[SMCC] loi hay y dep 30/5

Ký ức
Chúng ta không thể thay đổi ký ức của mình, nhưng chúng ta có thể thay đổi ý 
nghĩa và quyền năng của ký ức đối với ta.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

We cannot change our memories, but we can change their meaning and the power 
they have over us

David Seamands

Phát hiện lớn nhất thế hệ
Phát hiện lớn nhất của thế hệ chúng ta là người ta có thể thay đổi cuộc đời 
mình bằng cách thay đổi tư duy. Bạn suy nghĩ như thế nào, bạn sẽ là người như 
thế ấy. 
Phạm Kiêm Yến dịch

.

The greatest discovery of our generation is that human beings can alter their 
lives by altering their attitudes of mind. As you think, so shall you be.

William James

Một ứng xử nhân hậu
Hình như cha ông ta rất đa tình, đa tình đến độ biết làm thơ trước khi biết chữ 
(thì chính những người bình dân họ đã chẳng làm ca dao từ thuở chưa đọc được 
chữ viết đó sao?).
Và có lẽ cái đa tình đã thêm cho họ cái công lực để sống cho nhân hậu.

Một câu chuyện oái ăm và cảm động từ xưa để lại;

  Mình nói với ta mình hãy còn son
  Ta đi ngang ngõ thấy con mình bò.
  Con mình những trấu cùng tro
  Ta đi xách nước rửa cho con mình!
Một bài ca mà hai câu chuyện:
Một lời đùa vô tâm! Một vỡ lở bẽ bàng!

Lời đùa của ai đó để cho ai lần dò tìm đến và cái hạnh phúc lấm lem của ai đã 
đặt dấu chấm cho một câu chuyện.

Chuyện gì sẽ tiếp theo cái nghịch cảnh oái ăm kia?
Buồn giận, cãi lẫy, bất bình, kêu rêu, mắng nhiếc, chì chiết, xấu hổ, đố kị, 
ghen tuông?
Vâng, đó là lẽ thường tình.

Song cái thường tình đã không xảy ra.
Và câu chuyện kết thúc thật cảm động:

  Ta đi xách nước rửa cho con mình!


Nước giếng làng ngày xưa trong lắm, là chắt lọc của rừng, của suối, của gốc đa 
đầu làng, của vầng trăng trên cao… và chắt lọc của cả văn hóa làng xã nữa.

Có lẽ chính cái chắt lọc tinh tuyền kia đã thanh lọc để cái chuyện đùa không 
nên có kia hóa thân thành một chuyện tình cảm động.

Một ứng xử ở tầm văn hóa cao.

Chính cái chổ mà lẽ thường sẽ đặt dấu chấm hết sẽ là chỗ để tình yêu thương lên 
tiếng, để lòng nhân hậu thăng hoa.

Và cây hoa mọc trên ghềnh đá của thử thách kia hẳn sẽ không chịu héo úa theo 
mưa nắng thất thường.

Con người ngày hôm nay nghẹt thở bởi sênh phách, xe máy, xe hơi, và cao ốc chọc 
trời.
Ngày giờ của thờì hiện đại được đo bằng phút giây.
Có khi nào tấm lòng được đo bằng so đo hơn thiệt?

Mong sao cuộc sống đắp đổi mà không đánh đổi để mỗi chúng ta còn kịp mỗi chiều 
mỗi tối với tay sờ lại đời mình, lọc lại hồn mình mà rủ sạch bụi bặm ích kỉ.

Mà còn giữ, còn tặng cho nhau những gì nhân hậu nhất!

Quế Sơn đầu hạ
NGUYỄN TẤN ÁI

Khát vọng
Hãy bình thản bước đi
giữa những tiếng huyên náo và nhịp đời hối hả
Hãy nhớ rằng sự bình an chỉ có được trong thinh lặng
Không khoan nhượng và trên cuộc hành trình dài
Luôn khiêm ái với tha nhân
Biết lắng nghe ngay cả gã khờ và người dốt.
Vì họ đều có câu chuyện của đời mình

Nói lên chân lý của bạn nhẹ nhàng rõ ràng
Hãy tránh xa những kẻ ồn ào và gây hấn
Ấy là những kẻ đem khổ đau cho tâm hồn

Chớ so sánh mình với kẻ khác
Bạn có thể thành tự phụ hay chua chát
Vì luôn có những người phi thường và những kẻ tầm thường hơn bạn

Hãy tận hưởng niềm vui thành tựu và lên kế hoạch cho cuộc đời mình
Hãy yêu lấy công việc và sự nghiệp của mình

Tiếp tục quan tâm đến sự nghiệp
Dù sự nghiệp khiêm cung-
Ấy là tài sản thực sự giữa dâu bể cuộc đời – thăng trầm số phận

Thận trọng trong kinh doanh giao dịch
Bởi lẽ đời lắm dối gian lừa lọc
Nhưng đừng để sự nghi ngờ che đức hạnh hoá vô minh
Bao nhiêu con người đã phấn đấu quên mình cho lý tưởng ngày mai
Thế cuộc nhiễu nhương nhưng anh hùng đâu thiếu
Hãy là chính mình với nguyên vẹn yêu thương

Chớ nghi ngờ khinh mạn tình yêu
Vì yêu thương là suối nguồn vĩnh cửu
Tưới mát cỏ xanh trên hoang mạc khô cằn

Biết lắng nghe ý kiến của những bậc cao minh từng trải
Biết khoan dung nhượng bộ sức trẻ
Nuôi dưỡng sức mạnh tâm hồn để bảo vệ mình trước phong ba

Nhưng chớ đầu độc mình bằng những huyễn hoặc tối tăm
Bởi sợ hãi sinh ra trong mệt nhoài và cô độc
Trên cả cái trật tự kỷ cương vững mạnh
Chớ quên nhẹ nhàng khoan thứ với chính ta

Bạn và tôi cùng một kiếp sinh linh
Như cây mọc kia và những vì sao
Có quyền hiện hữu
Dẫu có rõ ràng hay chăng với bạn
Vũ trụ kia cứ thế bày ra
Hãy bình an cùng Thượng Đế
Dẫu bạn nhận thức Người là chi

Dẫu lao động vất vả với khát vọng
trong ồn ả cuộc đời
Dẫu cho những giấc mơ tan nát, nhọc nhằn và giả dối

Xin giữ lấy bình an trong hồn ta bạn nhé!
Thế gian này còn đẹp lắm

Hãy vui lên phấn đấu vì hạnh phúc bạn ơi

Huỳnh Huệ dịch

Cuộc sống và những va đập
Có một lần, lâu lắm rồi, tôi đọc được một câu chuyện đơn giản mà giàu triết lý 
sống, đó là câu chuyện về hòn sỏi. Tôi xin kể lại đây lời tự thuật của hòn sỏi 
với các chi tiết tôi còn nhớ được. Hòn sỏi kể về chuyến đi đầy cam go của mình 
như sau: 
“Tôi vốn xuất thân từ một tảng đá khổng lồ trên núi cao. Tôi nằm đó, trải qua 
sương gió, nắng mưa trong bao năm tháng dài đăng đẳng. Sau một thời gian, nắng, 
nóng, mưa và lạnh làm cho người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, 
góc cạnh lởm chởm và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi qua các dòng 
sông suối rồi xuôi về biển. Do liên tục bị va đập, lăn lộn trên đường ra biển, 
tôi bị thương tích đầy mình. Mỗi lần bị va đập, những góc cạnh của tôi đau đớn 
vô cùng nhưng rồi chúng cũng bớt xù xì lởm chởm mà tròn dần trên chặng đường 
tôi đi. Và chính những dòng nước cuốn tôi đã xoa dịu và làm lành những vết 
thương của tôi. Cùng với đớn đau, tôi học được nhiều bài học quý báu và cuối 
cùng, tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ.” 

Lời trần thuật của người nào đó gán cho hòn sỏi làm tôi liên tưởng đến quá 
trình hình thành ngọc trai tự nhiên. Thành phần ngọc trai tự nhiên chủ yếu là 
xà cừ. Người ta cho rằng ngọc trai được tạo ra khi có một vật lạ nhỏ hoặc hạt 
cát chui vào bên trong con trai biển và nằm luôn trong đó. Bị kích thích bởi 
vật lạ này, con trai tiết ra một chất dịch bao bọc dị vật. Đây là cách phản ứng 
để tự chữa lành các vết thương của loài nhuyễn thể này. Quá trình này lặp đi 
lặp lại nhiều năm và chất tiết ra đó tạo nên một lớp xà cừ bao bọc lấy hạt cát 
hay dị vật xâm nhập mà tạo thành viên ngọc đẹp, quý và có giá trị.

Bạn nghĩ gì về những chi tiết trong câu chuyện hòn sỏi và ngọc trai? Trong cuộc 
sống, chúng ta không thể tránh khỏi những những va đập đầy biến động. Liệu 
chúng ta có sẵn lòng ôm ấp những đớn đau và học cách vươn lên trên nỗi đau, để 
rồi một ngày nào đó chúng ta cũng có thể tạo ra những “hòn sỏi mịn màng hay 
“viên ngọc trai lấp lánh”? Là con người, không ai được ban tặng một cuộc đời 
như ý với mọi thứ đều hoàn hảo. Cuộc sống là một quá trình tự mình làm nên với 
nhiều thử thách cam go. Chúng ta có đủ can đảm để trải qua cuộc hành trình gian 
khó như hòn sỏi đã trải qua? Liệu chúng ta có đủ bản lĩnh như con trai biển, 
trong dòng lệ đớn đau với dị vật xâm nhập, tạo nên được những viên ngọc trai 
lung linh màu sắc?



