[SMCC] loi hay y dep 1/6

Người sắp chết vì ung thư thắng cá vì không chết – 
Năm 2006, Jon Matthews, 59, ở Milton Keynes, Anh, được bác sĩ cho biết là bị 
ung thư và chỉ còn vài tháng để sống. Ông đánh cá là ông sẽ sống. Tháng 6 năm 
ngoái ông thắng vòng đầu, thu được 5 ngàn bảng Anh. Tuần này, ông thắng lần 
nữa, thu 5 ngàn bảng. Tháng 6 năm tới, nếu còn sống ông sẽ thắng 10 ngàn. Ông 
cho các tổ chức từ thiện hết số tiền thắng. 

Suy nghĩ giống nhau
Nếu tất cả mọi người đều suy nghĩ giống nhau, nghĩa là có một số người không hề 
suy nghĩ.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

If everyone is thinking alike, then somebody isn’t thinking.

George S. Patton

Khôn ngoan
Tử tế quan trọng hơn khôn ngoan, và nhận biết điều này là bắt đầu khôn ngoan 
rồi. 
Phạm Kiêm Yến dịch

.

Kindness is more important than wisdom, and the recognition of this is the 
beginning of wisdom.

Theodore Rubin

Ước mơ sang trọng
Tôi mang bùn đất nông thôn ra Huế học.
Xứ Huế đẹp và thơ. Đẹp và thơ như em vậy.

Mà em thì đùa như cán bộ:
-Anh có bản lí lịch vấy bùn.
Thú thật không mấy tự hào.
Quà tặng cho em cũng chỉ là thứ quà của thành phần cơ bản- một giấc mơ:

Ước gì anh lấy được nàng
Để anh mua gạch Bát Tràng về xây
Xây dọc rồi lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân.

Đó là một giấc mơ sang trọng.

Người nông dân nào chắc cũng là bà con họ hàng gần xa với tôi ấy. Chắc cũng 
thuộc thành phần cơ bản.
Mà cơ bản thì rách mồng tơi! Vậy mà đòi tặng em cả lâu đài thành quách, cả dãy 
dọc tòa ngang.
Lại còn có cả chiếc hồ soi bóng.
Vậy là mơ sang trọng lắm, nổi tiếng chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng mà.


 

Em sẽ được tắm gội trong yêu thương nâng giấc, sạch sẽ từ đầu đến chân, từ chân 
lên đầu.

Trong giấc mơ xưa ấy, em đường hoàng hóa thân thành hoàng hậu. Dương Quí Phi 
bên Tàu cũng chỉ đến thế mà thôi.

Và người nông dân ấy đã yêu trong tư cách một bậc đế vương.

Tình yêu làm cho người ta sang trọng, sự sang trọng chân thành như một giấc mơ.

Em à, dường như tình yêu là của tâm hồn, vậy mà sao lắm người cứ đòi yêu nhau 
bằng mắt, bằng tai, bằng da thịt.

Yêu là cảm giác. Cảm giác mới thực là sang trọng. Thị giác, xúc giác, khứu giác 
thì lắm khi lầm lạc! Thì bần tiện lắm.

Dường như lắm khi con người ta lầm lạc địa chỉ của sự sang trọng nên cưỡng hôn 
tình yêu trong bạc tiền, trong địa vị, trong hư danh.

Này em có thấy, vua chúa rồi cũ mèm như Thành Nội, rồi u buồn như lăng tẩm đền 
đài.


Này em có thấy, Hương giang ngàn đời không ra đến bể bởi bị mê dụ hoài với điện 
ngọc, chẳng đã phí một đời sông nước lắm ru?

Trần Cảnh rồi muôn đời còn vết nhơ không rửa sạch, Lí Chiêu Hoàng hẳn còn ôm 
nỗi hận nghìn đời không vì bị tước đoạt ngai vàng mà vì bị bức tử tình yêu.

Huyền Trân được đem ra đấu giá, giá sàn là hai châu Ô, Lí. Tội nghiệp! Nhưng 
nàng đã kịp mỉm cười, nụ cười từ Trần Khắc Chung vượt biển băng ngàn đem về 
cung phụng tình yêu.

Trần Cảnh và Trần Khắc Chung, đế vương và thần tử, nhưng trong tình yêu đẳng 
cấp này đã hoán vị cho nhau.

Ừ, hễ ai yêu chân thành thì sang trọng!

Hãy tin một cách chân thành vào chân lí ấy, như tin vào vĩnh cửu tình yêu!
Tấn Ái
Quế Sơn

Khi nào ta cần tư duy tích cực nhất ?
Ngày nào ta cũng cần năng lực để sống. Chỉ sau khi chào thế giới good bye, hết 
thở, thì ta mới không cần năng lực, phải không các bạn ? (Coi chừng! Trả lời 
“phải” chưa chắc là đúng đâu, vì mình chưa có kinh nghiệm good bye kiểu đó mà. 
Đợi có kinh nghiệm xong rồi hãy trả lời chắc chắn.  Thôi, tạm thời cứ cho 
“phải” là đúng đi.) Nhưng dù là ta cần năng lực để sống hàng ngày, thì lúc cần 
năng lực nhiều nhất là lúc đi đang ngang qua cánh đồng xanh tươi mát mẻ bỗng 
nhiên gặp một Ông Ba Mươi ngồi giữa đường, mặt mày hớn hở chờ bữa ăn tối bò đến 
miệng, vẫy đuôi liếm mép nhìn mình, cười mỉm chi. Chạy! Chạy! Hoặc, khi cần 
năng lực nhất, là khi bị cúm gà tấn công, cơ thể cần tất cả nội lực để có thể 
đứng dậy đuổi gà đuổi vịt.
Tư duy tích cực cũng vậy, ngày nào ta cũng cần để sống, nhưng khi cần tư duy 
tích cực nhất là khi ta bị tấn công bởi thất bại, thất tình, thất trận, thất 
thủ, thất cơ, thất ý, thất lạc, thất tiết, thất thân, thất nghiệp, thất thế, và 
ta sợ hãi đến thất sắc, thất thanh, chới với thất kinh hồn vía, cuối cùng là 
thất vọng và thất chí. Lúc mà ta gặp khủng hoảng chính là lúc ta cần tư duy 
tích cực nhiều nhất để đương cự.


Nhưng, khi gặp khủng hoảng thì ta lại hay suy tư rất tiêu cực! Mới bị nàng cho 
gài số de là bắt đầu biếng ăn biếng ngủ. Bia bình thường thì đắng, lúc này ngọt 
như nước đá chanh đường. Mới bỏ thuốc được 6 tháng, lúc này lân la làm bạn lại 
với bà thuốc lá lẻ. Phụ nữ thì bình thường thấy ai cũng dễ thương, lúc này mới 
“ngộ” được “chân l‎ý” Trụ Vương mất nước vì Đắc Kỷ, U Vương mất nước vì Bao Tự, 
và nhân loại, kể cả tui, thống khổ vì Eva. Cuộc đời bình thường thì không màu 
hồng cũng màu xanh, lúc này cứ tối mò mò như đêm ba mươi. Và quan trọng nhất 
là, cả cơ thể lẫn tinh thần của ta như bị đè bẹp dưới ngọn Ngũ Hành Sơn vĩ đại, 
không cựa quậy đằng nào được, và cũng không buồn cựa quậy. Thế giới chung quanh 
ta như đang vỡ ra từng mảnh. Và tư duy tích cực? Dẹp qua một bên đi! Hóa ra từ 
trước đến nay mình quá ngây thơ, không biết được thực tế của cuộc đời.

Khi chúng ta bị khủng hoảng nào đó—bị truy tố vì ai cáo buộc gì đó hoặc bị mất 
việc một cách bất công, chẳng hạn—chúng ta luôn luôn bị 2 mũi dùi tấn công cùng 
lúc: Mũi thứ nhất là chính khủng hoảng đó, và mũi thứ hai tấn công trực tiếp 
vào tư duy tích cực của ta. Đây là chiến lược tấn công rất tinh vi—đồng loạt 
tấn công phòng tuyến và hậu cần. Ta phải hiểu rõ được các cuộc tấn công này để 
có thể phòng vệ hữu hiệu.

Vì vậy, khi gặp khủng hoảng và đầu óc ta bắt đầu suy nghĩ tiêu cực, thất vọng, 
tối tăm, mất lòng tin, điều đầu tiên ta phải làm là tự nhắc mình: “Ồ, nhà kho 
tư duy tích cực của mình đang bị tấn công, và mình đang bắt đầu suy tư tiêu 
cực. Phải trấn tĩnh lại, và dù là mình có phải ra pháp trường ngày mai, hôm nay 
mình vẫn phải suy tư tích cực.”

Đây là cuộc chiến đầu tiên và quan trọng nhất ta phải đương cự khi gặp khủng 
hoảng—bảo vệ hậu cần, bảo vệ kho tư duy tích cực, bảo vệ đầu óc tư duy tích 
cực. Nếu thua trận này là ta thua toàn bộ cuộc chiến, vì sẽ không còn vũ khí 
phòng thủ.

Tuần vừa rồi cựu tổng thống Hàn quốc Roh tự tử chỉ vì bị tố cáo tham nhũng. Đã 
từng là nguyên thủ quốc gia thì ý chí rất mạnh, vậy mà vẫn không đương cự được 
tấn công của khủng hoảng tinh thần. Cho nên ta cần biết là, trong cơn khủng 
hoảng, mũi dùi tấn công vào kho tư duy tích cực của ta có sức công phá rất 
mạnh, không thể coi thường. 

 

Vì vậy khi gặp khủng hoảng, việc đầu tiên phải làm không phải là giải quyết 
khủng hoảng đó. Việc đầu tiên phải làm là phải chắc chắn rằng ta vẫn tư duy 
tích cực, vẫn bình tĩnh, vẫn yêu đời, vẫn tin vào ngày mai trời lại sáng, dù 
ngày mai đó có thể còn rất lâu, và mình cũng không biết là đến bao giờ.

Điều này rất quan trọng trên phương diện chiến lược, vì nó cho chúng ta hai 
điều lợi. Thứ nhất, nó cho ta năng lực tích cực để đương cự với khủng hoảng. 
Thứ hai, nó cho ta sáng suốt để giải quyết khủng hoảng, bởi vì người bình tĩnh 
và yêu đời có thể thấy những cách giải quyết khủng hoảng rất hiệu quả, mà người 
quýnh quáng chán đời không thể thấy. 

Nhưng làm thế nào ta có thể duy trì được tư duy tích cực giữa cơn khủng hoảng 
như vậy? 

1. Trước hết, chậm mọi thứ xuống (slow everything down). Khủng khoảng có khuynh 
hướng làm mình quýnh quáng hay nóng giận, và mình có khuynh hướng làm đủ mọi 
thứ chuyện ngay lập tức. Vậy thì, chuyện gì bắt buộc phải làm ngay thì làm. 
Chuyện gì không cần phải làm ngay thì để đó, đừng làm ngay. 

Đi thì bước chậm lại. Lái xe thì lái chậm lại. Ăn thì ăn chậm lại. Chậm lại và 
để ‎ý việc mình đang làm một tí—ăn thì để ý đến món ăn và cách ăn của mình, đi 
thì để ý đến cách đi và vận tốc đi của mình. (Đây chính là “chánh niệm” trong 
thiền học. Công phu này làm cho mình giữ bình tĩnh rất tốt). 



2. Làm những điều mà, theo kinh nghiệm của bạn, giúp bạn giữ được tư duy tích 
cực: tập thể thao, nghe nhạc, đi bộ, đọc các bài viết tư duy tích cực, thiền, 
cầu nguyện…

3. Tránh những thứ tăng stress như rượu, nhiều thuốc lá, nhiều cà phê, thiếu 
ăn, mất ngủ… Thuốc ngủ thường tăng stress hơn là giảm stress. Theo kinh nghiệm 
của mình thì một tí rượu vang (không phải là một lít  ) giúp ta dễ đi ngủ và 
tốt cho sức khỏe. Người hút thuốc đôi khi cần hút thuốc để lấy trầm tĩnh, nhưng 
nếu hút quá nhiều nicotine thì mình sẽ bị tăng stress. Cà phê cũng vậy.

4. Nhớ rằng trong tất cả mọi khủng hoảng đều có bàn tay sắp xếp của một nàng 
tiên rất đẹp—Thời Gian. Trong khi tất cả mọi người loay hoay đủ thứ chuyện với 
khủng hoảng đó, thì Thời Gian cũng lặng lẽ làm công việc của mình mà không ai 
hay biết. Nếu bạn đủ bình tĩnh và tích cực để chỉ làm những việc tối cần thiết, 
còn các việc khác thì chờ xem Thời Gian sẽ đưa mình đến đâu, bạn sẽ tính toán 
chính xác hơn rất nhiều. Thường khi chỉ nhờ chậm lại mà ta thấy được bước đi 
của Thời Gian, và ta tính bước đi của ta theo chân Nàng. Cách tính đó rất chắc 
chắn, vì ta tính toán với cái biết, thay vì quýnh quáng quyết định quá sớm với 
những cái không biết. 

5. Nếu bạn là người đã vững nội tâm thì có thể là bạn chẳng thấy khủng hoảng 
đâu cả. Nếu bạn là dân Hà Lội, bao nhiêu năm mới phải lội một lần, thì bạn có 
thể qu‎ýnh vì lội. Dân miền Trung, mỗi năm bão lụt một lần, thì khi bão đến 
thái độ mọi người là “Rồi sao? Có gì lạ đâu?”

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

GIF image

Other related posts: