[SMCC] Re: hu hu hu
- From: "ho kim yen" <hokimyen80@xxxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Tue, 12 Jun 2007 11:44:52 +0700
em đã làm thử như hướng dẫn của các chú các anh hi vọng là sẽ thành công mời
mọi người đọc lại vậy
Chuyện đáng xấu hổ
00:50:44, 01/06/2007
Tương Lai
Thuốc đắng dã tật, nói thật mất lòng. Nhưng mất lòng trước để được lòng sau. Vì
thế, xin nêu một vài chuyện đáng xấu hổ mà báo chí đã đưa tin.
Trước hết là chuyện ăn trộm cáp quang, cũng đồng nghĩa với cắt đứt mạch thông
tin của cuộc sống con người trong thế giới mà chúng ta đang sống. Sao lại
gọi là "khai thác" được, phải gọi đó là tội ác mà có khi thủ phạm cắt trộm,
chuyên chở và tiêu thụ cũng chưa thấy hết tính chất nguy hại của hành động
tội ác đó. Nếu, cắt trộm đường dây điện thoại bị khép vào tội hủy hoại công
trình an ninh quốc gia, như ba bị can vừa bị Công an huyện Tam Đường, Lai Châu
khởi tố ngày 29.5.2007 về tội danh trên, thì cắt cáp quang vừa phát hiện, cần
khép vào tội danh gì đây?
Đâu phải là nguồn lợi trời cho nằm giữa đại dương, cũng không là tài nguyên
đang nằm dưới đáy biển mà "khai thác". Là thành tựu của nền văn minh trí tuệ,
không có thông tin thì cũng không có phát triển, không có nền kinh tế tri thức,
cáp thông tin là mạch máu của thế giới hiện đại. Cũng phải nói thêm rằng,
ở đây có sự nhập nhèm của sự cho phép thu gom "cáp phế liệu" đang chìm dưới đáy
biển, "loại cáp được lắp đặt từ trước 1975 nay không còn sử dụng tại một
số tọa độ có xác định" và "khai thác trái phép", tức là cắt trộm cáp quang đang
truyền tải thông tin. Khi "cho phép" làm chuyện này, người "cho phép" chắc
không lường được sự nguy hại của nó vì thiếu những thông tin cần thiết chăng?
Chung quy là việc tuyên truyền, phổ biến để nhà chức trách cũng như đông
đảo nhân dân có sự hiểu biết về vai trò và công dụng của cáp thông tin còn quá
yếu kém. Và thêm vào đó, việc "chưa có hành lang pháp lý" cho chuyện này
như một nhà chức trách vừa cho biết có là sự chậm trễ đáng xấu hổ không cũng
cần phải thật sự tường minh.
Cho nên, cùng với sự phẫn nộ lên án, còn phải đặt vấn đề ấy trong tầm nhìn của
một xã hội văn minh để biết xấu hổ như đã từng xấu hổ với những hành vi phá
hoại khác, gọi là tội ác cũng đúng mà gọi là ngu xuẩn đến độ quá xấu hổ, cũng
đúng. Chẳng hạn như, cần phải biết xấu hổ với các loại tội phạm tháo bu lông
đường tàu hỏa, ăn cắp thanh giằng kết nối trên cầu, chỉ cần biết đến số ký lô
sắt thép được quy ra tiền phế liệu có được, mà không hề tính đến hậu quả
khủng khiếp có thể xảy ra. Rồi hành vi ném đá lên đoàn tàu đang chạy nhanh chỉ
vì một thú vui ngu ngốc đầy ác ý, hoặc rải đinh ở những đoạn đường đổ dốc
để có thể hành nghề vá xe theo giá cắt cổ hết sức nhẫn tâm, không tính gì đến
người ngồi trên tàu, trên xe có thể tử nạn.
Cần đặt chuyện ăn cắp và chuyên chở cáp thông tin kia trên cái nền của những
hành vi ngu xuẩn gây nên tội ác nọ, để có cái nhìn thấu đáo hơn trên bình diện
nhận thức xã hội. Tội ác thì phải trừng trị, song chỉ trừng trị không thì chưa
đủ, vì trừng trị thuộc lĩnh vực của pháp luật. Phải tạo ra được sự cảm nhận
về tính hoang dã, phản văn minh của các hành động nói trên là một vết nhơ mà
một xã hội văn minh phải lấy làm xấu hổ.
Cắt trộm cáp thông tin là tội ác, xã hội phải xấu hổ vì loại tội ác đó đã và
đang diễn ra. Thế còn bưng bít, ém nhẹm thông tin về chất độc có thể gây ung
thư trong thứ nước chấm mà bất cứ mâm cơm Việt Nam nào, dù giàu hay nghèo,
thành thị hay nông thôn không thể thiếu, thì gọi là gì đây cho thỏa đáng?
Suốt sáu năm ròng, người ta cố tình ém nhẹm thông tin để đến tận hôm nay, dân
mình mới biết rằng, lâu nay họ xài nước chấm của hơn 20 cơ sở sản xuất có
chứa chất 3-MCPD gây ung thư. Mà chứa như thế nào? Hàm lượng chất 3-MCPD vượt
chuẩn cho phép từ hơn 2 lần cho đến 2.215 lần! Ém nhẹm như thế nào? Từ cuối
năm 2001, qua 2 lần xét nghiệm 25 mẫu vào tháng 11 và tháng 12.2001 thì có đến
24 mẫu có hàm lượng 3-MCPD vượt mức cho phép, trong đó có mẫu vượt đến 6.090
lần! Rồi các năm 2004, 2005 và 2006 đều có các xét nghiệm, và rất nhiều mẫu đều
có hàm lượng chất 3-MCPD vượt quá tiêu chuẩn, thậm chí có mẫu lên đến
1.944mg/kg.
Ai biết được kết quả xét nghiệm, những thương hiệu nước tương nào làm bậy? Chỉ
ngành y tế biết, người tiêu dùng không được thông tin nên vẫn cứ vô tư sử
dụng.
Và rồi, nhà chức trách thì lúng túng như gà mắc tóc khi phải giải trình nguyên
nhân của sự bưng bít, ém nhẹm thông tin: nào là cơ chế kiểm định và đình
chỉ, nào là lực lượng và phương tiện bất cập, nào là thiếu sự "phối kết hợp"(?)
giữa các cơ quan hữu quan... Nhà sản xuất thì quanh co ngụy biện, loay
hoay đổ lỗi cho người tiêu dùng vì chỉ thích xài loại nước tương có hàm lượng
3-MCPD vượt mức cho phép đến hàng trăm, hàng nghìn lần mà "không chịu" xài
nước tương sạch vì "không hợp khẩu vị"! Thậm chí, người ta nói trắng ra rằng:
"nước tương sạch", đạt chuẩn 3-MCPD dành để xuất khẩu, còn nước tương có
hàm lượng chất độc nói trên vượt chuẩn, nói nôm na là "nước tương bẩn", thì để
người trong nước xài. Ra thế, ai bảo cứ thích khoái khẩu, trách ai được.
Người ta quên mất rằng, do bưng bít, ém nhẹm thông tin, người tiêu dùng vô tư
sử dụng "hàng chất lượng cao" đang hàm chứa chất 3-MCPD gấp trăm gấp ngàn
lần chuẩn cho phép. Chỉ đến khi "này này sự đã quả nhiên, thôi đà cướp sống...
hàng chất lượng cao đi rồi", thì lúc ấy người ta mới xin lỗi và rút khỏi
danh sách oai vang đó, cũng na ná như nhà chức trách thành thật xin lỗi dân về
sự chậm trễ tai hại này.
Nếu được thông tin đầy đủ, kịp thời người tiêu dùng sẽ không dại gì vì khẩu vị
mà hy sinh sức khỏe, như nhà sản xuất nọ đánh đổi "khẩu vị tai hại" của khách
hàng để có lợi nhuận, nhà chức trách kia đánh đổi nguyên nhân khó nói ra của sự
bưng bít thông tin để đổi lấy sức khỏe của dân bị đe dọa mà chính họ được
trao cho sứ mệnh phải bảo vệ. Sự đánh đổi ấy, pháp luật chắc rồi cũng phải xem
xét, song trước hết là luật của lương tâm, lương tâm của nhà chức trách
và lương tâm của nhà doanh nghiệp cần lên tiếng.
Lương tâm không có răng, nhưng nó cắn rứt, đấy là chuyện dành cho người có
lương tâm, chứ đã vô lương tâm thì miễn bàn. Mà đã không thể bàn về lương tâm,
thì cũng khó mà nói đến chuyện xấu hổ. Thế nhưng, cảm giác xấu hổ sẽ tạo ra một
sức mạnh dư luận xã hội có ý nghĩa răn đe, phòng ngừa rộng lớn hơn nhiều.
Chính đó là một thứ vắc-xin được tiêm phòng, làm cho cơ thể xã hội có sức đề
kháng cái xấu, cái ác. Sức đề kháng đó cần phải được thường xuyên củng cố,
bồi đắp. Một trong những cách tạo nên sức đề kháng đó lại chính là đảm bảo
quyền được thông tin của người dân.
Thông tin là điều kiện sống còn của việc nâng cao dân trí. Bưng bít thông tin
dưới mọi dạng thức đều là cách ngu dân cần phải lên án. Dân trí được nâng
cao sẽ là cái nền vững chắc để tiến hành đấu tranh chống lại các tật bệnh xã
hội, chống lại cái ác và cũng là nền tảng để phát huy mạnh mẽ tính tích cực
xã hội và nghĩa vụ công dân, tôn vinh cái thiện, cái đẹp.
Tương Lai
- References:
- [SMCC] hu hu hu
- From: ho kim yen
- [SMCC] Re: hu hu hu
- From: NguyenAnhHung
Other related posts:
- » [SMCC] hu hu hu
- » [SMCC] Re: hu hu hu
- » [SMCC] Re: hu hu hu
- » [SMCC] hu hu hu - Nguyen Hoang Bao Vu
- » [SMCC] Re: hu hu hu - Tran Ba Thien
- » [SMCC] Re: hu hu hu - Nguyen Hoang Bao Vu
- » [SMCC] Re: hu hu hu - VanDan
- » [SMCC] Re: hu hu hu - Nguyen Hoang Bao Vu
- [SMCC] hu hu hu
- From: ho kim yen
- [SMCC] Re: hu hu hu
- From: NguyenAnhHung