Đau đấy các bạn ạ, nhưng đủ sức chịu đựng và biết cách chuyển hóa nỗi khổ niềm 
đau là một nghệ thuật. Nếu như tảng đá vỡ không kiên trì chịu đựng đau thương 
để lăn tròn góc cạnh, sẽ không có những hòn sỏi tròn láng. Nếu những con trai 
không chịu đựng nổi sự đớn đau của hạt cát hay dị vật nào đó chui vào bên trong 
vỏ của mình và có cách phản ứng tự vệ, loài nhuyễn thể có tên gọi là ‘trai’ ấy 
sẽ không tạo được những viên ngọc lung linh sắc màu. Đã bao giờ bạn thấy được 
rằng chính những chông gai mới mang lại những bài học quý và để lại những ấn 
tượng đẹp, dù rằng trong quá trình này, cần nhiều nỗ lực để ôm ấp và chuyển 
hóa? Đã bao giờ bạn sử dụng chất liệu đau thương để tạo cho mình những hạt ngọc 
trai kỳ diệu chưa? 

Cuộc sống vốn có chu kỳ vận hành riêng mà chúng ta quen ví như là quy luật hình 
‘sin’, hết thăng đến trầm, hết trầm lại thăng như sóng biển nhấp nhô. Ta không 
thể nào thay đổi cuộc sống; việc chúng ta có thể và nên làm là thay đổi thái độ 
về cuộc sống. Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang 
đến toàn là hạnh phúc. Cuộc sống cũng không bất công đến nỗi chỉ đem đến cho ai 
toàn niềm đau. Đừng bao giờ nghĩ rằng con đường ta đi chỉ có cỏ gai rác rưởi 
hay đầy hoa thơm trái ngọt. Nhìn bầu trời, bạn sẽ thấy, trời lúc nào cũng có 
mây. Áng mây bay qua, cứ để nó bay qua, trời xanh vẫn cứ trong sáng đó thôi. 
Cuộc đời không quá giản đơn là một mặt phẳng hoặc trắng hoặc đen. Điều quan 
trọng là biết cách phát huy nội lực mình có được để tự nâng mình vượt lên những 
nỗi đau, những va đập của cuộc sống để tự hoàn thiện bản thân. Đây là một kỹ 
năng sống. Trong mọi hoàn cảnh, sống hết mình trong hiện tại với niềm tin trọn 
vẹn vào chính bản thân mình, hướng về tương lai, tin vào ngày mai tươi đẹp, 
chúng ta sẽ có một cuộc sống ý nghĩa. 

Cuộc sống là tập hợp của vô vàn những điều biến động. Vì vậy, trong mọi cảnh 
ngộ, chúng ta cần nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi và sự hình thành hạt ngọc 
trai để sống tự tin hơn, để học cách xoa dịu và làm lành những vết thương, 
thăng hoa trong cuộc sống. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn 
ạ. Đừng bao giờ nghĩ mình quỵ ngã. Dù có lúc tưởng chừng mất tất cả, ta vẫn còn 
có niềm tin, nghị lực và cả bài học quý giá từ cái ‘mất tất cả’ đó mà. Nếu biết 
cách, chính những lúc chưa thành công hay thiếu may mắn ấy là những ‘thành 
phần’ của liều thuốc chủng ngừa cho cuộc sống mỗi người. Sự trải nghiệm bản 
thân là bài học sinh động nhất. Một khi chúng ta học được cách chấp nhận đớn 
đau trong quá trình chuyển hóa những góc cạnh xù xì, chúng ta sẽ trở thành 
những hòn sỏi láng mịn. Khi nào chúng ta có đủ sức ôm ấp và chuyển hóa những 
đau thương trong nước mắt, chúng ta có thể tạo nên những hạt ngọc trai quý giá 
cho đời.

Hằng Như

Đại đoàn kết dân tộc – cội nguồn sức mạnh của chúng ta
Posted on Tháng Năm 29, 2009 by dotchuoixanh 
Thứ Tư, 31/08/2005, 09:12 (GMT+7)


Đại đoàn kết dân tộc – cội nguồn sức mạnh của chúng ta

     
TT – Mấy hôm nay, thủ đô Hà Nội đang chuẩn bị lễ kỷ niệm 60 năm Quốc khánh. Đi 
qua quảng trường Ba Đình lịch sử, tôi thấy anh em đang dựng một khẩu hiệu rất 
lớn: “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành 
công”.Với hơn 60 năm tham gia chiến đấu và xây dựng, tôi không nhìn khẩu hiệu 
đó như một vật trang trí bằng gỗ, bằng giấy, bằng vải… Tôi bồi hồi xúc động với 
nhận thức rằng nó là một tư tưởng lớn của Bác, một đạo lý lớn của dân tộc. Từ 
60 năm trước nó đã thể hiện ở chính nơi đây, nó vẫn thấm trong tim của Người đã 
yên nghỉ trong lăng kia.

Nhân những ngày này, ngẫm lại, tôi càng thấy thấm thía tư tưởng lớn đó của Bác: 
đoàn kết là bản năng của nhiều loài sinh vật (đàn chim, bầy kiến, bầy ong…). Ở 
loài người, bản năng đó đã phát triển thành một nhu cầu có ý thức. Tùy nơi, tùy 
lúc, ý thức đó có thể đậm hay nhạt. Mà nghiệm trong lịch sử VN và lịch sử các 
dân tộc trên thế giới, thấy sự đậm nhạt này có quan hệ mật thiết với sức mạnh 
của quốc gia, với sự hưng thịnh của các nền văn minh.

Trong tác phẩm Nên học sử ta, viết vào đầu năm 1942, Bác đã viết: “Sử ta dạy 
cho ta bài học này: lúc nào nhân dân ta đoàn kết muôn người như một thì đất 
nước ta độc lập tự do. Trái lại, lúc nào nhân dân ta không đoàn kết thì bị nước 
ngoài xâm lấn. Vậy nay ta phải biết đoàn kết, đoàn kết mau, đoàn kết chắc chắn 
thêm lên mãi…”.

      “Từ khi làm nhiệm vụ quản lý ở địa phương cũng như ở tầm quốc gia, tôi đã 
có dịp tìm hiểu nhiều nước và tiếp xúc với nhiều chính khách lớn trên thế giới. 
Qua đó, tôi kiểm nghiệm lại nhiều điều và rút ra một bài học – thời bình cũng 
không khác trong thời chiến – về một chân lý muôn thuở: Quốc gia nào khắc phục 
được những mâu thuẫn nội tại để cùng tìm thấy niềm tự hào chung, lợi ích chung 
thì có thể tạo ra sức mạnh nội lực và do đó càng có uy tín quốc tế. Ngược lại, 
nơi nào mà dân tộc chia rẽ, đối địch với nhau , thì dù có tài nguyên quốc gia 
phong phú, có dân số đông đúc, vẫn không tạo ra sức mạnh, vị thế quốc tế do đó 
cũng không thể vững vàng” 
Ngay từ năm 1941, trong bài “Kính cáo đồng bào”, Bác viết: “Hiện thời muốn đánh 
Pháp, Nhật, ta chỉ cần một điều: toàn dân đoàn kết. Trong lúc này quyền lợi dân 
tộc giải phóng cao hơn hết thảy. Chúng ta phải đoàn kết lại. Cứu quốc là việc 
chung. Ai là người VN đều phải kề vai gánh vác một phần trách nhiệm…”.Cách mạng 
Tháng Tám là một kết quả rực rỡ của tư tưởng đó.

Không chỉ có sĩ, nông, công, thương, binh, mà cả vua quan triều Nguyễn cũng ngả 
theo cách mạng. Nhờ đó kẻ xâm lược mất đi chỗ dựa ban đầu. Kẻ thù trong nước bị 
tê liệt. Còn những người có tâm huyết với nước với dân thì được thu phục và tận 
tụy đến cùng với cách mạng và kháng chiến.

Đoàn kết đồng thời có nghĩa là phải khoan dung

Đoàn kết đồng thời có nghĩa là phải khoan dung. Chính phủ Hồ Chí Minh chủ 
trương xóa bỏ mọi hận thù và chia rẽ do chế độ cũ để lại, sẵn sàng thu dụng 
những người có tài, có năng lực, có tâm huyết, mà không kể đến quá khứ. Bác đã 
tuyên bố: “Chính phủ không để tâm moi ra những tội cũ để đem ra làm án mới làm 
gì”.

Ở Bác, đại đoàn kết không chỉ đóng khung trong phạm vi quốc gia, mà được thể 
hiện cả trên phạm vi quốc tế. Ngay từ trước cách mạng, Bác đã ra sức tìm kiếm 
những quan hệ với bất cứ nước nào có thể đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân 
tộc. Trong hoàn cảnh lịch sử lúc đó, tư tưởng này không phải lúc nào cũng đem 
lại kết quả như ý, nhưng ít nhất thì tấm lòng chân thành của Bác cũng đã có sức 
mạnh kiềm chế kẻ thù, giảm thiểu được khả năng đối đầu, trì hoãn những xung đột 
bất lợi, bảo vệ những thành quả đầu tiên của cách mạng…

Đến Đại hội Đảng lần thứ II đầu năm 1951, vấn đề đại đoàn kết được đặt ra và 
nhìn nhận trong những hoàn cảnh khác. Đã có không ít ý kiến xung quanh vấn đề 
này. Bác kết luận: “Chính vì Đảng Lao động VN là Đảng của giai cấp công nhân và 
nhân dân lao động, cho nên nó phải là Đảng của dân tộc VN”. Lời giải thích đó 
của Bác đã có sức thuyết phục mạnh mẽ trong đại hội Đảng.

Về phần mình, trải qua bao năm tháng suốt từ trước Cách mạng Tháng Tám đến ngày 
nay, từ những phút gian nguy giữa sống và chết, đến những ngày chia ngọt sẻ bùi 
từng thắng lợi, tôi đã bao lần được đồng bào che chở cưu mang, đã chứng kiến 
bao tấm gương hi sinh của những người thuộc mọi tầng lớp và lứa tuổi… Tôi càng 
thấm thía những bài học lớn đó của Hồ Chí Minh.

Tiếc rằng một số năm sau đó, tư tưởng đại đoàn kết đã bị coi nhẹ, quan điểm 
giai cấp đã được vận dụng một cách máy móc, một chiều.

Trong các chiến dịch cải cách ruộng đất và cải tạo công thương nghiệp, nhiều 
nhân sĩ yêu nước, nhiều nhà kinh doanh có công với cách mạng đã không được coi 
như bạn nữa, gây những tổn thất lớn về chính trị và kinh tế.

Tư tưởng thành phần chủ nghĩa đã dẫn tới hai kết quả: làm mất đi nhiều tài năng 
của một bộ phận đáng kể trong dân tộc, đồng thời đưa một cách gượng ép những 
nhân tố tuy rất cơ bản về chính trị nhưng lại không đủ chất lượng trong quản lý 
và xây dựng.

Bước vào sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tư tưởng đại đoàn kết của Bác 
lại một lần nữa bừng lên như một sức mạnh vĩ đại của cả dân tộc. Nhiều thành 
phần khác nhau trong xã hội miền Nam, kể cả các nhân sĩ, các nhà tư sản, thậm 
chí cả những sĩ quan cao cấp trong quân đội chính quyền Sài Gòn, cũng đã hình 
thành nhiều tổ chức, nhiều khuynh hướng khác nhau chống lại chế độ độc tài tay 
sai của Mỹ (Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu). Có một số là thành viên bí mật 
của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam VN và mặt trận Sài Gòn – Gia định. Do 
đó, chính quyền tay sai đã bị cô lập càng bị cô lập hơn, đã suy yếu càng suy 
yếu hơn. Lực lượng cách mạng đã lớn mạnh càng lớn mạnh hơn.

      Ngày nay, nước ta không còn những kẻ xâm lược. Nhưng kẻ thù vẫn còn. Một 
trong những kẻ thù đó là sự nghèo nàn, lạc hậu. Lạc hậu thì sẽ tụt hậu. Tụt hậu 
thì khó thoát khỏi vòng lệ thuộc. Tất cả những ai có thể góp một phần vào việc 
chống kẻ thù đó đều nên và có thể có mặt trong hàng ngũ của chúng ta. 

      Muốn thế, cần ngồi lại với nhau. Bằng thiện chí, bằng tấm lòng chân thật, 
hãy cùng nhau xem lại một cách sòng phẳng những chỗ hay, chỗ dở, chỗ nào đã 
khắc phục được rồi, chỗ nào còn phải hoàn thiện tiếp…

      Đến nay, 30 năm rồi, những điểm có thể gặp nhau là rất cơ bản, đó là đất 
nước VN, là dân tộc VN, là phát triển, là phồn vinh, là độc lập, tự do, hạnh 
phúc. 

      Những điểm gặp thì đã có. Nhưng người đến gặp thì chúng ta vẫn mong muốn 
đông hơn nữa, nhiều hơn nữa. 
     
Trong thời gian này tôi có may mắn được sống và chiến đấu cùng đồng bào các 
giới trong lòng Sài Gòn – Gia Định, sau đó hơn 15 năm tiếp theo tại miền Tây 
Nam bộ. Sài Gòn là thành phố lớn, có đủ mọi tầng lớp dân cư đô thị khác nhau. 
Còn Tây Nam bộ suốt kháng chiến chống Pháp và nhiều năm kháng chiến chống Mỹ là 
một vùng có những nhà địa chủ giàu có nhất nước ta, những nhà trí thức từng du 
học ở Pháp, những quan chức cao cấp của chính quyền đương thời, những nhà tu 
hành và tín đồ của nhiều tôn giáo, những người thuộc những dân tộc khác nhau, 
như Khơme, Chăm, Hoa… Nhưng ở cả hai địa bàn ấy, chúng tôi vẫn tồn tại và hoạt 
động được là nhờ được sống giữa lòng dân, thuộc đủ các tầng lớp xã hội. Bài học 
về sức mạnh dân tộc càng thấm sâu trong máu thịt tôi.Trên lĩnh vực quốc tế, 
tinh thần đoàn kết cũng đã đạt được nhiều kết quả thật ngoạn mục. Phong trào 
phản chiến ở Mỹ, ở Pháp và phong trào phản đối chiến tranh xâm lược VN ở nhiều 
nước trên thế giới, đã làm cho kẻ thù xâm lược VN càng ngày càng bị cô lập. 
Trong các nước xã hội chủ nghĩa, tư tưởng đoàn kết quốc tế của Bác Hồ đã làm 
cho những người bạn lớn của chúng ta dù còn mếch lòng với nhau nhưng vẫn luôn 
luôn nhất trí ủng hộ sự nghiệp kháng chiến của chúng ta.

Sau khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, rất nhiều vận hội đã mở ra cho cả 
nước:

- Đất nước đã được hòa bình, thống nhất. Giang sơn đã trở về một mối. Lòng 
người cũng qui về một mối.

- Toàn dân vui mừng được yên ổn làm ăn, kiến tạo lại đất nước, góp phần vào sự 
nghiệp xây dựng và phát triển chung của cả dân tộc.

- Một đội ngũ đông đảo công thương gia và trí thức miền Nam, có những khả năng 
và kinh nghiệm trên nhiều lĩnh vực khác nhau, là một vốn quí, có thể đóng góp 
vào việc xây dựng một nước VN hòa bình, giàu mạnh.

- Hầu hết quân đội, sĩ quan và những viên chức trong chính quyền cũ cũng đều 
mong mỏi được sống trong hòa bình, hòa hợp, có cơ hội làm lại một cuộc sống yên 
ổn.

- Trên bình diện quốc tế, cả những nước đã từng đem quân tham gia vào cuộc 
chiến ở VN cũng thấy cần xóa đi những ám ảnh của quá khứ và bày tỏ thiện chí 
với VN. Kể cả trong chính quyền Mỹ cũng thấy có những dấu hiệu muốn sớm đi tới 
bình thường hóa quan hệ với VN, như một cách để làm dịu vết thương nhức nhối 
của cuộc chiến…

Rất tiếc là ý thức đoàn kết dân tộc lại một lần nữa bị phần nào xao nhãng bởi 
bệnh chủ quan và say sưa vì chiến thắng, bởi những cách nhìn hẹp hòi, biệt 
phái, bởi chuyện phân biệt thắng – thua, bởi những kỳ thị ta – ngụy…

Tiếp đó, cuộc cải tạo công thương nghiệp tư nhân ở miền Nam và việc hợp tác hóa 
nông nghiệp một cách rập khuôn, mà sau này Đại hội Đảng lần thứ VI đã rút kinh 
nghiệm, là vừa đụng chạm tới cả những người đã từng có công đóng góp cho cách 
mạng, vừa triệt tiêu đi một nguồn lực kinh tế rất quan trọng.

Kinh tế khó khăn, đời sống bế tắc, cộng với những phương thức quản lý xã hội 
quá cứng nhắc và tình trạng kỳ thị thành phần… đã làm cho cả một số người yêu 
nước, muốn đóng góp cho đất nước cũng đành dứt áo ra đi.

Những tổn thất kể trên ít nhiều đã trực tiếp liên quan đến nhiệm vụ của tôi, 
một người lãnh đạo thành phố mang tên Bác. Tôi đã chứng kiến nhiều nhà trí 
thức, nhà công thương trước khi rời quê hương vẫn trăn trở cân nhắc, rồi cũng 
phải “liều mình nhắm mắt đưa chân”. Mặc dầu trong phạm vi khả năng và quyền hạn 
của mình, Thành ủy chúng tôi cũng đã chân tình giúp đỡ và động viên nhiều anh 
chị em, nhưng tôi vẫn thấy lúc bấy giờ Thành ủy vẫn có nhiều bất lực và có phần 
trách nhiệm về tình hình đó.

Trên bình diện quốc tế, một số chủ trương cứng rắn quá mức cần thiết đã làm cho 
VN lâm vào tình cảnh thêm thù bớt bạn mà thật ra không phải là hoàn toàn không 
tránh được.

Kết quả là VN bỏ lỡ rất nhiều vận hội. Tiếp đó là những năm tháng đầy khó khăn, 
với những khủng hoảng kéo dài. Đó chính là một bài học lớn của lịch sử.

Để ngọn lửa yêu nước và đại đoàn kết dân tộc sáng mãi

Từ ngày Đảng ta có chủ trương đổi mới, tư tưởng hòa hợp dân tộc lại được phục 
hưng và ứng nghiệm với nhiều kết quả khả quan. Quan điểm kinh tế nhiều thành 
phần, quan điểm kinh tế mở, tư tưởng VN làm bạn với tất cả các nước trên thế 
giới, khép lại quá khứ, hướng về tương lai… đã giúp cho nước ta khai thác được 
cả nội lực và ngoại lực để vượt khỏi khủng hoảng, liên tiếp thu được những 
thành quả về mọi mặt.

Ngày nay chúng ta đã có một nước VN độc lập, thống nhất và đang trên đường tiến 
tới thực hiện lý tưởng dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn 
minh. Chúng ta đã từng bước nâng cao uy tín quốc tế. Do đó, chúng ta càng có 
sức cảm hóa nhiều hơn. Những kinh nghiệm quốc tế vừa qua càng chỉ rõ thêm rằng 
nếu chỉ dùng đối đầu và bạo lực để giải quyết những thù hận thì chỉ đẻ ra thù 
hận. Nếu dùng cách cảm hóa để giải quyết thù hận thì có thể triệt tiêu được thù 
hận và tạo ra sức mạnh càng ngày càng dồi dào hơn.

Nếu cứ còn chia rẽ do hận vì bại, kiêu vì thắng, thì có ích gì cho bản thân, 
cho đất nước, cho hình ảnh VN trên trường quốc tế?

Nhìn ra thế giới, càng nghiệm thấy rằng tài nguyên lớn nhất cho mọi quốc gia 
chính là tài nguyên con người. Nếu qui tụ được sức người, thì nhiều nguồn lực 
khác cũng có thể được qui tụ. Con người mà không qui tụ thì mọi nguồn lực khác 
cũng rơi rụng.

Trong thế giới ngày nay, nguồn lực hàng đầu là trí thức. Nói như thế không có 
nghĩa là đề cao những con người trí thức cụ thể, mà nói đến một điều kiện không 
thể thiếu cho sự phát triển: Trong cuộc đua tranh để phát triển, không thể chỉ 
dựa vào nhiệt tình và ý chí, mà phải dựa vào kiến thức, học vấn, sự nhận thức 
các qui luật của thiên nhiên và của xã hội. Theo kinh nghiệm lịch sử của thế 
giới và bản thân nước ta, nhất là qua những kinh nghiệm của Bác Hồ, thấy rằng 
trí thức tận tụy hay không là tùy thuộc vào chúng ta có tin dùng trí thức hay 
không, có giao cho họ đảm nhiệm những trọng trách mà họ xứng đáng được đảm 
nhiệm hay không. Điều đó không tùy thuộc vào bản thân trí thức, mà vào lãnh 
đạo: có đủ khả năng thu phục nhân tâm và nhân tài hay không. Thu hút được nhân 
tài cũng là một tài năng

Nhân kỷ niệm 60 năm Cách mạng Tháng Tám, chúng ta hãy cùng nhau nhớ lại không 
khí hào hùng và sôi nổi của những ngày tháng đó. Ngọn lửa tạo nên không khí đó 
chính là tinh thần yêu nước và đại đoàn kết dân tộc, mà người thắp nên ngọn lửa 
đó chính là Bác Hồ. Khi đó, tất cả mọi người VN đều như một. Khi đó, yêu nước 
là cách tốt nhất để yêu mình.

Để ngọn lửa đó còn sáng mãi, chúng ta hãy cùng ôn lại mấy bài học lớn của Bác:

- Đất nước VN, giang sơn VN cùng mọi thành quả của nền văn hóa VN không phải là 
của riêng ai, của một giai cấp hay đảng phái nào, mà là tài sản chung của mọi 
người VN, của cả dân tộc VN.

- Đã thế thì mọi người VN đều có trách nhiệm và có quyền được đóng góp vào việc 
tô điểm cho giang sơn đó, làm giàu thêm và đẹp thêm cho nền văn hóa đó.

- Lại vì thế nên phải làm sao để cho mọi người VN đều được sống với giang sơn 
gấm vóc này, được hưởng mọi giá trị vật chất và tinh thần của nền văn hóa này.

Nếu thực hiện tốt những tư tưởng đó, với kỷ niệm 60 năm quốc khánh, tôi hoàn 
toàn tin tưởng rằng dòng chữ “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, Thành công, 
thành công, đại thành công” trên quảng trường Ba Đình sẽ không chỉ là một khẩu 
hiệu bằng sắt, bằng gỗ, bằng vải màu…, mà sẽ là sức mạnh giúp chúng ta vượt qua 
bao thách thức trước mắt. Từ tinh thần của Ba Đình ngày ấy, nó sẽ trở lại với 
dân tộc, nó sẽ đem lại cả sức sống, niềm tin, niềm vui, nghĩa tình và hạnh phúc 
cho hàng triệu và hàng triệu người VN chúng ta.

VÕ VĂN KIỆT

            Để thật sự đại đoàn kết dân tộc 

            Người ta thường nói đến đại đoàn kết khi chiến đấu chống xâm lược, 
khi gặp những khó khăn chống chọi với kẻ thù, ít nói đến đại đoàn kết dân tộc 
khi hòa bình. Chúng ta hình như chỉ chú trọng đến lịch sử đấu tranh, những vinh 
quang, anh hùng của chiến đấu chống xâm lược mà ít quan tâm đến lịch sử xây 
dựng, vinh danh những vĩ nhân xây dựng đất nước.

            Nếu chúng ta đã từng coi mất nước là mối nhục, đã đại đoàn kết dân 
tộc để giành được độc lập cho đất nước thì ngày nay cũng phải làm sao cho mọi 
người dân ý thức được rằng nghèo nàn, lạc hậu là mối nhục không thể chấp nhận 
được. Từ đó, chúng ta đại đoàn kết dân tộc để xây dựng đất nước giàu đẹp, văn 
minh không thua kém các nước trong khu vực cũng như các nước trên thế giới!

            Sau 30 năm sống và làm việc kể từ ngày đất nước thống nhất, tôi vô 
cùng thấm thía khi nghe nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói trong bài báo trên 
rằng đoàn kết có nghĩa là phải khoan dung.

            Đọc bài viết của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, tôi mong ước con 
cháu của những người cộng sản cũng như những người đã từng chống cộng sản mãi 
mãi không còn coi nhau là kẻ thù nữa, mọi người VN chỉ có kẻ thù chung là sự 
nghèo nàn, lạc hậu của đất nước.

            HÃN NGUYÊN NGUYỄN NHÃ (tiến sĩ sử học)

            Bài học luôn mới

            Đoàn kết là bài học luôn mới trong mọi thời, là kim chỉ nam để hành 
động và thành công. Trong xu thế mới hiện nay chúng ta mở cửa thu hút đầu tư 
nước ngoài, đồng thời cũng mở cửa để thu hút chất xám VN ở khắp nơi trên thế 
giới. Những người trẻ chúng tôi mong muốn Chính phủ tạo ra môi trường thuận lợi 
với những qui định cụ thể trong việc sử dụng nguồn lực con người. Hiện nay ở 
nhiều nơi, nhiều cơ quan vẫn còn tình trạng sử dụng lao động “con ông cháu 
cha”, quen biết.

            Vì thế đã bỏ qua rất nhiều người có tâm huyết, có khả năng làm tốt 
công việc hơn những người quen biết. Những người trẻ sinh sau chiến tranh, tôi 
nghĩ họ không thể vì chiến tranh, vì những sai lầm của ông, của bố họ trước đây 
mà bị đẩy ra khỏi “cuộc chạy” đưa đất nước tiến lên. Bài học đoàn kết trong 
thời đại ngày nay, theo tôi, là bài học không phân biệt đối xử, không kỳ thị, 
moi móc quá khứ, bài học của lòng bao dung. Có như thế nguồn lực con người 
trong cuộc chiến chống nghèo nàn, lạc hậu của đất nước mới dồi dào.

            MẠNH KHÔI (ĐH KHXH&NV TP.HCM)

            Phải biến khẩu hiệu thành hành động!

            Nghe nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói ông không nhìn khẩu hiệu 
“Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công” như 
một vật trang trí bằng gỗ, bằng giấy, bằng vải, tôi thấy giật mình!

            Lâu nay chúng ta quen sống với khẩu hiệu, phong trào… nên những vấn 
đề có tính tư tưởng, tính sống còn ngày càng trở nên quen thuộc và đôi khi 
chúng ta bước qua nó với một cái nhìn… vô cảm. Cuộc sống cứ cuốn chúng ta trôi 
theo nhịp điệu “cơm áo gạo tiền” hằng ngày, đã làm chúng ta trở nên bàng quan 
với thực tế, quay lưng với lịch sử!

            Những sự kiện được báo chí khơi gợi như những cuốn nhật ký của anh 
Thạc, chị Trâm… đã đốt cháy lên ngọn lửa khát vọng của tuổi trẻ. Vậy tinh thần 
đoàn kết dân tộc, qua bài viết của nguyên Thủ tướng, có được khơi dậy? Ông Võ 
Văn Kiệt bảo đó là cội nguồn của sức mạnh, nhưng với chúng ta đó còn là động 
lực, là niềm tin, là khát vọng!

            Muốn ngọn lửa yêu nước, tinh thần đoàn kết dân tộc rực sáng trong 
vận hội mới, chúng ta phải hành động bằng những việc làm cụ thể của mỗi cá 
nhân, của chính sách nhà nước và chiến lược của cả dân tộc!

            NGỌC LỮ (P. Cát Lái, Q.2, TP.HCM)
           
     
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

Other related posts: