[SMCC] loan chuc nang hoc vi
- From: "Tran Ba Thien" <tranbathien@xxxxxxxxx>
- To: <"Undisclosed-Recipient:;"@freelists.org>
- Date: Sat, 27 Jun 2009 22:37:26 +0700
Tôi chỉ là Ashkenazy! Hay quốc nạn loạn chức danh, học vị
26/06/2009 05:31 (GMT + 7)
(TuanVietNam)- "Bệnh thành tích, cơ hội, trọng bằng cấp, trọng chức
quyền... đang làm tê liệt trí tuệ Việt Nam. Phải chăng nó là một trong ba loại
giặc đang đe doạ sự tồn vong của dân tộc mà Hồ Chí Minh đã nói, đó là: giặc
đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm?"
Tôi chỉ là Ashkenazy
Tôi xin được bắt đầu bài viết này bằng một câu chuyện có thật xảy ra ở TP
Hồ Chí Minh vào năm 1995. Chuyện như sau: Trong một chuyến đi bằng đường hàng
không, do trục trặc, nghệ sỹ Piano lớn của thời đại chúng ta là Vladimir
Ashkenazy đã phải dừng lại ở TP HCM hai ngày.
Tất nhiên một nghệ sỹ lớn như Ashkenazy khó lòng mà không bị phát hiện ra
trong thế giới nhiều thông tin này. Và ông đã được mời tổ chức một buổi hoà
nhạc nho nhỏ cho những người hâm mộ. Với sự khiêm tốn vốn có ở những người vĩ
đại, ông chỉ muốn biểu diễn ở phòng nhỏ trong Nhạc viện TPHCM và chủ yếu dành
cho một công chúng hẹp, trong giới nhà nghề. Việc này tất nhiên được nhạc viện
thành phố chú ý ngay và họ muốn biến chuyến thăm bất đắc dĩ này quảng cáo thêm
cho uy tín của nhạc viện.
Người lãnh đạo nhạc viện lúc đó là một giáo sư, tiến sỹ, nghệ sỹ nhân dân
đã dẫn đầu một nhóm giáo sư, tiến sỹ của nhạc viện TPHCM đón tiếp Ashkenazy.
Trong buổi tiếp, sau khi trân trọng giới thiệu với Ashkenazy từng thành
viên của ta với đầy đủ chức danh, học vị, thì việc mà phía ta muốn hỏi ông ta,
để đưa vào programe (tờ in chương trình) và giới thiệu khi biểu diễn là:
Ashkenazy là gì? Thạc sỹ, tiến sỹ, giáo sư hay là gì gì hơn thế nữa ? Và câu
trả lời là: Tôi chỉ là Ashkenazy.
Tưởng khách không hiểu. Chủ lại hỏi lại và gợi ý thêm cho dễ hiểu hơn:
chắc một nghệ sỹ lớn như ông thì phải có tham gia giảng dạy, vậy khi đó chức
danh và học vị của ông là gì? Câu trả lời vẫn không thay đổi: Tôi chỉ là
Ashkenazy.
Ô hay! Lạ cái ông này, cỡ như ông ta ít nhất cũng phải có một chức danh
gì chứ? hay ông ta giấu? Và cuộc gặng hỏi vẫn tiếp tục. Tuy vậy, truy mãi, cuối
cùng, dù đông người, ta đã phải chịu thua một mình ông, vì câu trả lời vẫn chỉ
có thế, dù đã được pha thêm chút khó chịu: Tôi chỉ là Ashkenazy!
Người đứng giữa cầm quyển sách là Ashkenazy - ông không
nhìn vào ống kính. (Ảnh do tác giả cung cấp).
Cách giới thiệu một cuộc hoà nhạc ngày nay và cái tên cha sinh mẹ đẻ
Trên thế giới thì hàng trăm năm nay, khi giới thiệu một buổi biểu diễn
nhạc chuyên nghiệp (hoặc in trên bìa CD) chỉ đơn giản như sau, ví dụ:
1/Về tác giả : Sonate số 2, giọng Si giáng thứ của F.Chopin.
2/Về biểu diễn: Piano : V.Ashkenazy
Cách đây khoảng trên hai chục năm, ở Việt Nam ta cũng tương tự như vậy.
Nhưng bây giờ thì khác xa rồi, thường họ sẽ giới thiệu theo công thức như sau:
1/ Về tác giả: Tên tác phẩm, của + Chức danh (giáo sư, phó giáo sư) + học
vị (tiến sỹ, thạc sỹ) + Danh hiệu (nghệ sỹ Nhân dân, nghệ sỹ ưu tú. Nhà giáo
Nhân dân, nhà giáo ưu tú). + Giải thưởng (giải thưởng Hồ Chí Minh, giải thưởng
nhà nước) + Chức vụ quản lý (Chủ tịch, Giám đốc, Hiệu trưởng, Viện trưởng...) +
tên tác giả
2/ Về biểu diễn: Độc tấu + tên nhạc cụ, do + Chức danh (giáo sư, phó giáo
sư) + học vị (tiến sỹ, thạc sỹ) + Danh hiệu (nghệ sỹ Nhân dân, nghệ sỹ ưu tú.
Nhà giáo Nhân dân, nhà giáo ưu tú) + Giải thưởng (giải thưởng Hồ Chí Minh, giải
thưởng nhà nước) + Chức vụ quản lý (Chủ tịch, Giám đốc, Hiệu trưởng, Viện
trưởng...) + tên người + biểu diễn
Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc đáng ra để tập trung làm
chuyên môn, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc đua tranh lấy bằng cấp.
Ảnh minh họa: ree-scores.com.
Mời bạn đọc thử lắp những chức danh, danh hiệu này trước những tên tuổi
như: Mozart, Beethoven, Chopin ….. hoặc: Karajan, Rubinstein, Horowitz vv… bạn
sẽ thấy nó hài hước tới mức nào ngay. Thêm bất cứ cái gì trước những cái tên
đó, đều là một sự xúc phạm khó tha thứ. Bản thân nó đã là vàng mười. Sự sâu sắc
luôn mộc mạc, giản dị. Ngược lại với sự son phấn loè loẹt, hàng mã.
Và không chỉ dừng lại ở các cuộc biểu diễn, mà ngay cả trong các cuộc họp
hành, hiếu hỷ. Khi mời ai lên phát biểu, người ta cũng luôn luôn phủ đầu làm
tối tăm mặt mũi cử toạ bằng một tràng dài các chức danh, học vị, chức vụ quản
lý, chức vụ Đảng, cuối cùng mới đến tên người. Điều này dần dần đã thành thói
quen, gây sự thiếu thân thiện và tủi phận với những kẻ chỉ có cụt lủn mỗi cái
tên cha sinh mẹ đẻ. Họ cảm thấy hẫng như mình thiếu hẳn một cái đuôi.
Cuộc họp nội bộ ngày xưa thì giản dị: “Mời anh Trí” hay “Mời chị Tuệ” lên
phát biểu. Chỉ vỏn vẹn có 3 từ thôi, mà sao thân mật, ấm cúng và hiệu quả biết
bao. Còn bây giờ thì phải khoảng trên dưới 30 từ. Cũng theo công thức trên, ta
lại cùng nghép thử, ví dụ :
Xin kính mời + chức danh + học vị + toàn bộ danh hiệu đã được phong +
toàn bộ giải thưởng đã được tặng + toàn bộ chức vụ quản lý, chức vụ Đảng đang
có + Ông(Bà) + họ tên đầy đủ + lên phát biểu.
Mời bạn tham khảo thêm tên và tước hiệu của cụ Phan Thanh Giản
(1796-1867) một đại thần triều Nguyễn phong kiến như sau: Hiệp biện Đại học sỹ,
lãnh Lễ bộ thượng thư, kiêm quản Hộ bộ ấn triện, sung Kinh diên giảng quan,
sung Cơ mật viện đại thần, kiêm Quốc tử giám sự vụ, kiêm quản Văn thần phò mã
đô uý, Phan Thanh Giản, tự Tĩnh Bá, hiệu Ước Phu. (50 từ)
Ôi, nếu cụ sống lại và đến dự một cuộc họp nội bộ của chúng ta ngày nay,
và được ta giới thiệu cụ với đầy đủ chức danh như trên, thì chắc cụ rất hãnh
diện. Vì lũ con cháu chúng ta sao mà giống thời các cụ thế! tiếp nối được
truyền thống cha ông xưa. Và vẫn đang liên tục phát triển.
Đây là hiện tượng phổ biến trên toàn quốc khoảng hai chục năm nay chứ
không chỉ riêng ở một đơn vị nào, và nó vẫn còn đang phát triển theo hướng rườm
rà hơn nữa. Tôi sợ với đà này, một ngày nào đó, ngay trong gia đình, bố mẹ, con
cái, vợ chồng… hoặc bạn bè gặp nhau ngoài phố, khi gọi nhau cũng phải kèm theo
những danh hiệu rườm rà đã kể trên thì thực là rồ dại.
Vậy bạn đọc nghĩ sao về những hiện tượng này? Bản chất của những hiện
tượng này là gì?
Một cuộc chạy đua chức danh trên toàn quốc “trồng lúa thu hoạch khoai”
Ta tự hào về chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa (mà hiện nay chỉ có người
dân ở một số ít nước được hưởng là: Triều Tiên, Cu ba, Lào và Trung Quốc) mọi
người đều bình đẳng. Nhưng thực chất thì người ta đang dựa theo chức quyền để
phân chia đẳng cấp, quyền lợi, tất nhiên chức càng cao, bổng lộc càng lớn.
Lúc sống đã vậy, tận tới lúc chết chôn ở đâu cũng có tiêu chuẩn dựa theo
chức tước. Vì thế cả xã hội đều trọng chức quyền. Mà muốn có chức quyền thì cần
có bằng cấp, cộng thêm danh hiệu Đảng viên, là người ta có thể tiến thân, có
thể trở thành lực lượng lãnh đạo với nhiều bổng lộc mà không cần phải có thực
lực.
Đó là nguyên nhân sâu xa đã và đang dẫn đến việc nhiều kẻ cơ hội đổ xô đi
săn bằng cấp bằng mọi giá. Đua bằng cấp, chức danh chứ không đua tài năng. Bởi
đua tài năng, cuộc đua dưới ánh mặt trời, thì khó hơn nhiều, dễ lộ chân tướng
và dễ bị thua. Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc đáng ra để tập trung
làm chuyên môn, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc đua tranh lấy bằng
cấp. Nhìn vào con đường để trở thành thạc sỹ, tiến sỹ hiện nay ở nước ta đã bị
biến chất. Nhiều người có lòng tự trọng không khỏi ngại ngùng và muốn lánh xa.
Bản thân bằng cấp và chức danh chân chính, lương thiện thì rất có ích cho
xã hội. Trước kia, số giáo sư, tiến sĩ ở ta không nhiều, nhưng đó là những tên
tuổi như: Đào Duy Anh, Tôn Thất Tùng, Nguyễn Mạnh Tường... Còn ngày nay thì
đúng là “Ta tự hào đi lên. Ôi Việt Nam” giáo sư nhiều đến mức có thể “ra ngõ
gặp giáo sư”. Với thực trạng này thì nền học thuật của nước nhà có nguy cơ trở
thành hữu danh, vô thực.
Trong lĩnh vực biểu diễn âm nhạc chuyên nghiệp, để chơi đàn, hát, làm
được concert thì khó quá, muốn thế phải rèn luyện hàng ngày, phải hy sinh rất
nhiều mà lại không oai bằng rẽ ngang đi làm tiến sỹ, đơn giản hơn, chóng được
thăng chức với nhiều bổng lộc hơn.
Kết quả là: mục đích cuối cùng và duy nhất của âm nhạc là tiếng đàn,
tiếng hát, những buổi concert và viết những tác phẩm âm nhạc chuyên nghiệp thì
dần dần không còn ai làm, thay vào đó là rất nhiều tiến sỹ âm nhạc ra đời. Có
được cái bằng tiến sỹ, phần lớn không ai chơi đàn và hát nữa. Tiền của nhân dân
bỏ ra đào tạo họ để mang lại tiếng đàn tiếng hát cho đời đã trở thành vô ích vì
sai mục đích. Trồng lúa thì lại thu hoạch khoai!
Hướng dẫn làm luận văn tiến sỹ chéo ngành chéo nghề
Ở hầu hết các trung tâm đào tạo đại học của Việt Nam trên toàn quốc hiện
nay, để có được chức danh thạc sỹ, tiến sỹ, phải có người hướng dẫn viết luận
văn, luận án. Đó là các giáo sư, phó giáo sư. Nhưng để đào tạo ra càng nhiều,
càng nhanh và để “phổ cập” học vị thạc sỹ, tiến sỹ, người ta đã sử dụng các
giáo sư hoặc phó giáo sư nghề này, hướng dẫn luận văn cho các thạc sỹ, tiến sỹ
nghề khác.
Tuy cùng là một ngành, nhưng càng lên cao, càng phải chuyên sâu, và cùng
một ngành nhưng rất nhiều nghề hoàn toàn khác nhau. Ví dụ như trong ngành thể
thao thì môn cờ tướng với bắn súng hoặc đấm bốc, không hề có liên quan đến
nhau. Hoặc trong ngành điện ảnh thì nghề viết kịch bản và nghề tạo khói lửa,
cũng không hề có liên quan. Nghề nào cũng vậy. Nên dù biện minh rằng, đó là
“hướng dẫn phương pháp luận” thì cũng chỉ là ngụy biện, và không thể chấp nhận
được.
Thử tưởng tượng trong cùng ngành y. Giáo sư chuyên nghề phụ khoa lại đi
hướng dẫn luận văn cho tiến sỹ chuyên nghề nha khoa thì có được không? Bởi vì
hai bộ phận này của cơ thể chúng ta là hoàn toàn khác nhau, có những chức năng
hoàn toàn khác nhau. Vậy mà chéo ngành chéo nghề vẫn vô tư hướng dẫn đã trở
thành bình thường từ lâu.
Vậy xin hỏi cấp trên có biết vấn đề này không? Với những sự hướng dẫn như
vậy, những bản luận văn đó có giá trị gì không? Và trong việc này liệu có thể
tránh được tiêu cực không? Có được cái bằng cấp ấy, có đáng tự hào để mời mọi
người đi khao “rửa bằng” không? Có lẽ sự “rửa bằng” nghĩa đen lại chính xác hơn
vì nó vốn không được sạch sẽ cho lắm.
Theo chúng tôi, cấp bộ hãy cho dừng ngay kiểu hướng dẫn trái ngành trái
nghề như hiện nay ở hầu hết các cơ sở đào tạo trên cả nước. Và cho rà soát lại
tất cả các luận văn thạc sỹ, tiến sỹ đã có. Nếu không phải do người hướng dẫn
có cùng chuyên môn thì cho thu hồi lại, và các luận văn đó phải được làm lại,
với sự hướng dẫn của các giáo sư cùng chuyên ngành và công khai việc này trong
giới chuyên ngành.
Các danh hiệu, giải thưởng, câu chuyện cười ra nước mắt
Vườn hoa chỉ có 2 loại hoa
Hãy để chính những nghệ sỹ, bằng tài năng, làm nên tên tuổi riêng
của mình
Ảnh minh họa: byond.com.
Định kỳ một hai năm gì đó, ta có những đợt phong tặng danh hiệu nghệ sỹ
ưu tú, nghệ sỹ Nhân dân và trao tặng các giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ
Chí Minh về văn học nghệ thuật. Việc này không phải do người Việt Nam ta nghĩ
ra, mà do chúng ta học tập từ Liên Xô cũ. Họ phong nghệ sỹ Công Huân, nghệ sỹ
Nhân dân, giải Xtalin, giải Lê Nin về văn học nghệ thuật ( ví dụ Giao Hưởng số
11 của Shotstakovich được giải Xtalin năm 1953 vv…).
Sau khi Liên Xô tan vỡ, họ đã bỏ thói quen đã có từ hàng chục năm này.
Rất nhiều cách tổ chức dập theo kiểu Liên Xô cũ như: nền kinh tế có kế hoạch,
hành chính bao cấp, phân phối theo tem phiếu v.v… ta đã bỏ. Nhưng không hiểu vì
sao cái thói quen trao những danh hiệu và giải thưởng văn học nghệ thuật học từ
họ thì ta lại vẫn duy trì, bởi nó là một phần đồng bộ trong tư duy cấu thành
chế độ bao cấp, cơ chế xin cho?
Lịch sử dân tộc ta đã chứng minh bằng máu và nước mắt một quy luật là:
những chính sách dập khuôn theo ngoại bang sớm muộn rồi cũng gây những hậu quả
xấu, thậm chí là những thảm hoạ dân tộc.
Về việc phong danh hiệu nghệ sỹ, hãy để chính những nghệ sỹ, bằng tài
năng, họ làm nên tên tuổi riêng của mình (như Ashkenazy) thì nó mới có giá trị
thực, bền lâu và duy nhất. Không ai có thể ghen tỵ với ai được, vì không ai
giống ai. Hàng ngàn nghệ sỹ tài năng, thì sẽ có hàng ngàn cái tên khác nhau, có
giá trị khác nhau, giống như vườn hoa với muôn hoa, muôn màu khoe sắc, chứ
không phải chỉ có 2 loại hoa ưu tú và nhân dân.
Mà muốn được hưởng các danh hiệu này, phải làm đơn xin, cùng sự “vận
động” để được phong (ban) tặng từ trên xuống. Trong hoàn cảnh đất nước ta tệ
nạn xã hội tràn lan. Khó có thể tránh khỏi nhiều sự tiêu cực trong sự ban tặng
danh hiệu, nếu vẫn giữ kiểu cơ chế ban phát như cũ.
Về việc trao giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT, đây
cũng là một kiểu cơ chế xin cho với những thành phần Ban giám khảo hoàn toàn
được chỉ định từ trên, với những tiêu chí chấm giải tuỳ hứng. Người xin trao
giải cũng phải làm đơn và “vận động”.
Riêng trong ngành nhạc đã xảy ra những câu chuyện cười ra nước mắt xung
quanh việc trao giải thưởng này. Điển hình là trong đợt đua tranh phong tặng
năm 2006 (đây nên là đợt phong tặng cuối cùng) cả nước đều biết tới những
chuyện “đồng nghiệp tương tàn” mà báo chí gọi là “cơn địa chấn trong làng
nhạc”. Nếu ta lại cứ tiếp tục trao giải thì không ai có thể khẳng định rằng
những cơn “địa chấn” sẽ không trở thành “động đất”!
Nói tóm lại: Nhà nước ta nên bỏ lối tư duy kiểu dập theo Liên Xô cũ này!
6. Kết
Hãy để cho mọi người đánh giá tài năng và giá trị con người qua công
việc. Dù anh có độn vào trước cái tên của anh hàng trăm danh vị đi nữa mà sản
phẩm anh làm ra cho xã hội không có, hoặc tồi, hoặc có hại, thì khác nào gỗ mục
được sơn son thếp vàng?
Một xã hội lành mạnh và có tương lai, là một xã hội biết tôn trọng những
tài năng và những giá trị thực, bất kể họ có hay không có bằng cấp danh vị cao,
tiền của nhiều, chức tước lớn.
Đối với người làm nghề nhạc chuyên nghiệp, thì đó là tiếng đàn, tiếng hát
của người biểu diễn và tác phẩm của người sáng tác. Anh hãy tự hào về điều đó,
và hãy gắn nó với cái tên cha sinh mẹ đẻ, chứ không phải là những thứ bằng cấp,
danh hiệu (mà ở nước ta hiện nay của rởm nhiều hơn thật) và chức vụ quản lý anh
đang có, đó chỉ là những thứ son phấn nhất thời.
Bảng giá trị tưởng như là chân lý đơn giản và hiển nhiên này lại đang bị
lật ngược. Nguyên nhân chủ yếu là do bệnh thành tích, cơ hội, trọng bằng cấp,
trọng chức quyền. Nó đang làm tê liệt trí tuệ Việt Nam. Phải chăng nó là một
trong ba loại giặc đang đe doạ sự tồn vong của dân tộc mà Hồ Chí Minh đã nói,
đó là: diặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm? Với tiềm năng trí tuệ thế này, rồi
dân tộc Việt Nam ta sẽ đi đến đâu? “Một dân tộc dốt, là một dân tộc yếu” (Hồ
Chí Minh)
Là một người hoạt động trong nghề nhạc, tôi thấy cần phải viết bài này
chỉ vì trách nhiệm công dân, với mong muốn nền học thuật nước nhà - nhất là âm
nhạc - ngày càng trở nên lành mạnh và thực chất hơn. Tôi không nhằm vào bất cứ
ai và cũng mong đừng ai giật mình bởi tôi luôn luôn kính trọng sâu sắc những
giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ chân chính. Tuy không nhiều, nhưng họ có lương tri và
trình độ chuyên môn thực sự. Tôi chắc rằng những người này sẽ ủng hộ những ý
kiến trên của tôi.
Vì chúng ta đã nói dối quá nhiều và quá lâu rồi, nên những lời nói tử tế
bây giờ lại trở nên hài hước. Tuy vậy - dù chỉ nhỏ bé như con Dã Tràng - tôi
vẫn muốn nói rằng: Đừng sợ thay đổi vì chỉ nghĩ tới quyền lợi của bản thân, hãy
nghĩ tới một tương lai tốt hơn cho tất cả. Đừng sợ ánh sáng, sợ thuốc đắng và
sự thật.
Để kết bài viết này tôi xin mượn một câu Kiều của : [Giáo sư, tiến sỹ]
Nguyễn Du (xin tạ tội với bậc tiền nhân vì sự xúc phạm này) :
“Mượn màu son phấn đánh lừa con đen”
Chữ “Con đen” ở đây được hiểu là những người dân bình thường
a.. Đặng Hữu Phúc
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx



Other related posts:
- » [SMCC] loan chuc nang hoc vi - Tran Ba Thien