[SMCC] loi hay y dep 28/5
- From: "Tran Ba Thien" <tranbathien@xxxxxxxxx>
- To: <"Undisclosed-Recipient:;"@freelists.org>
- Date: Thu, 28 May 2009 07:42:08 +0700
Mái ấm gia đình
Mái ấm gia đình. Đây là nơi để tìm hạnh phúc. Nếu không tìm thấy hạnh phúc ở
đây, bạn sẽ không tìm thấy hạnh phúc ở bất cứ nơi nào khác.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch
.
Home sweet home. This is the place to find happiness. If one doesn’t find it
here, one doesn’t find it anywhere.
Anonymous
Lối mòn hy vọng
Hi vọng giống như con đường quê: chưa từng có con đường, nhưng khi nhiều người
đi lên nó, nó thành con đường.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
Hope is like a road in the country; there was never a road, but when many
people walk on it, the road comes into existence.”
Lin YuTang
Ông này từng là tổng thư ký Liên hiệp quốc thời thập niên 1960, người Miến
Điện...
Đừng để họ “sống cô đơn giữa đám đông”
Trong mục tư vấn tâm lý tuổi học đường mà tôi phụ trách cho một tờ báo, cứ năm
bảy bức thư các em gửi (đại đa số là nữ học sinh) thì có một em đòi tự tử. Có
em còn nói tỉnh bơ: “Cô ơi, cô có biết thứ thuốc nào giúp “đi” nhẹ nhàng thì
cho con biết với”. Nguyên nhân thường là buồn cha mẹ hay bị người yêu bỏ.
Phản ứng tự nhiên của ta có thể xem đây là “chuyện con nít”, chuyện lãng xẹt.
Rồi tôi nhớ lại mình lúc 7, 8 tuổi, khi má tôi đau nặng tưởng không qua khỏi
thì tôi cũng đòi chết theo má.
Người muốn tự tử là người thấy không còn gì để bám víu trên đời này và nỗi cô
đơn của họ đang ở tột đỉnh. Có một qui luật cho thấy rằng nếu nói ra được bế
tắc của mình với ai đó (hiểu mình) thì đương sự bỏ ý định tự tử.
Vì vậy mà ở các nước phát triển ngày nay, số điện thoại đường dây nóng dành cho
người muốn tự tử được niêm yết ở khắp các nơi công cộng cũng như trên xe buýt,
xe lửa… Một người bạn của tôi là giảng viên đại học ở Nhật là tình nguyện viên
cho đường dây nóng ở Tokyo. Cứ một tháng bà đi trực một lần. Nhiều trí thức
khác cũng là tình nguyện viên như vậy và theo bà, công việc này cứu rất nhiều
mạng sống.
Tự tử là một hiện tượng xã hội của xã hội công nghiệp hóa, đô thị hóa, vì người
ta “sống cô đơn giữa đám đông” (theo tựa một quyển sách nổi tiếng ở Mỹ: The
lonely crowd). Ở VN, mức độ hiện đại hóa chưa cao mà tự tử trong giới trẻ đã
trở thành một vấn đề đáng quan tâm. Và không chỉ khu trú ở thành thị, nó đã lan
ra các tỉnh xa xôi.
Ngày nay, một điều đã rõ là tất cả người lớn chúng ta, nhất là cha mẹ, thầy cô,
cán bộ Đoàn – Hội… đều phải là các nhà tham vấn tâm lý không chuyên để phát
hiện kịp thời những nỗi đau, những cảm xúc có thể đưa trẻ đi quá xa. Có lẽ tất
cả những ai làm việc với trẻ cần phải được trang bị một số kỹ năng căn bản để
lắng nghe, chia sẻ, để không xem thường bất cứ sự bức xúc nào của trẻ hòng can
thiệp kịp thời.
Lắng nghe không chỉ bằng đôi tai, mà bằng con mắt để quan sát các biểu hiện
không bình thường (sao con tôi ít nói), bằng trái tim để thấu cảm. Thấu cảm là
đặt mình vào vị trí của trẻ để không xem bức xúc của các em là chuyện “trẻ con”
mà đối với các em là rất quan trọng.
Những bài lên lớp trách cứ không có tác dụng gì mà có khi còn gây phản ứng
ngược.
NGUYỄN THỊ OANH
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx
Other related posts: