[SMCC] loi hay tudotchuoinon postings for Monday, July 20, 2009

Máy thời gian
Tất cả chúng ta đều sở hữu những cỗ máy thời gian. Một số đưa chúng ta trở lại 
quá khứ, chúng có tên là ký ức. Một số hướng chúng ta về tương lai, chúng được 
gọi là giấc mơ.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

We all have our time machines. Some take us back, they’re called memories. Some 
take us forward, they’re called dreams.

Jeremy Irons 


Bệnh tật của tâm hồn
Bệnh tật của tâm hồn nguy hiểm hơn và nhiều hơn bệnh tật về thể xác.

Phạm Kiên Yến dịch

.

Diseases of the soul are more dangerous and more numerous than those of the 
body. 

Cicero

Bí quyết làm đẹp, đã được thời gian kiểm chứng

Để đôi môi hấp dẫn,
Hãy nói lời tử tế.

Để cặp mắt đáng yêu,
Hãy tìm cái đẹp trong mọi người

Để dáng vóc mảnh mai,
Hãy chia sẻ thức ăn với người đói

Để tóc đẹp
Hãy cho em bé luồn tay vào tóc mỗi ngày

Để dáng đẹp
Bước đi với hiểu biết rằng bạn sẽ không bao giờ bước một mình.

Con người, quan trọng hơn đồ vật, phải được phục hồi,
Làm mới, làm sống lại, khai thác lại và cứu chuộc lại;
Đừng bao giờ ném bỏ ai.

Hãy nhớ rằng, khi cần một bàn tay giúp đỡ
Bạn sẽ tìm thấy bàn tay đó ở cuối cánh tay của bạn

Khi lớn tuổi hơn, bạn sẽ khám phá ra rằng bạn có hai bàn tay;
Một bàn tay để giúp chính bạn,
Bàn tay kia để giúp người khác.

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

.

Time Tested Beauty Tips

For attractive lips,
Speak words of kindness.

For lovely eyes,
Seek out the good in people.

For a slim figure,
Share your food with the hungry.

For beautiful hair,
Let a child run his or her fingers through it once a day.

For poise,
Walk with the knowledge you’ll never walk alone.

People, even more than things, have to be restored,
renewed, revived, reclaimed and redeemed;
Never throw out anybody.

Remember, if you ever need a helping hand,
you’ll find one at the end of your arm.

As you grow older you will discover that you have two hands;
one for helping yourself,
the other for helping others.

(By Sam Levenson (1911-1980)
From his book: “In One Era & Out the Other”)



Sinh nhật bạn thân
Posted on Tháng Bảy 19, 2009 by dongvy 
Sinh nhật Định rơi vào một ngày giữa tháng mười, khi Sài Gòn đã bắt đầu có 
những trận mưa lớn vào chiều tối. Tôi mặc chiếc áo mưa thùng thình len lách xe 
theo những con hẻm nhỏ xíu, ngập nước chạy ngoắt ngoéo trong khu cư xá Bắc Hải 
để đến nhà trọ của Định, đưa một tấm thiệp mà tôi đã bỏ cả đêm tự cắt cắt, vẽ 
vẽ và rủ Định đi uống cà phê. Đã thành lệ, cả năm quên béng nhau, nhưng đến 
sinh nhật Định bao giờ tôi cũng nhớ. Và bao giờ, hai đứa cũng đến quán cà phê 
gần đó, ngồi trong một góc bàn quen thuộc, lặng lẽ nghe từng tiếng piano thánh 
thót rơi trong không gian.

- Dạo này Định ra sao ?

- Cũng thường. Diên có về thăm nhà không ?

- Thỉnh thoảng, về một vài ngày rồi đi …

- Tháng này ngoài đó mưa nhiều và sắp có bão.

- Ừ …

Mỗi lần sinh nhật Định, hai đứa mới có dịp ngồi với nhau và nhớ quê. Nhìn mưa, 
tôi biết Định nhớ những ngày có bão. Những buổi sáng sau khi bão tan, các lớp 
được nghỉ học để dọn dẹp sân trường, Định đứng trên thân bạch đàn gãy, ưỡn ngực 
hít thật sâu làn không khí mát rượi và nói: “Định thích nhất những buổi sáng 
sau khi bão tan, cành khô và lá rụng đầy sân, những thân cây đổ ngổn ngang, 
những bầu trời thật bình yên, và những ngọn gió như chưa bao giờ trong trẻo đến 
thế.”

Và rồi những kỷ niệm lại trở về với tôi không theo thứ tự thời gian, chỉ có 
điều, cùng những kỷ niệm ấy, năm nay hình như trở nên mờ nhạt hơn năm trước. 
Định nhắc đến sinh nhật Quốc năm lớp chín, đúng vào ngày 26-3. Đêm cắm trại ở 
trường, Bảo Vi, Quốc, Định và tôi trốn ngủ trèo lên lầu ba, hát hò suốt đêm nên 
sáng ra lào khào chẳng thốt ra lời, chỉ biết nhìn nhau cười ngặt nghẽo. Tôi 
chợt buồn, có cảm giác mình quên nhiều thứ quá, và nhận ra rằng ký ức dường như 
đang thu hẹp đi, tỉ lệ nghịch với khoảng thời gian tính từ hiện tại. Mỗi ngày 
phải nhớ thêm một chút, kỷ niệm như một chiếc hộp nhỏ, cất cái này vào thì lại 
vô tình đẩy cái kia ra.

Tôi cũng chẳng nhớ tại sao ngày xưa bốn đứa lại chơi thân với nhau, và chơi với 
nhau từ bao giờ. Chỉ nhớ Định là lớp trưởng, tôi là lớp phó, Bảo Vi là thủ quỹ, 
còn Quốc là một học sinh “cá biệt” đúng nghĩa: phá phách, trốn học đi bắn chim, 
leo trèo, đánh nhau và … ở lại lớp. Tuy vậy, học chung với Quốc không bao lâu, 
tôi đã kịp nhận ra rằng Quốc là một người thẳng thắn, chỉ hơi cục tính, và luôn 
ước mơ được đấu tranh cho sự công bằng. Có lẽ, trẻ con thì trong sáng và dễ 
nhận ra những phẩm chất tốt đẹp của người khác hơn người lớn. Ngày đó, cả ba 
đứa phải cố gắng nhiều để giúp Quốc, vì Quốc phải ngoan hơn, phải học tốt hơn 
thì ba mẹ và thầy cô mới cho phép những đứa học trò gương mẫu của mình chơi với 
Quốc, mà không sợ bọn tôi “gần mực thì đen”. Hết mười hai, tôi vào báo chí, 
Định học kinh tế và chuyển nhà đi nơi khác, Bảo Vi đậu đại học Đà Lạt nhưng 
đành phải ở nhà học may vì gia đình không có tiền, Quốc thi rớt ĐH An Ninh và 
tình nguyện đi nghĩa vụ. Những ước mơ và những con đường đưa chúng tôi xa nhau. 
Định với tôi học trong cùng thành phố, nhưng cũng lâu lắm mới gặp mặt.

***

Tháng mười, và mưa, đêm Sài Gòn ướt át, thâm thấm lạnh. Lấp lánh dưới ánh đèn 
trắng xanh xao, mưa nhỏ xuống những giọt thuỷ tinh dài và trong vắt, tôi chợt 
rùng mình.

- Lạnh hả ?

- Ừ , hơi lạnh.

Định chồm qua nắm lấy bàn tay tôi.

- Ấm hơn chưa?

Tay Định ấm thật, nhưng chỉ mang đến một cảm giác thân thiết, tin cậy và an 
toàn, chứ chẳng nóng hổi và run rẩy như lúc Việt nắm tay tôi. Tôi chợt bật cười 
làm Định ngơ ngác :

- Sao lại cười ?

- À không, Diên chỉ đang nghĩ Định đã nắm tay bao nhiêu cô gái rồi.

- Chỉ mới có Diên thôi.

- Xạo.

- Thật – Định cười, ánh mắt nghiêm nghị – nắm tay Diên hình như là một chuyện 
hết sức dễ dàng. Có lẽ vì thế mà bọn mình chẳng yêu nhau được.

- Làm bạn không tốt hơn sao.

- Định không biết nữa, đôi lúc nghĩ bọn mình cũng đẹp đôi đấy chứ. Định thường 
tự hỏi, tình bạn thì khác tình yêu ra sao ?

- Khác chứ, nhưng Diên không biết giải thích …

- Định nghĩ, tình yêu nối kết ta với chính bản thân, còn tình bạn nối kết ta 
với cuộc sống. Tình yêu là thứ ta luôn mang theo bên mình, còn tình bạn là điều 
ta bắt gặp.

- Nghĩa là sao ?

- Nghĩa là khi Diên gặp một ai đó và yêu, Diên có cảm giác như tình yêu ấy đã 
có sẵn trong Diên, chờ đến khi người ấy xuất hiện … thì nhào ra.

Tôi phì cười, rồi nghĩ không biết Định nói có đúng không, nhưng tôi và Việt 
chẳng có gì sâu xa đến thế. Mà có khi đó chẳng phải là tình yêu thật, chỉ là 
thích, vậy thôi.

Định loay hoay đốt bốn ngọn nến cắm trên cái bánh kem bé xíu và thích thú nhìn 
những tia lửa nhỏ nổ lép bép.

- Chúc mừng sinh nhật !

- Cảm ơn Diên.

- Định ước đi.

- Ước gì ?

- Định đang có những dự định cho ngày mai …?

- Nhiều lắm, đang cố gắng hết mình để được giữ lại trường, phấn đấu vào Đảng, 
và một công việc kinh doanh riêng. Tụi Định đang hùn vốn với nhau mở một cái 
shop bán balo và nón ở quận Ba.

- Còn chuyện riêng tư …

- Đôi lúc cũng có nghĩ đến, nhưng vì còn quá nhiều điều phải làm, còn quá nhiều 
ước mơ phải thực hiện. Và hơi day dứt, vì biết rằng nếu chỉ ước mơ thôi thì vẫn 
chưa đủ. Còn Diên, Diên đã nghĩ mình sẽ đi đâu khi ra trường chưa?

- Diên không biết nữa.

- Sao lại không, Diên phải biết Diên muốn gì chứ?

Tôi im lặng, thấy hơi ngượng ngùng và hơi hoảng, vì mình không biết thật. Mỗi 
ngày, tôi lại chất vào thêm những ước mơ, những tham vọng, nhưng đồng thời lại 
nghĩ rằng chúng quá xa vời. Tôi ước mơ và tôi nghĩ ngợi, nghĩ ngợi quá nhiều mà 
không làm gì cả. Rồi than thân trách phận rằng sao những gì mình muốn mình đều 
không thể có được. Đột nhiên tôi nhận ra rằng, bất tài nhất là những người cái 
gì cũng thích, cái gì cũng biết, như tôi. Tôi có thể viết lách và làm thơ, 
nhưng chỉ dừng lại ở một vài bài báo thường thường, một vài bài thơ đăng trên 
bản tin CLB Văn học của khoa. Tôi có thể vẽ vời nhưng chỉ để tẩn mẩn làm những 
cánh thiệp chúc, vẽ vài ba bức tranh nhỏ tặng bạn bè và cười sung sướng khi 
được khen là khéo tay. Tôi thích hát nhưng chỉ đủ để tự tin khi đứng hát trước 
một đám đông người. Tôi có thể trò chuyện về bất cứ đề tài nào, nhưng tôi không 
đủ cả tài năng lẫn đam mê để trở thành bất cứ cái gì. Năng lực mơ hồ, sở thích 
mơ hồ, những ước muốn mơ hồ, và cả tình yêu với Việt cũng mơ hồ nốt. Đi chơi 
vào mỗi ngày thứ Bảy, chỉ để chui vào một góc tối của quán cà phê nào đó, và 
ngấu nghiến hôn nhau, buông thả mình trong những xúc cảm đam mê dễ dàng. Ngoài 
ra thì chẳng còn gì khác, không ước mơ về tương lai, cũng chẳng buồn tự hỏi xem 
hai đứa hiểu nhau đến mức nào. Cuộc sống đang thay đổi, từng giây, đến từng tế 
bào nhỏ nhất. Còn tôi, như Định nhận xét sau gần một năm không gặp: “Diên vẫn 
vậy ”, nghĩa là không già đi, nhưng cũng có nghĩa là không trưởng thành hơn, 
không chín chắn hơn, không có nhiều khát vọng chinh phục hơn và không thành đạt 
hơn. Trong khi cả Định, cả Quốc, cả Bảo Vi đều khác hẳn ngày trước, thoát ra 
khỏi những ước mộng viển vông và nỗ lực để xây dựng hiện thực, thì tôi vẫn chạy 
loanh quanh, ăn bám cha mẹ và nghĩ ngợi những điều xa xôi.

Tôi nhớ đến bức thư của Bảo Vi gửi cho tôi cách đây hơn một tuần, nét chữ tròn 
trịa, nhỏ nhắn bằng mực tím, như một học sinh cấp ba:

“ Diên thương…

Đã ba tháng rồi tao chưa viết thư cho mày, thời gian qua nhanh thật. Tao bây 
giờ có thêm việc làm mới, đi dạy ở một lớp mẫu giáo dân lập bên Bãi Giếng. 
Lương tháng ba trăm ngàn. Chiều và tối vẫn nhận đồ về may. Cũng phải cố làm để 
dành dụm một ít cho chính mình.

Anh Thái hỏi cưới tao, nhưng tao ngại, mày ạ. Thương thì có thương, nhưng mà 
ảnh làm tiệm vàng, giàu nhất nhì xã, còn nhà mình, mày biết rồi, lấy về dễ bị 
người ta khinh khi. Tao chỉ thích lấy người nào cùng hoàn cảnh, chịu khó, rồi 
hai vợ chồng cùng làm, tự lo cho cuộc sống riêng của mình, khỏi lệ thuộc vào 
ai.Vậy là hạnh phúc rồi.

Quốc có về phép trước khi ra đảo, nói lâu lắm rồi chẳng nhận được thư từ gì của 
hai người cả. Nó nói ra đó rồi sẽ viết thư về ngay để báo địa chỉ. Tao thương 
quá. Nhưng nó tình nguyện nên hăng hái lắm. Tao gửi theo cho nó giấy viết thư 
và mấy chục con tem. Mày và Định ra sao? Chắc việc học hành bận bịu lắm ? Nói 
thật là đôi khi tao nghĩ hai người rất tệ, ở cách nhau 2 km đường chim bay, có 
chạy lòng vòng cũng chỉ mất 7 phút đi xe máy, vậy mà vẫn một năm không thèm gặp 
mặt nhau.”

Biết làm sao được, hả Vi. Vẫn nhớ nhau lắm, vẫn yêu quý lắm, nhưng bây giờ môi 
trường khác rồi, bạn bè khác, công việc cũng khác, thời gian biểu lại lệch 
nhau. Tôi tham gia đủ thứ các lớp học, vi tính, ngoại ngữ, mặc dù chưa bao giờ 
chịu theo đến cùng, tôi học tiếng Anh sáu tháng, tiếng Pháp ba tháng, tiếng 
Nhật 4 tháng, chưa kịp thi lấy bằng thì chán quá nghỉ ngang. Rồi vi tính văn 
phòng, thiết kế đồ hoạ, rồi học vẽ. Tôi học tất cả những gì tôi chợt thấy 
thích, mà tôi thì thích quá nhiều. Khi mọi người hỏi đến thì tôi luôn luôn đang 
học một cái gì đó. Vì thế mà thậm chí tôi chẳng còn thời gian để gọi điện hỏi 
thăm xem Định thế nào. Hình như tôi tin rằng Định luôn ở đó mỗi khi tôi cần 
đến. Vì thế tôi không phải cần gặp Định mỗi tuần, mỗi hai tuần hay một tháng để 
giữ liên lạc, hay để tình bạn phát triển đến một mức nào đó xa hơn…

***

Định nhìn xa xăm ra ngoài trời, rồi chợt lắc đầu:

- Lâu rồi chưa viết thư cho Quốc.

- Diên cũng vậy, bốn tháng rồi. Và năm lá thư chưa hồi âm.

- Bận quá.

- Và lười, và vô tâm nữa…

Mà vô tâm thật đấy, đôi lúc cứ quên bẵng đi là mình có một người bạn rất thân 
tình nguyện đi Trường Sa. Thỉnh thoảng tình cờ đọc một vài bài viết về Trường 
Sa, mới chợt giật mình nghĩ Quốc đang sống và chiến đấu với những khó khăn 
ngoài ấy, nâng niu trồng từng cây rau nhỏ, và mỏi mắt chờ mỗi chuyến tàu từ đất 
liền với hy vọng nó mang theo thư của Định, của tôi, lại thấy nhoi nhói trong 
lòng. Thư Quốc viết mỗi ngày một chín chắn và rắn rỏi hơn “Nhập ngũ rồi mới 
biết mình cũng yêu đất nước vô cùng, Diên ạ. Và Quốc chợt hiểu, phải tham gia, 
phải hành động thì mới phát hiện ra mình”. Có phải vì thế mà tôi vẫn chưa tìm 
ra chính mình, cứ mãi loay hoay giữa những ước mơ. Mà ở tuổi hăm hai, người ta 
không thể cứ sống bùng nhùng giữa những ước mơ được. Định nói đúng “ chỉ ước mơ 
thôi thì chưa đủ ”. Phải sống khác đi, Diên ạ, tối nay hãy ngồi vào bàn viết 
thư cho Quốc, cho Bảo Vi, và ngày mai hãy sắp xếp lại cuộc sống của chính mình, 
sắp xếp lại cả tình yêu nhạt nhẽo với Việt.

Định lại đốt lên một ngọn nến khác, soi vào mắt tôi:

-Diên đang nghĩ gì?

Đôi mắt Định đen như màn đêm, và sáng lấp lánh.

- Sinh nhật bạn thân, và nhìn lại chính mình. Bốn năm đại học, bốn năm xa nhà, 
xa bạn bè cũ, sao Diên thấy mình vẫn chưa có gì trong tay!

- Định cũng chưa có.

- Nhưng Định có những dự định!

-Vậy thì Diên hãy có những dự định, và Diên sẽ biết Diên phải làm gì để đạt 
được chúng.

Tôi im lặng, có lẽ Định nói đúng. Hãy có những dự định, và mình sẽ biết mình 
phải làm gì. Một làn gió lùa qua những thanh chắn và thổi tắt ngọn nến, chỉ còn 
mắt Định sáng lấp lánh. Định chỉ cho tôi một mảnh trăng hiện ra nhoè nhoẹt giữa 
bầu trời vừa dứt mưa…

- Chúc mừng sinh nhật!

Đông Vy





Thứ hai, 20 tháng 7 năm 2009
Posted on Tháng Bảy 19, 2009 by dotchuoixanh | Sửa 
Bài hôm nay:

Yanni và kỷ nguyên nhạc New Age , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Trần Đình 
Hoành giới thiệu và nối link.

Tên họ của người Trung Quốc , Văn Hóa, chị Kiều Tố Uyên.

Daily English Discussion, Teen smoking and drinking bans, anh Trần Đình Hoành.

Máy thời gian, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Bệnh tật tâm hồn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Sinh nhật bạn thân, Văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy. 

Bí quyết làm đẹp, đã được thời gian kiểm chứng, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Viết giản dị và sâu sắc , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành. 
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Phóng viên Walter Crondite–”người được tin tưởng nhất nước Mỹ”–qua đời, tối thứ 
sáu 17.7.2009, thọ 92 tuổi – Chính Walter Cronkite được xem là người đã xoay 
chiều tư tưởng dân Mỹ về chiến tranh Việt Mỹ. Trong cuộc tổng tấn công năm Mậu 
Thân 1968, ông có mặt tại Việt Nam làm phóng sự chiến trường để phát tin hàng 
đêm trên chương trình Tin Tức Buổi Tối của kênh CBS. Vào thời đó, nước Mỹ chỉ 
có 3 kênh–CBS, ABC và NBC. Trong một buổi phát tin ông đã kết luận là Mỹ không 
thể thắng được tại Việt Nam. Ông nói: “Chúng ta đã thường bị thất vọng bởi sự 
lạc quan của các lãnh đạo Mỹ, cả Washington và tại Việt Nam, để có thể tiếp tục 
tin vào lớp lót bạc mà các lãnh đạo thấy trong những đám mây đen tối nhất. 
Chúng ta đang sa lầy trong một bế tắc.” (We have been too often disappointed by 
the optimism of the American leaders, both in Vietnam and Washington, to have 
faith any longer in the silver linings they find in the darkest clouds,” he 
said, and concluded, “We are mired in stalemate). Tổng thống Mỹ, Lyndon 
Johnson, xen bản tin này trên TV, và sau khi xem xong đã nói: “Nếu tôi đã mất 
Cronkdite, tôi đã mất giai cấp trung lưu của Mỹ.” (If I’ve lost Cronkite, I’ve 
lost middle America). Sau đó, Johnson đã quyết định không tái tranh cử tổng 
thống.

Danh từ “anchorman” (ngồi neo một chỗ) được sáng tạo ra cho Walter Crondike, là 
người TV anchorman đầu tiên trên thế giới, chủ trì chương trinh Tin Tức Buổi 
Tối của CBS từ năm 1962 đến khi ông về hưu năm 1981. Và tên của ông gắn liền 
với chức vị chủ trì chương trinh tin tức đến nỗi ở Thụy Điển, anchorman/woman 
đôi khi được gọi là “Kronkiters” và ở Hòa Lan là “Cronkiters.”

Trong sưu tầm dân ý năm 1972 và 1974, dân Mỹ chọn ông là “người được tin tưởng 
nhất nước Mỹ” (The most trusted man in America). 

Tổng thống Obama nói, Walter Crondite mời chúng ta tin vào ông, ông không bao 
giờ làm chúng ta thất vọng. Nước Mỹ đã mất một thần tượng, một người bạn chí 
thân mà chúng ta sẽ nhớ mãi.”

Charles Gibson, anchorman của kênh ABC, nói: “Walter Crondite đã và luôn luôn 
sẽ là tiêu chuẩn vàng. Sự khách quan, tính quân bằng và cách thẩm định thông 
tin của ông là những bài học quí giá.” 

Giám Đốc kênh CBS, Leslit Moonves nói, “Walter Crondite là nhà truyền thông vô 
tuyến vĩ đại và là một người đàn ông tốt với kinh nghiệm, thành thật, tính 
chuyên nghiệp và phong thái làm việc đã định nghĩa vai trò của anchorman và 
bình luận gia.” 

Walter Crondite trân trọng tính chính xác, khách quan và giảm cám xúc riêng khi 
tường trình tin tức.

Cuối mỗi bản tin hằng đêm ông chấm dứt bằng câu, “And THAT’S the way it is, 
nhấn mạnh chữ THAT’S (tạm dịch: “Và sự việc LÀ như thế”), và hàng triệu người 
Mỹ đồng ý với ông.

Thủ tướng Do Thái, Benjamin Netanyahu, không chấp nhận yêu cầu của Mỹ là hãy 
ngừng xây dựng tại Jerusalem – Dự án xây dựng này gồm 20 cặn hộ trong vùng đa 
số là người Ả Rập ở Đông Jerusalem mà quân Do Thái đã chiếm từ năm 1967. Các 
viên chức Mỹ đã chuyển yêu cầu ngưng xây dựng đến Đại Sứ Do Thái tuần rồi. 

Giáng Sinh trong tháng 7 – Với suy giảm lợi tức cả 10 tháng liên tục, Sears, 
giây chuyền bán lẻ bách hóa, và ToysRus, giây chuyền bán lẻ đồ chơi trẻ em, 
đang có chiến dịch “Giáng Sinh trong tháng 7,” hạ giá nhiều món hàng và trang 
trí như giáng sinh, hy vọng là cuốn hút được khách hàng thời khủng hoảng. Một 
số khách hàng thích giá hạ, một số khác cho là “Quái lạ. Họ làm tôi có cảm 
tưởng họ đang tuyệt vọng.”
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Việt Nam đoạt 5 Huy chương Bạc Olympic Vật lý quốc tế – Kỳ thi Olimpic Vật lý 
quốc tế (IPhO) lần thứ 40 được tổ chức tại Mexico từ ngày 11 – 19/7/2009. Đoàn 
học sinh Việt Nam gồm 5 em tham dự đã đạt 5 huy chương Bạc.

Tài năng trẻ piano gốc Việt Phạm Minh Hoàng – Phạm Minh Hoàng từng đoạt rất 
nhiều huy chương trong các cuộc thi tài piano ở Úc lẫn quốc tế. Trong đó vinh 
quang nhất là giải nhất tại cuộc thi Lev Vlassenko 2005 trị giá 20.000 đôla, 
giải Mozart tại cuộc thi quốc tế Cleveland USA 2007 và được xem là “người hùng 
địa phương” tại cuộc thi quốc tế Sydney 2008 khi anh nhận danh hiệu quan trọng 
“Nghệ sĩ Úc trẻ nhất và xuất sắc nhất”. Tháng 9 tới Phạm Minh Hoàng sẽ học cao 
học piano ở New York sau khi đã tốt nghiệp cử nhân loại giỏi. 

Hội ngộ tinh hoa âm nhạc Việt – Nhật – Đó là chương trình hòa nhạc di sản thế 
giới của các nghệ sĩ gagaku (nhã nhạc Nhật Bản) và nhã nhạc cung đình Huế cùng 
với dàn nhạc giao hưởng Tokyo New City đã diễn ra tại sân điện Thái Hòa – Hoàng 
thành Huế đêm 17-7.

Thắp ước mơ trên đường chạy – 23 tuổi, thị lực chỉ khoảng 1/10, sở hữu gần 30 
huy chương trong nước và quốc tế về điền kinh và nhảy xa dành cho người khiếm 
thị, đó chưa phải là tất cả để nói về Hồ Phạm Uyên Phương – SV khoa giáo dục 
đặc biệt, ĐH Sư phạm TP.HCM.

Bản quy hoạch xanh và thành phố Hà Nội phát triển thân thiện – Bản quy hoạch 
hướng tới những giải pháp hài hòa, thực chất, hướng tới sự thân thiện về nhận 
thức, tư duy. Dù vậy, yêu cầu chú trọng các di sản quá khứ, kiến tạo lộ trình 
tương lai chủ động thích ứng với các tình huống, tương lai bền vững của thành 
phố phải được kiến tạo bởi định hướng thân thiện trong mối quan hệ hữu cơ về 
vật chất lẫn tinh thần, tất cả các yếu tố tạo nên môi trường sống.

Khám phá mới trong văn bản cổ lệnh Hoàng Sa – Khi tờ Lệnh Hoàng Sa được phát 
hiện (31/3/2009), nhiều bí ẩn sau văn bản cổ liên quan đến chủ quyền lãnh thổ 
của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa này cũng được các nhà khoa học tiến hành giải 
mã.

HSBC: Kinh tế VN đang thuận lợi để phục hồi – Theo kết quả cuộc khảo sát của 
Tập đoàn Ngân hàng Hồng Công-Thượng Hải (HSBC) công bố trên mạng “Channel 
NewsAsia” ngày 15/7, có nhiều dấu hiệu tích cực cho thấy Việt Nam đang trên 
đường trở lại vị trí đối tác lý tưởng đối với các nhà đầu tư châu Á.

Người thợ làm bánh có đôi tay vàng – Tại cuộc thi “Bánh mì và bánh kem quốc tế 
năm 2009” vừa diễn ra ở Hồng Kông, một thợ nữ VN dự thi đã khiến ban giám khảo 
và thí sinh đến từ các nước chú ý bởi tấm huy chương vàng nội dung thi bánh 
kem. Người thợ ấy là chị Trần Thị Ngọc Tuyết, 36 tuổi, tổ trưởng tổ bánh kem 
của Công ty ABC Bakery (TPHCM).

Hương vị Việt ở Mali – Một ghi nhận thú vị của Thierry Helsens, nhà nghiên cứu 
nước ngầm người Pháp làm việc tại Mali (Tây Phi) đã bảy năm qua.

Tôi là người Pa Kô – Đến thời điểm này đã hoàn thành việc khảo sát đề án “Bổ 
sung dân tộc Pa Kô vào danh mục các dân tộc VN”, trong đó xác định nguồn gốc, 
sự ra đời và phát triển, đồng thời phân biệt dân tộc Pa Kô với một số dân tộc 
khác sống lân cận. 

Frequency 5 có mặt trong Gala Bài hát Việt – Ban nhạc Frequency 5 sẽ trình diễn 
trước khán giả VN trong chương trình Gala Bài hát Việt, diễn ra vào ngày 19-7 
tại Nhà hát Hòa Bình (TPHCM).

Chàng trai Ý và niềm đam mê… heo đen – Một chàng trai Ý đến huyện nghèo nhất 
của tỉnh Khánh Hòa với giấc mơ phát triển giống heo đen của bà con dân tộc tại 
đây thành giống heo đặc sản.

Sinh động lịch sử với tuổi học trò – Ngay từ lúc mới ra mắt, các buổi sinh hoạt 
hằng tuần của Câu lạc bộ (CLB) chỉ huy Đội Quận đoàn 10 (TP.HCM) đã trở thành 
sân chơi lịch sử khá sinh động của các bạn nhỏ nơi đây.

Liên hoan âm nhạc khu vực phía Nam – Ngày 17-7, Liên hoan âm nhạc khu vực miền 
Trung – Tây nguyên và Đông Nam bộ lần thứ 3 đã chính thức khai mạc tại thành 
phố Đà Nẵng với sự tham gia của gần 200 diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ của 20 đoàn 
nghệ thuật thuộc các tỉnh, thành phố.

Long thành cầm giả ca và thân phận con người - “Thông qua kịch bản này, tôi chỉ 
muốn nói lên một điều: Các triều đại có thể bị phế truất, thay đổi nhưng văn 
hóa dân tộc thì mãi mãi trường tồn”- Văn Lê nói.

Lập trung tâm dự báo nhu cầu nhân lực – Trung tâm có nhiệm vụ xây dựng kế 
hoạch, dự báo nhu cầu nhân lực và thông tin thị trường lao động, tổ chức nghiên 
cứu, khảo sát, thu thập, phân tích, đánh giá, cung cấp thông tin về nguồn nhân 
lực, lao động, việc làm và dạy nghề. 

Quan hệ Việt Nam – Campuchia là tài sản chung vô giá – Chủ nhiệm Cheang Vun bày 
tỏ những thành công của Campuchia trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc 
trước đây cũng như công cuộc xây dựng, phát triển đất nước ngày nay không thể 
tách rời sự giúp đỡ to lớn và quý báu của nhân dân VN và nhấn mạnh sự cần thiết 
giáo dục truyền thống hữu nghị, hợp tác Campuchia – VN cho các thế hệ con cháu 
của hai dân tộc.

Cỡi diều bay ngắm vịnh Nha Trang – Những ngày diễn ra Festival Biển 2009, du 
khách đến Nha Trang (Khánh Hòa) đã được sử dụng một dịch vụ hết sức độc đáo, 
lần đầu tiên có mặt tại Việt Nam, đó là cưỡi diều bay có động cơ để ngắm toàn 
cảnh vịnh Nha Trang xinh đẹp từ độ cao hơn 100 mét. 

Hấp dẫn kéo co, sôi nổi bóng đá – Sau ba ngày tranh tài sôi nổi, hôm qua 
(17-7), Hội thao Công đoàn khối cơ quan LĐLĐ TPHCM 2009 chào mừng 80 năm thành 
lập Công đoàn Việt Nam (28.7.1929-28.7.2009) đã kết thúc tại Cung Văn hóa Lao 
động TPHCM. 

Học kỳ quân đội đầu tiên ở miền Bắc: Con đã lớn thêm – Cha mẹ vỡ òa vì xúc động 
và hạnh phúc khi thấy cục cưng của mình rắn rỏi hơn, bản lĩnh hơn nhờ nắng gió 
thao trường.
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

     

Đọt Chuối Non



-- 
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
www.dotchuoinon.com
www.trandinhhoanh.wordpress.com

--~--~---------~--~----~------------~-------~--~----~
A.      Bạn đã nhận được bài viết này vì bạn được đăng ký vào nhóm "Đọt Chuối 
Non" của Google Groups. 
B.      Để đăng bài lên nhóm này hãy gởi email đến  
dotchuoinon@xxxxxxxxxxxxxxxx 
C.      Để bỏ đăng ký khỏi nhóm này, gửi email tới 
dotchuoinon+unsubscribe@xxxxxxxxxxxxxxxx 
D.      Để có thêm tùy chọn hãy truy cập vào nhóm này tại 
http://groups.google.com/group/dotchuoinon?hl=en?hl=vi 
E.      Bưu điện Đọt Chuối Non Mỗi ngày xin gởi đến bạn một số bài viết về tư 
duy tích cực và mong bạn luôn vui vẻ tích cực trong ngày. Nhà chính của Đọt 
Chuối Non ở 
www.dotchuoinon.com
-~----------~----~----~----~------~----~------~--~---

Other related posts: