[SMCC] Re: linh hon va coi am

Không hẳn thế đâu Bác ạ! 
Theo giải thích của một số thầy giáo dạy môn y học cổ truyền thì mặc dù con 
người ta đã mất đi nhưng hồn người ta vẫn quanh quẩn đâu đây mà  mọi người gọi 
là sóng sinh học. Nếu nó phù hợp với sóng sinh học của ai đó trong gia đình nội 
tộc  thì có lẽ người đó se có những biểu hiện như anh Vũ nói.

VAD
  ----- Original Message ----- 
  From: vandanns 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Monday, March 01, 2010 7:31 PM
  Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


  Hi Vũ . Thường những người không có bất cứ một cảm nhận nào để gọi là dự báo 
với họ khi người thân yêu hay bạn bè thân hữu của họ sấp qua đời bởi vì họ ít 
có đời sóng nội tâm . Phải chăng họ là người không mấy khi suy tư nghĩ ngợi vui 
cũng nhưi buồn với họ rất chống qua đi thậm chí có kẻ không màn đến nữa ... 
những kẻ ấy Duy Thức Học nhà Phật gọi là vô phú vô kí vậy ...

    ----- Original Message ----- 
    From: Nguyen Hoang Bao Vu 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Monday, March 01, 2010 4:32 PM
    Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


    vậy thì ai sẽ giúp mình trả lời câu hỏi có 1 số người không hề có cảm giác 
gì khi có người thân, bạn bè ra đi.
    có lời giải thích rằng vì vía họ mạnh. còn vía mình yếu.
    Nguyễn Hoàng Bảo Vũ
    Hỗ trợ tin học 1088
    Hân hạnh được phục vụ quý khách
      ----- Original Message ----- 
      From: Tran Ba Thien 
      To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
      Sent: Monday, March 01, 2010 4:19 PM
      Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


      hi Vũ,

      Để ý xem, điềm báo xảy ra sau khi linh hồn người chết rời khỏi thân xác. 
Làm như sau khi từ giả thế gian, linh hồn muốn đi dạo một vòng gặp lại những 
người thân yêu nhất để nói lời chia tay.

      Hồi má mình mất, mình cũng bổng dưng có cảm giác rất buồn và bồn chồn, 
không thể định tâm được.

      Nhưng nói thêm điều này để các bạn bớt sợ ma... Ấy là những người ngay 
thẳng không bị ma nhát. Họ tiếp xúc với cõi âm và linh hồn người chết trong tâm 
trạng rất bình thản. Chừng sau khi hồn ấy chia tay với bạn, bạn mới giật mình 
và thấy run...

      Với người mới tắt hơi thì chỉ gặp điềm báo bằng cảm giác thường là lưu 
luyến, bồn chồn, phiền muộn và không rõ nguyên nhân. Với người đã chết lâu năm 
bạn gặp cụ thể hơn và cảm giác lại thảnh thơi, bình an... Họ đi rồi mình mới 
tái mặt hihihi

      Chỉ có kẻ làm điều trái lương tâm mới bị người chết thành ma nhát đến nỗi 
hốt hoảng và tè ra quần...
      Trần Bá Thiện
      tranbathien@xxxxxxxxx
        ----- Original Message ----- 
        From: Nguyen Hoang Bao Vu 
        To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
        Sent: Monday, March 01, 2010 03:53 PM
        Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


        bị chuột cắn chân sau đó có chuyện gỡ thì có thể gọi là điềm báo.
        vào 1 buổi chiều ngày 21/12/1988 mọi người trong gia đình đều có 1 hiện 
tượng lạ là bị giật mắt liên tục dù người này ở Huế, người kia ở đà nẵng người 
nọ ở sài gòn.
        hiện tượng trên sảy ra mãi từ đầu giờ chiều cho đến tối kèm theo đó là 
cảm giác bồn chồn hồi hộp lo lắng khó tả.
        lúc đó mình vẫn còn học ở ndc và lúc gần 8 giờ tối cậu mình đã đến đón 
mình về nhà để chịu tang mẹ.
        hùm! thần giao cách cảm
        Nguyễn Hoàng Bảo Vũ
        Hỗ trợ tin học 1088
        Hân hạnh được phục vụ quý khách
          ----- Original Message ----- 
          From: Tran Ba Thien 
          To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
          Sent: Monday, March 01, 2010 3:43 PM
          Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


          hi Vũ và Hùng,

          Mình sẽ nói đến một yếu tố khác khi tìm kiếm cõi âm từ những người 
đang sống như chúng ta...

          Một số người nói rằng, nếu bạn không nhìn thấy thì có ai có thể tả 
cho bạn biết hoa hồng đẹp thế nào không? Bạn chỉ biết các đặc điểm hóa học, vật 
lý hay còn gọi là lý tính, hóa tính của nó nhưng từ các chỉ số về hóa lý, quang 
phổ này đi đến khái niệm đẹp thì vô cùng. 

          Câu hỏi này đưa ra 1 nguyên lý về nhận thức của não bộ. Ấy là muốn 
cảm nhận được cái gì thì phải dùng kênh thông tin đúng của nó để cảm nhận. Muốn 
biết hoa hồng đẹp thì phải nhìn, muốn biết tiếng hót sơn ca hay thì phải nghe, 
muốn biết mật ong ngọt thì phải nếm. Ta không thể dùng kênh thông tin khác để 
mô tả kênh thông tin cần dùng được. không thể chỉ nhìn mà biết chính xác mật 
ong này ngon hơn mật kia 

          Vậy thì, để biết được cõi âm, ta không được dùng kiểu tiếp cận của 
khoa học thực nghiệm. Bạn phải dùng niềm tin mới khám phá được cõi âm. Ta có 
kết hợp nhận thức khoa học vào các thông tin đến từ niềm tin nhưng kẻ dẫn đường 
trong trường hợp này phải là niềm tin. Các phương pháp khác chỉ là hỗ trợ chứ 
không được xem như chủ đạo. Và phải có công cụ hỗ trợ thì kết quả mới đầy đủ. 
Bởi vì kết quả ta muốn có không phải chỉ đơn giản trả lời câu hỏi có cõi âm hay 
không, ta còn muốn tìm ra các quy luật bên trong hiện tượng này như điều kiện 
để giao tiếp với cõi âm, các tương tác giữa cõi âm với dương và ngược lại...\

          Nghĩa là lý trí vẫn hoạt động nhưng theo sự dẫn dắt của cảm xúc và 
niềm tin....

          Các nghiên cứu bắt đầu từ những người có đặc điểm là sợ bóng tối, sợ 
ma đấy. Tại sao họ sợ ma? có thể hồi còn nhỏ bị chấn động tâm lý gì đó khiến 
cho sợ và lớn lên nỗi ám ảnh ấy khiến họ sợ một cái gì đó không giải thích được 
như sợ bóng tối, sợ khoảng trống... Tuy nhiên ngay chính những người sợ ma cũng 
có lúc không sợ. 

          Có ai bị cảm giác này chưa nhé... Bạn ở trong căn nhà đang sống bao 
lâu nay, bổng một hôm trong đêm yên tĩnh, bạn thức giấc đi tiểu hay đi uống 
nước và cảm thấy có một cảm giác rờn rợn sau lưng mình. Cảm thấy có cái gì đó 
vụt qua trước mắt mình hoặc thoảng qua bên tai mình. Trong cơn mưa to bổng dưng 
bạn nghe tiếng nói của ai đó nhưng không rõ nói gì và đó là giọng của ai...  
Những cảm giác loại này thì chắc là đa số người đã từng gặp rồi phải không?

          Ta cố trấn tĩnh và làm tiếp việc muốn làm và lại thấy cảm giác vừa 
nói xuất hiện chập chờn hư hư, thực thực... Có hôm ta hoảng sợ không dám đứng 
một mình nữa bèn chạy nhanh về giường ngủ và trùm chăn mền cho yên tâm...

          Người ta nói trong 3 ngày đầu tiên sau khi chết, linh hồn người chết 
vẫn còn ở trần gian. Một cô bạn người Mỹ cũng khẳng định với mình điều này. 
Thỉnh thoảng ta có nghe chuyện hoặc chứng kiến cảnh báo mộng của một người thân 
vừa mất. Trong giấc mơ, bạn thấy điềm báo thật rõ ràng và ta thì không nghĩ 
rằng người ta gặp đã mất. Tỉnh dậy mới hay người ấy mất rồi.

          Hồi ba của mình mất năm 1987 ở Pháp. Hôm mùng 4 Tết năm ấy, mình nằm 
mơ thấy chuột cắn chân. Tỉnh dậy, mình có nói với bà cô ruột ở Đà lạt là con 
nằm mơ thấy chuột cắn chắc là sắp có tin buồn gì đây. Nói rồi vài hôm sau về 
lại Sài gòn và quên mất chuyện ấy. Cho đến khi nhận được thư báo cái chết của 
cha mình, mình mới nhớ lại giấc mơ bị chuột cắn này.

          Sorry nha, để hôm khác viết tiếp về các cảm nhận về thế giới siêu 
hình, mình bận rồi...
          Trần Bá Thiện
          tranbathien@xxxxxxxxx
            ----- Original Message ----- 
            From: Nguyen Hoang Bao Vu 
            To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
            Sent: Monday, March 01, 2010 02:46 PM
            Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


            mù chứ đâu có điếc!
            tới đó rồi thì cần gì máy tính với Internet nữa.
            ngoại ngữ còn không cần học nữa là
            Nguyễn Hoàng Bảo Vũ
            Hỗ trợ tin học 1088
            Hân hạnh được phục vụ quý khách
              ----- Original Message ----- 
              From: NguyenAnhHung 
              To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
              Sent: Monday, March 01, 2010 2:24 PM
              Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


              Cháu cũng từng đau đầu để tìm lí thuyết nào đó giải thích hiện 
tượng này. Cũng đã đọc tham khảo một số tài liệu. Lí luận mà các tài liệu đưa 
ra cũng hấp dẫn nhưng đều dễ dàng tìm ra mâu thuẫn. Hôm nay đọc được cách giải 
thích của chú khá là thú vị, tuy vậy có vẻ vấn đề còn vô cùng nan giải và bí 
ẩn. Ngay trong câu chuyện của ông Tâm, nếu sự thật được tôn trọng thì quả là 
đáng suy nghĩ. Nhưng đem so sánh với một số bằng chứng của các nhà ngoại cảm 
khác ví như bà Phan Thị Bích Hằng có nói đại ý là người ở thế giới bên kia tồn 
tại nguyên trạng như trước khi họ lìa đời với trạng thái, tuổi tác, bệnh tật và 
chắc là cả thói hư tật xấu nữa. Vậy mà ở đây lại nói như thế này chả phải là 
mâu thuẫn sao? Xin trích :
              Vong nói qua miệng cô Phương: “Bây giờ con lớn rồi.
              Như vậy vong nhỏ sẽ lớn, còn vong già thì sao. Còn theo các mô tả 
phổ biến trong dân gian là vong giữ nguyên hiện trạng thì người mù chúng ta 
sang đó liệu có jaws bẻ khóa mà dùng không nhỉ? Hu, Hu, Hu! Kiểu này để cho 
chắc ăn phải làm theo cái thư của bạn Lan Thanh thôi. Sợ quá!
               Nguyễn Anh Hùng
              Địa chỉ: Mê Linh, Hà Nội
              Skype: NguyenAnhHung1979
                   Di Động: 0984199033
                               E-mail:
              hung.wto@xxxxxxxxx
              http://vodpod.com/watch/1812828-michael-jackson-we-are-the-world
                ----- Original Message ----- 
                From: Tran Ba Thien 
                To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
                Sent: Sunday, February 28, 2010 11:59 PM
                Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


                Ngoại cảm là gì?

                Thời gian gần đây, trên một số bài viết ở VN hay dùng từ ngoại 
cảm hoặc nhà ngoại cảm... Mình hiểu hết sức nôm na cái từ này là ghép giữa cảm 
nhận và ngoài giác quan. Có thể ngoại cảm được hiểu là những cảm nhận ngoài 5 
giác quan hữu hình của ta: tai, mắt, mũi, lưỡi, và xúc giác... Cái mà tiếng Anh 
gọi tắt là EXP: extra sensorial perception 

                Một số nhà tâm lý gọi nó là giao tiếp vô thức để phân biệt với 
giao tiếp ý thức. Đại khái để hiểu được ý muốn của nhau thì ta phải nói, viết 
kể cho bạn thì bạn mới hiểu được. Khi nói, viết thì ta sử dụng 1 công cụ là 
ngôn ngữ để diễn đạt ý muốn. Nhưng khốn nỗi ngôn ngữ đa nghĩa và cũng có khi ta 
nói cái này mà bạn hiểu cái khác. Từ ấy ngôn ngữ trở thành nguồn gốc của mọi vụ 
cải cọ ì xèo.
                Trong giao tiếp ý thức người ta còn sử dụng cả ngôn ngữ dấu 
hiệu như nháy mắt, đá long nheo, bắt tay, vỗ vai... để thông báo cho bạn một ý 
nghĩa gì đó. Điều kiện là cả 2 phải cùng hiểu các ý nghĩa từ những dấu hiệu đã 
trao cho nhau. 

                Giao tiếp vô thức là gì? Có những điều ta không nói, bạn không 
nói nhưng đôi bên vẫn hiểu nhau muốn nói gì. Khi con còn bé, chưa biết nói, 
giữa mẹ và con hình thành một kênh-channel thông tin rất đặc biệt. Mẹ vui thì 
con vui, Con mệt mẹ bỗng lo lắng... Ai có con thì sẽ hiểu cái cảm giác đặc biệt 
này. Với những người quý nhau, yêu nhau, họ cũng sử dụng lối giao tiếp này. 
Ngồi bên nhau và khẻ cầm tay nhau và tâm hồn cả 2 đều run lên với một niềm hân 
hoan không tả được dù khi ấy chẳng nói điều gì... Những hôm đi công tác xa về 
nhà, mình chỉ mong gặp vợ con, chỉ ngồi bên họ ăn bửa cơm chiều, xem tv hoặc 
không làm gì cả, không nói gì cả... Im lặng cảm nhận một niềm vui ngập tràn 
trong lòng của 3 người... 

                Với những người thân nhất đời mình, xin bạn hãy tập giao tiếp 
phi ngôn ngữ tức là thông qua các dấu hiệu như cười, khóc... hoặc thâm sâu hơn 
nữa là giao tiếp vô thức để dần dần huấn luyện não của ta tiếp nhận các sóng 
tâm hồn này. Mình không gọi là sóng tâm linh vì nghe có vẻ siêu hình quá. Ngay 
từ đầu, đã nói về siêu hình thì e rằng mọi người bị lạc vào tự kỷ ám thị... 

                Hãy xem ví dụ về hiệu ứng đám đông để thấy cường độ của giao 
tiếp vô thức. Trong đám đông có 1 người đâm đầu chạy, thế là số còn lại chạy 
theo mặc dù không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Kế tiếp những người trong đám 
đông ấy, không thấy người đầu tiên chạy và chỉ thấy mọi người đang đâm đầu chạy 
rồi họ bỗng cảm thấy lo lắng và cuốn theo dòng chạy của đám đông ấy.

                Trong rạp hát, nếu có vài người cười làm vài người khác cười 
theo rồi cả rạp cười rú lên. Nếu trên sân khấu, nghệ sĩ có thể làm cho khán giả 
cười liên tiếp 3 hay 5 lần trong 5 phút thì sẽ xảy ra ảnh hưởng dây chuyền... 
Mọi người lọt vào một vùng vui vẻ và dễ cười, cười chảy nước mắt đau quặng 
ruột... Nhưng sau đó về nhà nghĩ lại các pha hài hước bổng nhận ra, ủa đâu có 
gì vui lắm đâu...

                Xem phim ma trong rạp cũng vậy. Nếu bạn đi xem phim ma với một 
nhóm 30 người đều đã xem phim ấy rồi và không ai sợ. Bạn ngồi trong đám không 
sợ ma thì đừng mua vé làm chi bởi mọi cảnh diễn ra trên màn ảnh sẽ trở nên vô 
vị. Ngược lại nên đi xem phim ma với những kẻ nhát cáy. Chỉ cần nhạc nền bổng 
thay đổi sang những đoạn rùng rợn là gai óc mình nổi lên rồi...

                Tất cả cái đó thuộc về giao tiếp vô thức. Bạn có khả năng giao 
tiếp vô thức với nhiều người sẽ dẫn đến việc có khả năng ngoại cảm với thế giới 
siêu hình.

                Ta thử đặt câu hỏi này, nếu ta có 1 người quen và ta muốn tạo 
ra một khung cảnh giao tiếp vô thức với người ấy... Trước hết ta phải đặt ra 
câu hỏi: làm chi vậy? mục tiêu là gì? Giả sử, mục tiêu là quan sát hoạt động 
giao tiếp vô thức.  Nếu người kia cũng như bạn muốn quan sát hoạt động này thì 
cả 2 sẽ không làm thí nghiệm được vì cả 2 lọt vào tự kỷ ám thị. 
                Vậy thì phải đưa thêm mục tiêu kế: gặp nhau  để hiểu nhau 
hơn... Vậy là chỉ có 1 người là bạn muốn quan sát hoạt động giao tiếp vô thức, 
người kia chỉ là môi trường truyền dẫn hoạt động này. Người kia không biết mục 
tiêu của bạn. Nhưng người kia phải đồng ý đón nhận tình cảm vui buồn của bạn. 
Đấy là các điều kiện cơ bản để làm thí nghiệm này. Hãy thử mua một món quà bánh 
kẹo, hoa tươi hay gì đó tặng vợ/chồng của bạn vào cuối tuần. Đó phải là 1 món 
quà bất ngờ và không quá vĩ đại để vợ nghi ngờ... Sau đó bạn im lặng quan sát 
niềm vui trong lòng bạn đời của mình, quan sát niềm vui trong lòng mình.. Niềm 
vui ấy lan tỏa và ta sẽ thấy vui hơn, xin đừng nói nhiều mà hãy nghe nhiều để 
hiểu được nhiều hơn cái phút giây hạnh phúc này. 

                Phát triển khả năng giao tiếp vô thức với nhiều tình huống khác 
nhau để thấy rằng có cái gì đó chuyển động trong lòng mình để đáp trả response 
với những cảm xúc của người chung quanh. Hãy hòa cùng cảm xúc ấy đừng chống 
đối. Nếu vợ vui thì vui với vợ, nếu vợ ghét mình, thì mình cũng ghét chính 
mình... Bạn sẽ không trở nên hoang tưởng để cảm giác ghét mình lên cao điểm 
được vì ý thức của bạn vẫn có và nó đủ sức điều hòa cảm xúc của vô thức và ý 
thức trong lúc ấy. 

                Cả một chặn đường rất dài để rèn luyện kỹ năng giao tiếp vô 
thức. Đến một hôm nào đó, bạn sẽ có cảm giác là lạ khi đi đám tang, đến nghĩa 
trang... Có vẻ như ai đó đang muốn nói gì với bạn... Nếu bạn muốn nói, muốn 
hiểu bạn đón nhận và từ đó bạn khám phá dần khả năng ngoại cảm của chính mình.

                Lưu ý rằng nếu bạn dùng cái khả năng ngoại cảm để chiếm hữu 
achievement một thứ quyền lực siêu tự nhiên supernatural power nhằm vào mục 
đích hữu hình. Nghĩa là để thay đổi hoàn cảnh circumstance của bạn để có thêm 
quyền lực xã hội, thêm của cải vật chất hoặc để thống trị dominant tâm hồn ai 
khác... bạn sẽ trả giá cho hành vi này. Có thể bạn bị lọt vào cảm giác hoang 
tưởng hoặc bị thế giới siêu hình từ chối giao tiếp bởi các mục tiêu của bạn là 
độc đoán với tha nhân. Do vậy ta chỉ khám phá nó như thưởng thức trăng Thu, 
ngắm cảnh gió sớm mưa chiều cho vui mà thôi. 

                Bạn vẫn phải để ý thức tồn tại trong mọi cuộc giao tiếp để ta 
thấy tôn trọng những gì đang có trong thế giới ngoại cảm và tôn trọng cái đang 
có của mỗi cá nhân. Đừng can thiệp vào thế giới ấy một cách ngu ngốc theo tham 
vọng riêng của mình. 

                Khi đi vào được thế giới ngoại cảm này, ta sẽ nhận ra một số 
điều thú vị là... có cõi âm hay không? Chưa chắc rằng các nhà ngoại cảm như bài 
viết này đã giao tiếp được với cõi âm. Có khi họ chỉ giao tiếp được với tiềm 
thức của gia đình ông Tâm. Và họ nói lên cái mà gia đình ông Tâm đang nghĩ hoặc 
đã có trong ký ức. 

                Trong mấy cuộc lên đồng hoặc nói chuyện với người chết, người 
ta thu âm và thấy giọng nói của nhà ngoại cảm, hoặc người nhập đồng vẫn là 
giọng bình thường hơi lạ một chút... Nhưng những người trong gia đình thì lại 
thấy nó rất giống giọng của người chết từng nói khi còn sống... 

                Nói chung, tâm linh là cái để ta hiểu thân phận con người của 
chính ta, của những người chung quanh ta. Muốn làm giàu thì ráng mà hà tiện và 
siêng năng làm ăn. Muốn có thế lực thì ráng mà thu phục nhân tâm, đáp ứng nhu 
cầu của người khác... Đừng mong thế giới tâm linh này can thiệp vào thế giới 
hữu hình để biến đổi hoàn cảnh của mình hay của những người mình yêu thương. 
Coi chừng bị biến thành 1 kẻ hoang tưởng nhé...

                Trần Bá Thiện
                tranbathien@xxxxxxxxx
                  ----- Original Message ----- 
                  From: Doan Duc Dan 
                  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
                  Sent: Sunday, February 28, 2010 11:08 PM
                  Subject: [SMCC] Re: linh hon va coi am


                  đến bây giờ đã có ai chứng minh được thế giới tâm linh này 
tồn tại như thế nào đâu!
                    ----- Original Message ----- 
                    From: Tran Ba Thien 
                    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
                    Sent: Saturday, February 27, 2010 3:25 PM
                    Subject: [SMCC] linh hon va coi am


                    Linh Hồn Và Cõi Âm

                    Người ta đã sinh ra thì tất sẽ chết. Nên mọi người đều rất 
quan tâm và đa số sợ chết. Do đó sinh ra các triết nhân và triết thuyết về cái 
chết, các thánh nhân và tôn giáo về thiên đàng, địa ngục, các mê tín dị đoan về 
ma quỷ.

                    Chúng tôi cũng như mọi người thường suy nghĩ về Cái chết, 
về Linh hồn, về Cõi đời sau khi chết, nhưng hơi nhiều hơn mọi người.

                    Tôi, Bùi Duy Tâm, sinh ra trong một gia đình ba đời theo 
Đạo Thiên Chúa, đã đọc Thánh Kinh (Cựu Ước và Tân Ước) ba lần, đi nhà thờ rất 
đều mỗi sáng chủ nhật cho đến năm 30 tuổi. Sau này làm bạn tâm giao với cố Linh 
mục Bửu Dưỡng và Hoà thượng Thích Mãn Giác, nên tôi có điều kiện đàm luận về 
Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo. Tôi đã được hiểu cái tinh tuý của Lý Dịch và Đạo 
Nho với cố Bác sĩ Nguyễn Văn Ba. Tôi đã đọc rất kỹ các cuốn Tử Thư của Ai Cập 
và Tây Tạng cũng như nhiều sách khác cùng loại. Tôi đã sang Ai Cập, Ấn Độ, Tây 
Tạng… để tìm hiểu thêm về Huyền Bí Học và Siêu Hình Học. Nhưng tất cả đều mù mờ 
về “Linh hồn” và “Cõi đời sau khi chết”. Không có đủ chứng cứ cụ thể có thể 
thuyết phục tôi. Tôi không chấp nhận các giáo điều của chính trị và tôn giáo. 
Tôi không yên tâm với tín ngưỡng và chán ngấy các loại sách viết huyên thuyên 
xích đế chẳng có gì cụ thể.

                    Tôi trở thành một người theo phái bất khả tri: “Con người 
nhận biết thế giới và vũ trụ với khả năng rất giới hạn nên không thể biết được 
sự tuyệt đối về Thượng Đế, Linh hồn và Cõi đời sau khi chết”.

                    Và như vậy, việc nghiên cứu tìm hiểu sự hiện hữu của Linh 
hồn và Cõi Âm của tôi chưa đi đến đâu cả, chưa thấy một sự kiện gì đủ thực tế 
để bấu víu.

                    Đầu thế kỷ 21, tình cờ cầm tờ Y Tế Nguyệt San số 5, tháng 
5, 2001 của Hội Y Sĩ Việt Nam tại Hoa Kỳ và đọc bài viết “Thế giới vô hình và 
việc tìm kiếm mồ mả ở Việt Nam” của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên (nguyên Phó thủ 
tướng đặc trách Văn hoá, Giáo dục, Y tế, Xã hội thời Việt Nam Cộng Hoà). Trong 
bài báo, Bác sĩ Viên tả lại việc tìm mộ gia đình của Kỹ sư Trần Lưu Cung 
(nguyên Tổng giám đốc Giáo dục kỹ thuật và Thứ trưởng Đại học thời Việt Nam 
Cộng Hoà) do hướng dẫn của các nhà ngoại cảm (ông Ngà, cậu Liên, cậu Nguyện…). 
Các nhà ngoại cảm tìm mộ đều nói chính vong linh của người quá cố đã chỉ cho họ 
những chi tiết để hướng dẫn gia đình tìm mộ. Đặc biệt trong bài báo, Bác sĩ 
Viên còn đề cập đến bài tự thuật “Tôi đi gặp người thân đã mất (vong) tại nhà 
cô Phương ở Bắc cầu Hàm Rồng tỉnh Thanh Hoá 
<http://linhhon.co.cc/bo-blog/editor/tinymce/news.aspx?nid=153> ” của Trung 
tướng Nguyễn Hùng Phong, nguyên Phó tư lệnh chính trị và Bí thư Đảng uỷ Quân 
khu 1. Ông Phong đã tường thuật lại việc ngày 16-12-1999 đến nhờ cô Phương giúp 
cho được gặp lại vong linh của vợ là bà Vũ Thị Hạnh, nguyên Trưởng phòng Giáo 
dục quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, đã mất đột ngột tại nơi làm việc tháng 3 
năm 1999 do bệnh tim…

                    Sau khi đọc xong bài báo, tôi mừng quá, liền gọi điện thoại 
ngay cho ông Trần Lưu Cung. Ông Cung xác nhận sự kỳ diệu của việc tìm mộ và còn 
gửi cho tôi xấp tài liệu riêng của gia đình kèm theo rất nhiều hình ảnh.

                    Như vậy là đề tài “Linh hồn và Cõi âm” đã có cơ hội hé mở 
sau bao thất vọng. Còn đợi gì nữa mà không về Việt Nam, đến cầu Hàm Rồng để tìm 
gặp cô Phương cho ra nhẽ?

                    * * * * *

                    Tháng 10 năm 2003 tôi về Hà Nội để làm lễ Cửu Tuần Đại Thọ 
cho mẹ tôi. Tới Hà Nội đêm hôm trước, thì sáng sớm hôm sau tôi lên đường đi 
Thanh Hoá để gặp cô Phương. Tôi mời mẹ tôi đi cùng, lấy cớ đưa mẹ đi Sầm Sơn để 
ôn lại các kỷ niệm xưa. Trước khi rời Hà Nội, mẹ con tôi ghé lại tiệm may áo 
dài. Tôi mang từ Mỹ về xấp vải nhung đỏ để may cho mẹ một áo dài mặc trong lễ 
Cửu Tuần Đại Thọ sắp tới.

                    Trên đường đi Thanh Hoá, tôi ghé vào em Bùi Duy Tuấn nhằm 
cầu xin cha tôi (mất năm 1990 tại Sài Gòn) về điện cô Phương, cầu Hàm Rồng để 
các con và mẹ được gặp cha. Chúng tôi không dám nói với mẹ mục đích của chuyến 
đi vì mẹ tôi sùng Đạo Chúa (Tin Lành), không chấp nhận những chuyện “ma quỷ” 
như vậy.

                    Khi đến nơi, hai anh em tôi thấy quang cảnh đúng như trong 
bài báo của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên: Khoảng 30-40 người ngồi im lặng, nghiêm 
chỉnh, có vẻ lo âu chờ đợi trước một cánh cửa đóng kín. Một người đàn bà (sau 
này tôi biết là chị chồng cô Phương) dáng mập ngồi chắn trước cửa, thỉnh thoảng 
hô lên “Nhà ai có vong tên… thì vào”. Thế là vài ba người hay dăm bảy người 
mừng rỡ hấp tấp đi vào…

                    Chúng tôi mời mẹ vào ăn sáng tại một nhà nghỉ khá lớn ở 
ngay trước điện cô Phương (nhà nghỉ này của nhà chồng cô Phương tiếp các khách 
ở xa đến phải chờ đợi vong nhà mình có khi tới ba ngày, cả tuần lễ hay đôi khi 
thiếu may mắn không gặp được vong, đành phải ra về tay không). Hai anh em tôi 
lén đi thắp nhang trước điện để cầu khẩn cha tôi về theo thủ tục như mọi người. 
Thỉnh thoảng cửa hé mở để dăm ba người đi ra. Người thì tỏ ra hớn hở. Người thì 
nước mắt sụt sùi.

                    Tôi sốt ruột đi hỏi xem có phải đăng ký hay làm thủ tục gì 
nữa không, thì mọi người đều xác nhận không phải làm gì cả, mà cứ kiên nhẫn 
ngồi chờ. Khi vong nhà mình về thì người ta gọi vào.

                    Tôi thắc mắc là tôi chưa khai tên của cha tôi thì ai biết 
mà gọi. Mọi người cười, chế nhạo tôi là hỏi thật ngớ ngẩn!

                    Chúng tôi chờ từ 10 giờ sáng đến ba giờ chiều thì người đàn 
bà ngồi trước cửa đứng lên nói to: “Cô Phương nghỉ làm. Xin mời quý vị ngày mai 
trở lại”. Thế là anh em tôi ngao ngán cùng với vài ba chục người đứng dậy ra về.

                    Chúng tôi đưa mẹ ra Sầm Sơn nghỉ ngơi và thăm lại cảnh xưa 
chốn cũ. Thật cảm động khi trở về nơi mà tôi đã sống những ngày thơ ấu cách đây 
hơn nửa thế kỷ (gần 60 năm).

                    Sáng hôm sau chúng tôi trở lại điện cô Phương. Lần này 
chúng tôi phải thú thật với mẹ chuyện hai anh em đang làm. Mẹ tôi dẫy nảy lên: 
“Đến chỗ ma quỷ! Tao không vào đâu!”. Chúng tôi lại phải đành mời mẹ ngồi ăn 
sáng ở nhà nghỉ như ngày hôm trước.

                    Lần này tôi sốt ruột lắm rồi. Tôi đi ra đi vào, hỏi chuyện 
người này người nọ. Tôi gặp bố mẹ chồng cô Phương. Ông Nghinh (bố chồng) mời 
tôi uống nước, đang kể chuyện cô Phương thì bỗng nghe có tiếng gọi: “Bà Tỉnh 
đâu, người nhà ông Tỉnh đâu?” (cha tôi tên là Bùi Văn Tĩnh, nhưng vì nói giọng 
Thanh Hoá nên nghe gọi tên là Tỉnh). Phải gọi đến vài ba lần thì anh em tôi mới 
biết là gọi mình. Tôi chạy tới cánh cửa. Em Tuấn chạy ra hối hả gọi mẹ: “Mợ ơi, 
Cậu về gọi mợ đấy!”. Mẹ tôi hốt hoảng đứng bật dậy chạy theo em tôi, quên mất 
lập trường chống ma quỷ của mình.

                    Qua cánh cửa, chúng tôi bước vào một căn phòng khá rộng 
rãi, trống rỗng. Ngoài cái bệ trên tường để trái cây và các phong bì (chắc là 
tiền thưởng), thì không có bàn thờ hay trang trí gì khác của một cái am, cái 
điện. Cô Phương ăn mặc diêm dúa như các cô gái Hà Nội, mặt hoa da phấn, đang 
ngồi tỉnh táo trên chiếu cùng với một gia đình đông trên chục người. Cô cất 
tiếng: “Gọi mãi mà các bác không vào, nên vong nhà khác tranh vào trước. Thôi, 
các bác vui lòng ngồi chờ nhé!”.

                    Thế cũng tốt, chúng tôi có dịp được quan sát thêm. Cô 
Phương gọi tên hết người này đến người nọ trong gia đình ngồi chung quanh cô. 
Khi gọi trúng tên ai thì giơ tay thưa: “Dạ, con đây (hay em đây, cháu đây…)”. 
Và người đó nói chuyện với vong (qua miệng cô Phương). Tôi nghe thấy đa số trả 
lời: “Dạ, đúng vậy…” có vẻ cung kính lắm.

                    Có một chuyện cười ra nước mắt. Vong gọi: “Thằng Thanh 
đâu?”. Một thanh niên chừng 25 tuổi đứng bật dậy: “Dạ, con đây!”. Vong nói: 
“Mày không biết thương vợ con. Mày tằng tịu với con Mai ở cùng cơ quan”. Chàng 
thanh niên sợ hãi líu ríu nhận tội. Người phụ nữ ngồi cạnh (chắc là vợ) oà lên 
khóc nức nở. Sau gần một giờ, gia đình đó mới kéo nhau ra.

                    Bỗng cô Phương nhìn chằm chằm vào mẹ tôi rồi kêu to lên: 
“Mợ ơi! Con của Mợ đây! Thắng đây! (Thắng là đứa em út của chúng tôi, mất lúc 
chưa đầy một tuổi.)

                    Mẹ tôi vừa xúc động vừa ngạc nhiên: “Trời ơi! Con tôi… 
Nhưng con mất từ hồi mới… tám tháng…”.

                    Vong nói qua miệng cô Phương: “Bây giờ con lớn rồi. Hôm qua 
con biết Mợ và hai anh đến, nhưng con phải đi mời Cậu. Cậu không chịu về. Con 
phải nói: Mợ già yếu, còn anh Tâm ở xa về nên Cậu mới chịu. Cậu và Ông Nội cũng 
về đây với con”.

                    Rồi quay sang phía hai anh em tôi, cô Phương nói: “Hai anh 
chẳng nhớ gì đến em. Hai anh chỉ khấn Cậu thôi!”.

                    Đúng vậy! Chúng tôi đâu có nghĩ đến thằng em út đã mất từ 
lúc tám tháng. Thật bất ngờ cho chúng tôi.

                    Quay trở lại mẹ tôi, cô Phương nói: “Con thích tên là Bùi 
Duy Thắng như các anh con là Bùi Duy Tâm, Bùi Duy Tuấn. Sao Mợ lại đặt tên con 
là Bùi Tất Thắng?”.

                    Mẹ tôi luống cuống: “Tại bố con đấy! Hồi đó Cụ Hồ mới về Hà 
Nội sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nên bố con cao hứng, đã đặt tên con là Tất 
Thắng”. (Hồi đó cả nhà trách bố tôi vì đặt tên thằng út là Tất Thắng. Tất còn 
có nghĩa là hết, tức là chết. Nên nó mới mất sớm. Nhân tiện tôi nói thêm là 
việc đặt tên rất quan trọng, còn quan trọng như thế nào thì tôi không biết. 
Nhưng tôi có biết ông Đỗ Trí ở Sơn Tây có tài chỉ cần đọc tên là ông biết con 
người ấy như thế nào, như xem chỉ tay hay số tử vi vậy.)

                    Vong em tôi nói tiếp qua cô Phương: “Thôi, Mợ đã khắc tên 
con trên bia mộ rồi!”.

                    Đúng thế. Tên em tôi đã được khắc trên bia mộ, nằm cạnh ông 
bà ngoại tôi trong nghĩa trang Bất Bạt.

                    Đến lượt bố tôi vào. Vong bố tôi qua thân xác cô Phương nắm 
tay mẹ tôi, rồi nói: “Hơn mười năm rồi mới gặp lại bà. Tôi nhớ bà lắm…”. Mẹ tôi 
khóc nức nở. Chúng tôi cũng khóc. Bố tôi bỗng trách đùa mẹ tôi: “Bà diện lắm! 
Mới đi may áo đỏ…”.

                    Trời ơi! Sao bố tôi biết nhanh thế? Trong gia đình tôi đã 
có ai biết chuyện may áo đỏ của mẹ tôi đâu! Tôi mới về Hà Nội tối hôm trước thì 
sáng hôm sau trên đường đi Thanh Hoá ghé qua tiệm may, bỏ xấp vải nhung đỏ để 
may áo cho mẹ kịp mặc vào Lễ Đại Thọ. Mẹ tôi đương líu ríu chống chế thì bố tôi 
bồi thêm một câu đùa yêu tiếp: “Bà còn muốn tô son đánh phấn nữa!”.

                    Mẹ tôi rên rỉ: “Cái gì ông cũng biết! Đúng rồi! Tôi vừa xin 
con cháu Trinh Hương, con gái anh Minh, một chút son phấn để hôm Lễ Đại Thọ 
thoa một chút. Mặt mũi răn reo quá, sợ thằng con trai cả của ông nó ngượng với 
bạn bè”. (Chuyện này mẹ tôi giấu kín mọi người, trong khi anh em tôi không hay 
biết gì, thế mà bố tôi cũng biết!)”

                    Rồi cô Phương quay sang tôi: “Tâm ơi! Cậu buồn quá vì 
chuyện con Hà nhà con. Nó lôi thôi với chồng nó thì chỉ khổ cho ba đứa con 
thôi”. (Hà là con gái tôi. Chuyện của nó mới xảy ra trước khi tôi về Hà Nội. Vợ 
chồng tôi nghe phong phanh, nhưng chưa có dịp trao đổi với nhau. Thế mà mọi 
chuyện người Âm đều biết, không giấu giếm được!)

                    Một lúc sau thì ông nội tôi về. Qua miệng cô Phương: “Tao 
là Bùi Văn Khanh, ông nội đây. Cả bà nội Nguyễn Thị Ngọt cũng về đây!”.

                    Tôi vội thưa: “Thưa Ông, con nghe anh Đại con cô Hai nói 
tên Ông là Khánh, nhưng lâu ngày trên giấy khai sinh của Bố con mất dần dấu 
sắc, nên đọc là Khanh” (cô Hai là chị ruột bố tôi.)

                    Ông nội tôi gắt lên: “Tên tao là Khanh, chứ không phải là 
Khánh”.

                    Rồi quay sang mắng mẹ tôi: “Chị về làm dâu nhà tôi mà không 
đoái hoài mồ mả tổ tiên nhà chồng. Từ ngày cưới chị, chị chỉ về quê nội có một 
lần!”.

                    Mẹ tôi sợ hãi chống chế: “Gia đình con ở Hà Nội, Hải Phòng. 
Quê nội ở mãi Bái Đô, Lam Kinh – Thanh Hoá, nên đi lại khó khăn. Và, con sinh 
con đẻ cái đều đều ba năm hai đứa nên không về thăm quê được. Con xin nhận tội 
với ông bà”.

                    Cứ như thế trong 90 phút vui buồn, khóc lóc…

                    Hai anh em tôi và mẹ hớn hở ra về. Có lẽ vì cao hứng nên 
chúng tôi ghé thăm nhà thơ Hữu Loan, người bạn cũ ở Thanh Hoá. Đáng nhẽ về 
thẳng Hà Nội, nhưng chắc còn luyến tiếc những giờ phút quý báu xúc động buổi 
sáng đó nên chúng tôi quay trở ngược lại cầu Hàm Rồng để chụp ảnh với cô 
Phương. Kỳ này mẹ tôi không phản đối nữa mà còn hăm hở muốn gặp cô Phương.

                    Cô Phương vui vẻ cho biết thêm: “Cụ ông lại vừa về cho biết 
đã đăng ký chỗ dạy học cho bà rồi”.

                    Lại thêm một ngạc nhiên: Mẹ tôi vốn là một giáo viên hồi 
hưu. Ngày xưa, mẹ tôi là người đàn bà Tây học. Khi lấy chồng, sinh con thì ở 
nhà. Khi các con khôn lớn thì bà mới đi dạy lại vì sự khuyến khích của bố tôi. 
Thôi, không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng là vong linh của bố tôi rồi! Lúc nào bố 
tôi cũng muốn mẹ tôi sử dụng cái tri thức của mình.

                    Ngày hôm đó là ngày trọng đại của đời tôi. Tôi thấy cụ thể 
sự hiện hữu của Linh hồn và cõi &Acirc;m. Dù cho sau này cô Phương có nói bậy 
gì đi nữa, các cô gọi hồn khác, các nhà ngoại cảm khác đôi khi có nói bậy vì 
mưu sinh thì kết quả của ngày hôm đó vẫn không thể chối cãi được, nếu không nói 
là được tuyệt đối chấp nhận.

                    Khác nào như ta cố gắng gọi điện thoại cho người thân, 
đường dây rất khó khăn, rất xấu, nhưng ch��=

Other related posts: