[SMCC] Re: lan dau di xe bus

HI Vũ,

có tính áp dụng chủ nghĩa người quen nên nâng đỡ để tha thứ hay biện hộ gì cho 
chị soát vé cau có ấy không?

Chỉ cần thấy Vũ không lên án cũng đủ nhận ra tấm lòng ưu ái của Vũ với giới 
hành nghề xe buýt rồi. Cứ việc biện hộ cho người ta đi. Ai cũng có quyền biện 
hộ hết mà sợ gì mà không dám nói...
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hoang Bao Vu 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Friday, March 27, 2009 8:54 AM
  Subject: [SMCC] lan dau di xe bus


  lần này thì xe bus số 30 bị chiếu tướng rồi và chiếc xe mang biển số trong 
bài viết này có thể là 2 xe.
  1. 53N3668 của bạn Vinh
  2. 3665 của anh Út 
  do tác giả không ghi hết 4 số nên tui không nắm rõ là xe ai sau khi gọi điện 
thoại hỏi anh em thì mới phát hiện ra hôm đó xe anh Út và cô nhân viên mới đầu 
cứ đoán già, đoán non là cô Phượng vì cô phượng hay có mấy kiểu ăn nói giống 
vậy nhưng anh em lại bảo là cô phượng đã nghỉ và cô này là nhân viên được đẩy 
từ tuyến xe 27 qua.
  Thứ Sáu, 27/03/2009, 01:11 (GMT+7)

  Lần đầu đi xe buýt thành phố 

  (Phản hồi bài “
  Xe buýt: càng đi, càng bớt hài lòng!
  ”, Tuổi Trẻ ngày 25-3-2009)

  TT - Tôi ở Đà Nẵng, vừa qua có đưa mẹ tôi (90 tuổi) vào TP.HCM thăm người 
quen và tham quan thành phố. Lần đầu tiên đến TP.HCM, mẹ tôi bảo thành phố rất
  đẹp nhưng đi lại bằng xe buýt còn nhiều bất tiện và... khổ quá!

  Vốn là sau khi đưa mẹ đi tham quan Suối Tiên, tôi đón xe buýt số 30 biển số 
53N 366... để trở về nhà người quen ở nội thành. Do lần đầu tiên vào thành phố,
  không rành đường nên mới bước lên xe tôi đã hỏi chị nhân viên bán vé là xe có 
đi qua ga Hòa Hưng không. Chị bán vé im lặng. Khi mua vé xong, tôi tiếp tục
  lặp lại câu hỏi trên nhưng chị bán vé vẫn im lặng và bước tới ghế ngay cửa 
trước ngồi. 

  Thấy vậy mẹ tôi bảo: “Thôi con đừng hỏi nữa, người ta không trả lời thì 
thôi!”. Một vị khách ngồi cạnh tôi nói: “Xe không qua ga Hòa Hưng nhưng sẽ dừng
  gần đó là Công trường Dân Chủ, khi nào đến đó tôi sẽ nói cho”. Tôi quay lại 
cảm ơn vị khách tốt bụng thì tự nhiên chị bán vé đứng lên quát to: “Tôi không
  trả lời anh là vì biết anh xuống đâu mà nói, vả lại đi xe thì phải biết chỗ 
xuống chứ, không biết thì đừng đi!”.

  Nghe chị bán vé nói thế mọi người trong xe đều ồ lên, nhiều người nói: “Người 
ta không biết mới hỏi, sao chị lại có thái độ cư xử như vậy?”. Chị bán vé
  hậm hực ngồi xuống.

  Khi xe đến Công trường Dân Chủ, người ngồi cạnh thông báo cho mẹ con tôi 
chuẩn bị xuống và dặn đi một đoạn là đến ga Hòa Hưng. Tôi đưa mẹ ra cửa sau, 
nhưng
  không sao xuống được vì người lên kẻ xuống quá đông. Theo lệ thường, khi xe 
buýt dừng thì cửa trước mở ra cho khách lên, cửa sau mở ra cho khách xuống,
  nhưng xe buýt này không mở cửa trước, hành khách phải chen nhau lên xuống ở 
cửa sau rất bất tiện. 

  Khi tôi đưa được mẹ tôi từ xe buýt bước xuống đường là bà ngồi sụp xuống đất 
ngay, toát mồ hôi vì mệt. Mẹ tôi còn bảo bà rất sợ cảnh chen lấn khi xuống
  xe vừa rồi.

  Khi đi chơi ở chợ Bến Thành ra, tôi nói với mẹ sẽ gọi taxi đưa bà về nhà 
người quen, nhưng mẹ tôi sợ tốn tiền nên bảo cứ đi xe buýt. Trước chợ Bến Thành
  có một bến xe đi các quận, huyện của thành phố nhưng cảnh tượng ở đây hết sức 
lộn xộn. Tại nhà chờ không có chỗ cho hành khách chen chân, bởi các khoảng
  trống đã bị hàng quán chiếm dụng làm nơi mua bán. Tôi đành đưa mẹ ra đứng ở 
vỉa hè chờ xe. Lúc này tôi mới thấy cách sắp xếp xe ra vào ở đây hết sức bất
  hợp lý: cạnh vỉa hè là các xe bốn bánh đậu chờ khách (xe này phải chờ khi nào 
đủ khách mới đi), bên ngoài đó nữa là các xe vào bến trả khách dừng sát nhau,
  tiếp theo nữa là xe buýt chạy các tuyến trong thành phố. 

  Tôi để mẹ đứng ở một góc và cố nhìn ra đường để chờ xe buýt số hiệu 65 về nhà 
người quen. Tôi chờ xe nhưng khi thấy xe đến thì không cách nào đưa mẹ ra
  được, bởi phải vượt qua dãy xe bốn bánh rồi đến xe buýt đậu trả khách san sát 
nhau, ngay cả tôi cũng không đủ can đảm chen vào giữa hai xe nói gì mẹ tôi.
  Vì vậy, tôi phải bị lỡ mất 4-5 chuyến xe, mãi đến khi không thể chờ được nữa 
tôi đành thuyết phục mẹ đi taxi về nhà người quen. 

  NGỌC HẢI (Đà Nẵng)

Other related posts: