói, miến gói, cháo
gói, hoành thánh gói… tôi nhặt một gói cho vào xe. Và sau một 
lúc, tổng số là 43 hiệu các loại. 
Tuy khá nhiều như vậy, nhưng tôi biết mình còn sót nhiều hiệu 
khác đang được bày bán trên thị trường nhưng không được 
bày bán trong siêu thị này. Tôi nhờ
cô nhân viên siêu thị sắp tất cả các gói mì vào một thùng 
carton rồi dán giấy hoa, thắt nơ lại bên ngoài. Quả nhiên, món 
quà cưới của tôi đã là món có
khối lượng to nhất, bắt mắt nhất, gồ ghề nhất khi nằm bên 
cạnh lũ quà nhỏ nhắn “xoàng xỉnh” khác. Và hẳn là nó tạo 
được ấn tượng mạnh mẽ lắm với đôi trẻ
kia, nên họ mới tạm quên đi công việc hào hứng và hệ trọng 
phải làm trong đêm tân hôn để bỏ vài phút nhắn tin cho tôi.
Tôi đã khá dài dòng rồi, nhưng từ câu chuyện món quà mì gói 
ấy mới có cái tin nhắn vào lúc khuya khoắt này. Và hệ quả 
của nó là tôi nằm co ro không ngủ
lại được, bụng đói vì lúc chiều chỉ ham vui cụng ly mà quên 
nhét món gì vào bụng. Thôi dậy nấu mì gói vậy!
Tôi chắc rằng những bạn đang đọc bài viết này vẫn có thể 
nhớ được chính xác lần cuối cùng mình đã ăn mì gói. Nói 
như vậy có nghĩa rằng mì gói là món ăn
rất phổ biến và khá thường xuyên được dùng trong đời sống 
hôm nay. Các bạn cũng đã không ít lần nghe hay đọc nhóm từ 
“mì ăn liền” mà người ta dùng để diễn
đạt một sản phẩm văn hóa mang tính thương mại, có phẩm 
chất kém, thiếu sự đầu tư  trí tuệ công phu, chỉ phục vụ 
cho nhu cầu giải trí nhanh và mau bị lãng
quên. Chúng ta thường nghe “phim mì ăn liền”, “kịch mì ăn 
liền”, “ca khúc mì ăn liền”, “thơ mì ăn liền”, “tranh 
mì ăn liền”… hay nói chung là “nghệ thuật
mì ăn liền” hay “văn hóa mì ăn liền”. Thậm chí tôi còn 
nghe cách dùng nhóm từ “mì ăn liền” này để hàm ý sự cẩu 
thả, kém chất lượng trong các công trình
trên mọi lãnh vực khác, ví dụ: cầu mì ăn liền, cột điện 
mì ăn liền… Phải chăng tính cách “ăn liền” là một tính 
cách phổ quát ở thời đại hôm nay?
Từ mấy tháng nay, khi vừa chạy qua đoạn chân cầu Bình Triệu 
2, từ hướng Thủ Đức về Hàng Xanh, mới được hoàn thành, 
tôi luôn thấy một tấm bảng sơn xanh 
có dòng chữ “ ĐƯỜNG CHỜ LÚN” được dựng bên lề. Cố moi 
óc để tìm vị danh nhân có tên CHỜ LÚN mà người ta đã dùng 
để đặt tên cho đoạn đường này, nhưng tôi
đành chịu thua. Mít-tơ (hay Ma-đam) CHỜ LÚN, ngài là ai mà bí 
mật thế?
Hay là không phải như tôi đoán mò như trên, nhưng tấm bảng này 
đang diễn đạt một thực tế : Đoạn đường này đang… chờ 
lún? Dẫu sao đi nữa tôi cũng ngưỡng
mộ sự chân thành (vốn là món hiếm) của người đặt làm tấm 
bảng để nói lên thực trạng ấy. Đây hẳn là tấm bảng mang 
nội dung độc nhất vô nhị trên trần gian.
Người thực hiện tấm bảng độc đáo này hẳn phải rất quan 
tâm đến sự đơn điệu và nhàm chán của trí tưởng tượng con 
người. Người ta đã có nhiều loại đường:
đường đang thi công, đường đang tu sửa, đường đang nâng 
cấp, đường đang mở…vân vân… Nhưng đường chờ lún thì 
chỉ có một. 
Đường chờ lún, nhà chờ sập, còn con người, con người thì 
chờ gì? Mỗi khi chạy ngang đoạn đường đó tôi lại bị một 
thói quen nhảm, như  một quán tính, hay
triệu chứng của một loại bệnh lý tâm thần, là lại nhìn 
xuống bánh xe trước và có cảm giác rằng nó đã lún xuống hơn 
hôm qua vài xăng-ti-mét. Rồi run! “Lún”
ơi, chờ em chờ đến bao giờ?
Bạn thân mến, bạn đang đọc những dòng chữ thuộc  chủng 
loại “ăn liền” đấy. Đời sống Sài Gòn hôm nay rộn ràng 
quá. Những khái niệm trong nó nảy sinh và thay
đổi thật nhanh làm cho người ta có khi không kịp ngưng nghỉ 
để nhìn lại. Cám ơn tóc siêu thẳng, cám ơn đường chờ lún, 
cám ơn mì ăn liền, cám ơn mọi thứ
xôn xao tùy tiện ngoài đường phố. Ngày nào đẹp trời mà bạn 
quởn, mời bạn ghé lại để đứng dưới tấm bảng này chụp 
một tấm hình làm kỷ niệm trước khi nó…
lún.

Da~ Mai

Other related posts: