[SMCC] homer
- From: "Tran Ba Thien" <tranbathien@xxxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Thu, 1 Nov 2007 06:46:29 +0700
chào các bạn,
Homer đại thi hào người cổ Hy lạp có lẽ là người mù được nhiều thế hệ nhân loại
biết đến nhất trong số những người mù của nhân loại. Tác phẩm nổi tiếng của ông
là thiên trường ca I li át và O đít sét kể lại câu chuyện cuộc chiến tranh
thành Troy giữa 2 nhóm dân cư trú ở lảnh thổ Hy lạp và thổ nhĩ kỳ ngày nay. Hy
vọng rằng bài viết này sẽ cung cấp cho các bạn khá nhiều thông tin bổ ích về
lịch sử hình thành đất nước cổ Hy lạp sau trở thành đế quốc Hy lạp với rất
nhiều thành tựu văn minh rực rỡ là nền móng của văn minh nhân loại hiện nay
Đại thi hào Homer (# 850 TCN) và thi phẩm Iliad
1/ Thời đại trước Homer.
Xứ Hy Lạp Cổ là nơi sinh trưởng ra nền Dân Chủ, lúc đầu gồm sắc dân sống rải
rác thành các cộng đồng không những trên bán đảo nhiều đồi núi mà ngày nay
được gọi là nước Hy Lạp, mà còn trên bờ biển phía tây của miền Tiểu Á (Asia
Minor) và trên nhiều hòn đảo nằm rải rác trong vùng biển Aegean. Đối với người
thời cổ xưa, biển cả là nơi bao trùm nhiều bí ẩn và nguy hiểm. Người thời đó
dùng các con thuyền nhỏ đi dọc theo bờ biển vào ban ngày và trú ẩn trong các
bến cảng vào ban đêm. Dần dần, con người quen với biển khơi, họ không sợ hãi
biển rộng nữa và trên mặt biển đã có các thủy lộ dùng vào việc trao đổi các
hàng hóa, các hiểu biết.
Các sử gia tin rằng trên hòn đảo Crete nằm tại phía đông nam của xứ Hy Lạp và
trong Địa Trung Hải, đã có các người định cư vào khoảng 6,000 năm trước Tây
Lịch. Trong các năm từ 2,000 Theseus giết con quỷ Minotaurtới 1,400 trước TL,
đảo Crete phát triển thành một nơi giàu có và hùng mạnh bởi vì nơi đây là
trạm ngừng của các hải trình mậu dịch giữa châu Âu và châu Phi, giữa châu Phi
và châu Á. Hòn đảo Crete có nền văn minh Minoan, đặt tên theo truyền thuyết
về Vua Minos. Chuyện kể rằng trên đảo có con quỷ ăn thịt Minotaur, đầu bò rừng
mình người, và các vị thần địa phương đã cấm Vua Minos không được giết con
quỷ này nếu không muốn hòn đảo Crete bị tàn phá. Vua Minos bèn nhờ tới kiến
trúc sư tài giỏi người Hy Lạp Daedalus nghĩ ra một mê cung (labyrinth) để nhốt
con quỷ Minotaur. Vì người con của Vua Minos bị giết tại thành phố Athens, Hy
Lạp, và để trừng phạt thành phố này, Vua Minos công bố rằng mỗi 9 năm, 7
người con gái và 7 người con trai của thành phố Athens phải bị gửi tới cho con
quỷ Minotaur ăn thịt. Do thương xót các đứa trẻ vô tội, một anh hùng của
xứ Hy Lạp tên là Theseus tự nguyện làm một nạn nhân. Khi tới đảo Crete, Theseus
và cô con gái Ariadne của Vua Minos lại thương yêu nhau. Công chúa Ariadne
hứa với Theseus sẽ giúp chàng giết con quỷ Minotaur, như vậy là phản bội vua
cha, với điều kiện Theseus phải đưa nàng về Athens làm vợ. Theseus ưng thuận
và giết được con quỷ nhờ dùng một cuộn chỉ dài và bản đồ của mê cung mà khi
trước Daedalus đã giao cho công chúa Ariadne.
Cho tới thế kỷ 19 sau Tây Lịch, nền văn minh Minoan chỉ được Daedalus và
Icarusbiết qua truyền thuyết. Chưa có các di vật hay bằng chứng nào chứng minh
về nền văn minh này. Tuy nhiên, vào năm 1894, nhà khảo cổ người Anh là Sir
Arthur Evans bắt đầu đào bới trên hòn đảo Crete. Các khám phá tìm thấy là những
tàn tích của một lâu đài hoàng gia tại Knossos nằm trên một diện tích 6 mẫu
(acres) xây dựng giống như một mê cung với nhiều phòng và các hành lang, và
ở dưới nền cung điện có một hệ thống dẫn nước.
Các tấm bản viết bằng đất, khai quật được cho thấy rằng nền văn minh Minoan đã
hiện hữu. Những người thuộc nền văn minh này đã biết làm các dụng cụ và võ
khí bằng đồng. Các người Minoans là dân tộc đầu tiên trong lịch sử đã biết
dương buồm đi xa trên biển khơi. Nhờ nền mậu dịch với các sản phẩm như dầu
olive,
rượu, đồ gốm và đồ sắt, đảo Crete trở nên giàu có và người dân đã chịu ảnh
hưởng của các xứ sở bên ngoài đồng thời bên trong nước làm phát triển về hội
họa, điêu khắc và kiến trúc.
Nghệ thuật của người Minoan thể hiện qua các bức vẽ cho thấy cộng đồng này yêu
thích thể thao và thiên nhiên, và tại xứ sở này, người đàn bà có quyền hưởng
tự do và trình độ xã hội ngang với đàn ông. Sir Arthur Evans còn tìm thấy các
bức tranh tường vẽ các cảnh nhẩy bò rừng (bull dancing) và có lẽ đây là một
thứ lễ tôn giáo của địa phương và địa điểm là một hí viện ngoài trời.
Vào khoảng năm 1900 trước Tây Lịch, dân tộc Mycenaeans sống tại Biển Caspian
xâm lăng bán đảo Hy Lạp. Họ dựng nên các thành phố có thành lũy, chẳng hạn
như thành phố Mycenae và chung quanh thành là các làng mạc với dân làng trồng
trọt cho các vua chúa. Dân tộc Mycenaeans đã học hỏi từ dân tộc Minoans phương
cách mậu dịch rồi tới năm 1450 trước TL, họ chiếm được thành phố Knossos và tàn
phá các thành phố khác trên đảo Crete vào các thế kỷ sau. Tuy nhiên người
Minoans đã đánh bại được người Mycenaeans vào năm 1400 trước TL dù rằng nền
thương mại trong vùng biển Aegean vẫn còn nằm trong tay người dân của thành
phố Mycenae.
Trong hai thế kỷ từ 1400 tới 1200 trước TL, thành phố Mycenae là trung tâm văn
hóa và chính trị của xứ Hy Lạp và của các hòn đảo trong vùng biển Aegean.
Nhiều sắc dân tại Hy Lạp đã dùng chung một ngôn ngữ, thờ phượng cùng các loại
thần linh trong đó Thần Zeus là chúa tể. Người dân tin tưởng rằng các thần
linh cư ngụ trên ngọn núi Olympus nằm về phía đông bắc của xứ Hy Lạp.
Xã hội Hy Lạp phát triển đồng thời đã có nhiều câu truyện thần thoại cắt nghĩa
sự liên lạc giữa các thần linh, giữa thần linh với người dân. Các thần thoại
này cũng giải thích thế giới được thành hình ra sao, vì sao mặt trời mọc và lặn
…Khi nền văn minh của các sắc dân sống trong vùng biển Aegean phát triển,
đã có một thành phố trở nên rất thịnh vượng nhờ địa điểm đặc biệt quan trọng:
thành phố Troy nằm trên eo biển Hellespont mà ngày nay được gọi là eo biển
Dardanelles. Thành phố Troy đã kiểm soát nền mậu dịch của hai vùng biển Aegean
và biển Đen (the Black Sea) và chung quanh biển Đen là các miền đồng bằng
sản xuất ra rất nhiều lương thực.
Sau năm 1300 trước TL, nền mậu dịch của xứ Hy Lạp với phần phía đông của Địa
Trung Hải suy tàn, một phần do chiến tranh giữa các lãnh chúa Hy Lạp. Thời
gian khủng hoảng này được kể lại qua hai tập thơ anh hùng ca là "Iliad" và
"Odyssey", sáng tác do một nhà thơ mù người Hy Lạp tên là Homer. "Iliad" là
câu chuyện chiến tranh giữa người Mycenaeans và người dân thành Troy cùng các
hậu quả bi thương, còn tập thơ "Odyssey" mô tả nhiều chuyến mạo hiểm trong
10 năm trường để trở về nhà của người anh hùng Odysseus sau khi trận chiến
tranh Trojan kết thúc.
Hơn 700 năm sau thời đại của Homer tức là giữa các năm 30 và năm 19 trước Tây
Lịch, nhà thơ La Mã Vergil cũng kể lại về sự tàn phá của Thành Troy trong
tập thơ anh hùng ca "Aeneid". Câu chuyện này mô tả rằng các người lính chiến
Mycenaeans đã chiếm được Thành Troy nhờ con ngựa gỗ thật lớn có binh lính
phục sẵn bên trong.
2/ Cuộc chiến tranh Trojan.
Người ta cho rằng đại thi hào Homer đã sáng tác ra hai tập thơ anh hùng ca
Iliad và Odyssey. Iliad là câu truyện kể về phần cuối của cuộc chiến tranh
Trojan.
Đây là trận chiến tranh giữa người Hy Lạp và người dân của thành phố Troy còn
Odyssey là câu truyện trở về quê hương của các chiến sĩ Hy Lạp sau chiến
thắng.
Theo thần thoại Hy Lạp, trận chiến tranh Trojan xẩy ra vì một biến cố trong bữa
tiệc cưới của Peleus, Vua xứ Phthia, với nàng Thetis, một nữ thần biển khơi.
Tất cả các thần linh nam nữ đều được mời tới dự tiệc ngoại trừ Eris, nữ thần
của sự bất hòa (discord). Do giận dữ, Eris tìm cách gây rắc rối, nên đã gửi
tới bữa tiệc một trái táo bằng vàng có ghi rõ "dành cho người đàn bà đẹp nhất".
Ba nữ thần là Hera, Athena và Aphrodite đều tranh giành nhau trái táo vàng
và đã xẩy ra cuộc cãi cọ. Người xét xử vụ rắc rối này là Hoàng Tử Pâris, con
trai của Vua Priam của kinh thành Troy. Pâris trao trái táo vàng cho nàng
Aphrodite bởi vì nữ thần này hứa hẹn với Pâris rằng sẽ dành cho chàng cô nàng
Helen, người phụ nữ đẹp nhất thế gian. Thế nhưng Helen đã là vợ của Menelaus,
Vua của xứ Sparta thuộc Hy Lạp. Khi Pâris đến thăm xứ Sparta, Helen đã bị quyến
rũ và theo Pâris về Thành Troy. Vua Menelaus bèn cùng người em là Agamemnon
tổ chức một đạo quân viễn chinh lớn để đánh Thành Troy, đòi lại nàng Helen. Đạo
quân Hy Lạp gồm các anh hùng như Achilles, Ajax, Nestor và Odysseus (tiếng
La Tinh gọi là Ulysses). Cuộc vây hãm Thành Troy kéo dài trong 10 năm mà không
có kết quả. Trong năm cuối, danh tướng của đạo quân Hy Lạp là Achilles đã
từ chối ra trận bởi vì bị Agamemnon sỉ nhục. Rồi quân Hy Lạp bị tướng Hector
đánh đuổi tới tận các chiến thuyền. Sau khi người bạn là Patroclus bị Hector
giết chết, Achilles đành phải xung trận và đã giết được Hector. Thi phẩm Iliad
chấm dứt với đám tang của Hector.
Sự sụp đổ của kinh thành Troy được mô tả qua thi phẩm Aeneid theo đó người Hy
Lạp đã làm ra một con ngựa gỗ thật lớn bên trong có Odysseus và vài chiến
binh phục sẵn. Con ngựa gỗ được bỏ lại bên ngoài Thành Troy sau khi các chiến
thuyền Hy Lạp rút đi. Trước chiến lợi phẩm bị bỏ lại, người dân Thành Troy
muốn kéo con ngựa gỗ vào trong thành nhưng nhà tiên tri nữ Cassandra và tu sĩ
Laocoon đã ngăn cản việc này. Một tù nhân người Hy Lạp là Sinon lại thuyết
phục dân chúng thành Troy rằng con ngựa gỗ thì linh thiêng và chiếm được nó sẽ
mang lại sự bảo vệ của các thần linh. Dân chúng Thành Troy bèn kéo con ngựa
gỗ vào trong thành. Tới nửa đêm, khi các chiến thuyền Hy Lạp trở lại và binh
lính Hy Lạp đổ bộ lên bờ, trong khi dân chúng còn đang ngủ say vì tiệc rượu
chiến thắng, Odysseus và các chiến sĩ Hy Lạp chui ra khỏi con ngựa gỗ, mở các
cổng Thành Troy để các chiến binh bạn tràn vào. Đạo quân Hy Lạp đã tàn sát
dân chúng và đốt Thành Troy, chiếm lại nàng Helen. Theo tập thơ Aeneid, một vài
chiến sĩ của Thành Troy đã sống sót trong đó có Aeneas và con cháu của
viên tướng này về sau tạo dựng nên Kinh Thành Rome.
3/ Ngành Khảo Cổ và cuộc Chiến Tranh Trojan.
Thực sự, đã có cuộc chiến tranh Trojan như đã được kể lại hay không? Có người
không tin rằng thực sự có kinh thành Troy và cuộc chiến tranh Trojan chỉ do
trí tưởng tượng, nhưng người Hy Lạp tin chắc đã xẩy ra cuộc chiến kể trên.
Vào cuối thế kỷ 19, có một người say mê đọc hai thi phẩm của Homer lúc còn nhỏ
tuổi và hoàn toàn tin tưởng rằng đã có Thành Troy, đó là ông Heinrich
Schliemann,
người Đức. Năm 1870, ông Schliemann bắt đầu đào bới tại tỉnh Hissarlik, thuộc
nước Thổ Nhĩ Kỳ, nơi mà ông tin rằng Thành Troy đã bị chôn vùi. Ông Schliemann
cũng khai quật tại Pylos là thành phố của Nestor và tại Mycenae là thành phố
cai trị do Agamemnon, nhà lãnh đạo đoàn quân viễn chinh Hy Lạp kể trong truyện
Iliad. Các khám phá của nhà khảo cổ người Đức này đã làm cho nhiều người phải
ngạc nhiên, phải công nhận giá trị của bộ môn Khảo Cổ và khiến cho nhiều
học giả phải công nhận sự hiện hữu của Thành Troy mà 2,500 năm về trước, Homer
đã mô tả. Các nhà khảo cổ cũng cho biết địa điểm của nhiều thành phố và
các di vật cũng gồm nhiều thứ như áo giáp, cung tên … Thế nhưng đại thi hào
Homer lại không nói rõ câu chuyện ở vào thời đại nào trong lịch sử bởi vì người
chiến sĩ kể trong thi phẩm Iliad có thể dùng các giáo mác của thế kỷ thứ 12
trước TL, dùng xe trận của thế kỷ thứ 9, theo đội hình hành quân của thế kỷ
thứ 8 trước TL và sự thiếu chính xác khiến cho người ta nghi ngờ rằng mỗi thi
phẩm do vài người sáng tác.
Nhà khảo cổ Heinrich Schliemann khi đào bới địa điểm của Thành Troy đã thấy
rằng không phải chỉ có một thành phố mà đã có 9 lớp đất chứng tỏ 9 thành phố
xếp chồng lên nhau và như vậy lớp đất nào thuộc về cuộc Chiến Tranh Trojan?
Theo các nhà khoa học khảo cổ, thành phố Troy thứ nhất là một loại định cư
nhỏ, vào thời đại đồ đồng ban đầu, đã bị tàn phá vì hỏa hoạn. Sau đó là thành
phố Troy thứ hai thịnh vượng hơn, rồi thứ 3, 4, 5, mỗi thời kỳ dài khoảng
100 năm và cư ngụ do cùng một giống người. Thành phố Troy thứ 6 được xây dựng
vào khoảng năm 1900 trước Tây Lịch, cư ngụ do một lớp người mới, điều này
chứng tỏ bằng cách xây nhà ở và các đồ gốm khác với loại của các lớp đất trước.
Điều đặc biệt là những người dân Thành Troy này liên hệ khá gần với người
Hy Lạp, có vẻ như họ thuộc vào cùng một thời kỳ phát triển và bành trướng tới
tận Ái Nhĩ Lan và Ấn Độ. Các đồ gốm khai quật được của thành phố Troy-6 có
kỹ thuật cùng loại với của thành phố Mycenae, chứng tỏ người dân Troy có cùng
tổ tiên hay đã có cùng một dân tộc sống tại Troy và xứ Hy Lạp. Điều đặc biệt
khác liên kết hai địa điểm là con ngựa. Đã không có dấu tích của con ngựa trong
các lớp đất của thành phố Troy-5 trở về trước.
Thành phố Troy-6 bị tàn phá do động đất vào năm 1275 trước TL, kế tiếp là Troy
7-a với các đặc điểm sau: thứ nhất, nhiều gia đình của thành phố này có các
bình, các vại lớn chứa nhiều lương thực khi bị bao vây; thứ hai, thành phố bị
tàn phá vì hỏa hoạn, đây là số phận thường thấy khi một nơi bị thua trận;
thứ ba hai bộ xương người được tìm thấy nằm bên ngoài trời, có vẻ như của người
bị giết do một thứ võ khí; thứ tư, thời điểm của thành phố Troy 7-a có
thể là năm 1250 trước Tây Lịch, một niên biểu đề cập bởi Sử Gia Herodotus người
Hy Lạp của thế kỷ thứ 5 trước TL. Vì vậy rất có thể đây là nơi và thời
điểm của cuộc Chiến Tranh Trojan.
Trận chiến Trojan diễn ra một thế kỷ trước cuộc xâm lăng của người Dorians, với
nhiều thành phố Hy Lạp bị tàn phá. Trong khoảng thời gian 400 năm, từ năm
1150 tới năm 750 trước TL, chưa có chữ viết tại Hy Lạp nhưng thơ phú đã được
sáng tác và đọc truyền khẩu. Tùy theo loại xã hội mà có loại thơ khác nhau.
Các người Dorians là dân tộc có tính cộng đồng (a communal people). Họ sống và
làm việc cùng với nhau, và tinh thần cộng đồng này đã sinh ra xã hội Spartans
của thế kỷ thứ 5 và thứ 4 trước Tây Lịch. Thơ phú phát triển trong xã hội cộng
đồng này biểu hiện các cảm xúc tập thể của các nhóm người rồi sau trở thành
loại bài hát đồng ca.
Trái với tinh thần tập thể phát triển tại vùng đất phía tây là bán đảo Hy Lạp,
tại vùng Ionia gồm các hòn đảo nằm trong biển Aegean và bờ biển của miền
Tiểu Á, đã có tinh thần cá nhân và loại thơ phú của miền đất này đọc lên do một
người, ca tụng tinh thần của từng cá nhân. Hai tập thơ dài Iliad và Odyssey
là loại thơ phú ca ngợi các thành quả cá nhân. Câu hỏi đầu tiên đặt ra là làm
sao một người có thể nhớ nổi một tập thơ dài vào khoảng 350 trang viết? Người
ta đã thấy rằng trong một xã hội mù chữ, trí nhớ của con người trở thành tốt
hơn và ngay cả tại xứ Nam Tư ngày nay, đã có các thi sĩ đọc thuộc lòng được
các tập thơ dài giống như thi phẩm Iliad.
Homer, tác giả của hai thi phẩm Iliad và Odyssey, sống vào khoảng các năm từ
800 tới 750 trước Tây Lịch. Đây là thời kỳ mà các mẫu tự (the alphabet) của
các thương nhân Phoenicians được dùng với ngôn ngữ Hy Lạp và nhờ vậy thơ phú
của Homer được viết ra chữ, khác hẳn với các thời đại trước đó. Việc dùng
chữ viết được truyền bá, các lời thơ của Homer cũng vậy. Ngày xa xưa đó, trẻ em
Hy Lạp học thơ Homer giống như trẻ em ngày nay đọc Thánh Kinh hay thơ của
Shakespeare, nhưng thơ của Homer đã bị chép tay một cách sai lạc trên loại giấy
papyrus dễ bị hư hỏng tại xứ Hy Lạp ẩm thấp.
Vào khoảng thế kỷ thứ 3 trước Tây Lịch, thành phố Alexandria được Đại Đế
Alexander thành lập tại Bắc Phi rồi dưới triều đại của Vua Ptolemy I, một thư
viện
được lệnh xây dựng để sưu tập các tác phẩm Hy Lạp. Khi xét các bản chép tay hai
thi phẩm Iliad và Odyssey, người ta đã thấy rằng chúng khác nhau, có cả
các tập chép thiếu nhiều câu thơ. Ba học giả làm việc tại Thư Viện Alexandria
là Zenedotus, Aristarchus và Aristophanes (khác với nhà viết kịch cùng tên
của thế kỳ thứ 5 trước TL) đã làm việc cùng nhau để hiệu đính thành hai tác
phẩm nguyên bản với các ghi chú và bình luận về Homer tại nhiều nơi trong hai
tập thơ.
Trong thời Trung Cổ, các thi phẩm của Homer cũng như của các tác giả Hy Lạp
danh tiếng khác được chép tay trên loại giấy bền hơn và bản ấn loát đầu tiên
hai thi phẩm Iliad và Odyssey là do Demetrius Damilas thực hiện vào năm 1488
tại thành phố Florence, nước Ý.
4/ Cốt truyện của Thi Phẩm Iliad.
Cuốn truyện Iliad chỉ đề cập tới một phần của trận chiến tranh Trojan tức là
vài tháng trong 10 năm vây Thành Troy. Theo truyền thuyết, kinh thành Troy
là một nơi rất thịnh vượng, được sự bảo vệ từ các người con của Thần Zeus. Đây
là vị thần tối cao ngự trị trên đỉnh núi Olympus. Vua của kinh thành Troy
là Laomedon quyết định xây dựng một bức tường thành rất lớn để bảo vệ thành phố
nhờ đó binh linh Hy Lạp không thể xâm phạm. Muốn thành công khi xây thành,
cần phải cầu khẩn các thần linh giúp đỡ và vị thần của biển khơi là Poseidon
tình nguyện trợ giúp với điều kiện được đền bù các công sức, nhưng khi bức
tường thành đã được xây xong rồi, người Trojans từ chối tạ ơn thần Poseidon.
Thành lũy vì vậy không được các thần linh bảo vệ nữa, nên có thể bị tổn thương.
Khi cuộc chiến tranh Trojan xẩy ra, Vua của kinh thành Troy tên là Priam, có
Hoàng Hậu là Hebuka và theo truyền thuyết, nhà vua có 49 người con trong đó
có Hektor, nhà tiên tri nữ Cassandra, Pâris... Khi mang thai Pâris, Hoàng Hậu
Hebuka được báo trong một giấc mộng rằng Pâris sẽ là nguyên do khiến cho
kinh thành Troy bị tàn phá. Vài nhà bói toán cũng xác nhận lời báo mộng này nên
vì sự an toàn của kinh thành, Hoàng Hậu Hebuka đồng ý đem bỏ đứa trẻ sơ
sinh Pâris trên núi Ida cho tới chết, thế nhưng Pâris đã được các người chăn
cừu cứu sống và lớn lên thành một anh chăn cừu, không biết tới nguồn gốc hoàng
gia của mình.
Aphrodite (Venus) ra đời
Trước khi cuộc chiến tranh xẩy ra, Thần Zeus đã xếp đặt để nữ thần Thetis kết
hôn với Vua Peleus là một người thường và cặp vợ chồng này sẽ sinh ra Achilles.
Vào buổi tiệc cưới, tất cả các thần linh nam nữ đều được mời ngoại trừ nữ thần
của sự bất hòa tên là Eris. Để gây ra rắc rối, Eris đã tặng cho đám khách
mời một trái táo bằng vàng trên đó có khắc câu "giành cho người đẹp nhất". Có
ba nữ thần tranh giành nhau trái táo vàng và họ xin Thần Zeus xét xử. Thần
Zeus từ chối khéo và chỉ định anh chăn cừu Pâris đang chăn đàn cừu gần đó, xét
xử vụ tranh chấp. Ba nữ thần bèn tới gặp Pâris và mỗi vị đều tìm cách hối
lộ anh chàng chăn cừu: Hera đề nghị tặng quyền lực và một vương quốc giàu có,
Athena hứa hẹn sự khôn ngoan và các thành công quân sự còn Aphrodite hứa
trao đổi "tình yêu", một mối tình với người đàn bà đẹp nhất trên thế gian tên
là Helen. Vì thế Pâris đã chọn Aphrodite và trở thành kẻ thù của Hera và
Athena. Hai nữ thần này nguyện sẽ làm hại Pâris và tàn phá kinh thành Troy.
Tình yêu giữa Helen và Pâris
Sau đó Pâris trở về kinh thành Troy và phục hồi được địa vị của mình là người
con chính thức của Vua Priam và Hoàng Hậu Hebuka. Trong chuyến đi qua xứ Sparta,
Pâris tới thăm triều đình của Vua Menelaus, quyến rũ được người đẹp Helen và
mang nàng qua kinh thành Troy. Sau chuyến đi xa về, Vua Menelaus thấy bị mất
vợ nên đã tập hợp một số tướng lãnh để đánh chiếm Thành Troy, đòi lại nàng
Helen. Các tướng tá Hy Lạp đều đồng ý chiến đấu vì sự mất danh dự này và như
vậy Pâris là người đã gây ra cuộc chiến tranh Trojan và lời báo mộng khi trước
dần dần trở thành sự thực. Trong số các tướng lãnh Hy Lạp, vài người đã
lo lắng khi gặp chiến trận. Odysseus được lời tiên tri báo cho biết anh ta sẽ
phải xa nhà trong 20 năm, vì vậy Odysseus đã giả điên nhưng không thành và
phải tham gia cuộc viễn chinh. Còn Achilles bị cảnh cáo rằng sẽ chết trẻ. Vì
vậy mẹ của Achilles đã thay đổi hình dạng của Achilles bằng y phục phụ nữ
nhưng vẫn bị Odysseus khám phá ra và phải đồng ý ra đi. Các người Hy Lạp đều
biết rằng không thể hạ nổi Thành Troy nếu không có Achilles giúp sức bởi vì
đây là viên tướng dũng mãnh nhất trên đời, khi xung trận không thể bị thương
tích do lúc sơ sinh được người mẹ nhúng thân thể vào trong giòng sông Styx,
ngoại trừ gót chân là chỗ tay cầm của bà mẹ.
Đoàn quân viễn chinh đánh Thành Troy được thành lập. Người em của Vua Menelaus
là Vua Agamemnon được chọn làm tư lệnh. Một ngàn chiến thuyền đã được tập
trung, chờ ra khơi nhưng gió không nổi lên. Sau khi cầu khẩn và tìm hiểu nguyên
do, các thầy bói toán đã cho biết sở dĩ không có gió mạnh bởi vì vua Agamemnon
đã giết con hươu linh thiêng của thần Artemis, nữ thần chủ về săn bắn. Không có
cách nào làm nguôi giận nữ thần này ngoại trừ phải hy sinh Iphegenia là
người con gái của Vua Agamemnon. Trong nỗi đau lòng này, Vua Agamemnon đành
phải gọi người con gái tới, lấy cớ là sẽ kết hôn với Achilles nhưng rồi sau
khi Iphegenia bị hy sinh, gió mạnh bắt đầu thổi và đoàn thuyền viễn chinh ra
đi. Đoàn quân Hy Lạp đã tới và bao vây Thành Troy với Achilles trấn giữ một
đầu, đầu kia do Tướng Aias (Ajax). Sau 9 năm bị công phá, kinh thành Troy vẫn
đứng vững dù rằng đạo quân Hy Lạp đã cướp phá các làng mạc chung quanh thành
và vào năm thứ 8, đã bắt được hai người đàn bà rất đẹp, là Chryseis, được trao
cho Vua Agamemnon và Briseis, được thưởng cho Achilles. Từ lúc này bắt đầu
câu chuyện "Iliad".
Đoàn quân viễn chinh Hy Lạp không thể hạ nổi Thành Troy và đội quân Trojans vẫn
không bị đánh bại trong khi đó hàng trăm quân lính Hy Lạp bị chết vì một
thứ bệnh dịch bí mật. Cuối cùng, Achilles là viên tướng có uy tín nhất đành
phải triệu tập một buổi họp để tìm ra nguyên do của tai họa. Các nhà bói toán
suy đoán rằng sự kiêu căng của Vua Agamemnon đã là lý do gây ra tai họa và để
chuộc lỗi, Vua Agamemnon phải trả người đẹp Chryseis, không được nhận như
là một phần thưởng chiến tranh. Bất đắc dĩ phải đồng ý nhưng nhà Vua lại đòi
người đẹp Briseis của Achilles là viên tướng tài giỏi nhất. Đây là lý do
Achilles
từ chối ra trận và rút quân dưới quyền về đóng trên bờ biển, gần đội chiến
thuyền của mình. Achilles còn xin mẹ là một nữ thần, cầu với Thần Zeus giúp
quân Thành Troy đánh thắng quân Hy Lạp. Thần Zeus đồng ý.
Trong một cuộc giao chiến giữa hai đạo quân Trojans và Hy Lạp, Hoàng Tử Pâris
là người đã quyến rũ vợ của Vua Menelaus khi trước, đã thách thức tướng tá
Hy Lạp song đấu. Vua Menelaus xông ra, sắp sửa giết chết Pâris thì nữ thần
Aphrodite đưa Pâris về một căn phòng bên trong kinh thành Troy. Sau một khoảng
thời gian ngưng chiến ngắn, trận chiến lại tiếp diễn và Vua Menelaus bị thương.
Viên tướng Hy Lạp Diomedes liền xông trận, giết được nhiều binh lính Thành
Troy, làm bị thương cả nữ thần Aphrodite.
Trước cảnh quân thành Troy bị thua, Hektor trở về nhà và xin mẹ cúng phẩm vật
cho nữ thần Athena nhưng bị nữ thần từ chối giúp đỡ. Hektor cũng tìm ra Pâris
lẩn trốn nên đã xỉ mắng người em này, bắt phải trở lại trận tuyến rồi Hektor
cũng thăm viếng người vợ và đứa con trai còn thơ, nhận ra trách nhiệm rất
nặng nề vừa đối với gia đình, vừa đối với nhiệm vụ là tư lệnh quân đội.
Trận chiến càng tiếp diễn, quân đội Hy Lạp càng suy tàn. Do e ngại toàn thể
quân Hy Lạp có thể bị giết chết, nữ thần Athena cùng với thần Apollo đề nghị
Hektor song đấu để giải quyết cuộc tranh chấp. Tướng Telamonian Aias (Ajax) đã
xông ra, đánh nhau rất anh dũng với Hektor không phân thắng bại. Sau cuộc
đình chiến, trận đánh lại tiếp diễn và binh lính Hy Lạp bị giết rất nhiều. Vua
Agamemnon muốn rút quân nhưng không được, nên đã yêu cầu Achilles ra trận,
viên tướng này vẫn từ chối và án binh bất động. Tới khi Vua Agamemnon, các
tướng Diomedes, Odysseus và Nestor đều đã bị thương nặng, Achilles mới cho viên
tùy tướng Patroclus đi tìm hiểu sự thực. Nestor là viên tướng già, người khôn
ngoan nhất, đã khuyên Patroclus nên mượn bộ áo giáp của Achilles để ra trận,
và cách này sẽ làm gia tăng tinh thần chiến đấu của quân Hy Lạp đồng thời hình
ảnh đó sẽ gây ra sợ hãi cho quân Trojans. Viên tướng Patroclus vì vậy đã
xin phép Achilles được giả trang trong bộ áo giáp đó và sau đó đã chém giết
quân địch rất tàn bạo. Nhưng nhờ thần Apollo trợ giúp, Hektor đã giết được
Patroclus, lấy được bộ áo giáp nhưng xác của Patroclus được quân Hy Lạp mang
về. Achilles rất buồn rầu khi hay tin người bạn của mình tử thương, đồng thời
mẹ của Achilles là Thetis cũng báo cho con biết sự nguy hiểm sẽ tới nếu người
con tìm cách báo thù cho Patroclus. Dù sao, nếu Achilles còn quyết định ra
trận thì bà mẹ sẽ tặng cho con một bộ áo giáp mới do một vị thần làm ra.
Achilles đã coi thường cõi chết, muốn trừng phạt quân Trojans. Trong bộ áo giáp
mới, Achilles và đội quân Hy Lạp đã đánh đuổi quân Trojans, giết chết Hektor
là viên tướng dũng mãnh nhất. Do cơn giận dữ chưa nguôi, Achilles còn buộc xác
Hektor vào chiến xa và kéo cái xác này chung quanh nấm mồ của Patroclus
trong 9 ngày liền. Cha mẹ của Hektor rất đau khổ trước cảnh trả thù tàn ác nên
Vua Priam đã đích thân xin Achilles được mang xác Hektor về. Do nhớ lại
người cha của chính mình khi xưa, Achilles đồng ý trả xác và người dân Thành
Troy đã đặt thi thể Hektor trong một quan tài bằng vàng trong lễ hỏa táng.
Sau đám tang của Hektor, người Trojans kêu gọi vài đạo quân khác tới giúp sức
và quân Hy Lạp lại bị thiệt hại nặng nề. Rồi trong một trận đánh, Achilles
gặp Pâris. Nhờ sự giúp đỡ của thần Apollo, Pâris đã dùng một mũi tên bắn trúng
gót chân bên phải của Achilles và đây là yếu điểm duy nhất của viên tướng
này. Odysseus và Aias (Ajax) đã phải tận tình chiến đấu mới cướp về được xác
của Achilles nhưng rồi một cuộc tranh giành đã xẩy ra, vì bộ áo giáp rực rỡ
của Achilles. Khi Odysseus được xử lãnh bộ áo giáp đó thì Aias nổi giận, đe dọa
sẽ giết hết các tướng tá Hy Lạp. Sau đó, do nhận ra việc làm sai trái,
Aias đã hối hận và tự sát.
Từ cái chết của nhiều binh lính và hai dũng tướng là Achilles và Aias, đội quân
Hy Lạp rất lo âu trước việc đánh Thành Troy. Khi đó các nhà bói toán cho
biết rằng cần tới bộ cung tên của Heracles (Hercules) hiện đang ở trong tay của
Hoàng Tử Philoctetes là người Hy Lạp đã bỏ về nước vì vết thương không
lành. Odysseus và Diomedes được cử đi và thuyết phục được Philoctetes cho mượn
cung tên, nên trong lần đụng trận đầu tiên, quân Hy Lạp đã giết được Pâris,
nhưng cái chết này đã không ảnh hưởng tới cuộc chiến.
Sau đó, quân Hy Lạp muốn chiến thắng phải làm một số công việc gồm: (1) mang
xương của Pelops từ châu Á trở về Hy Lạp, (2) mang con trai của Achilles tới
trận tuyến, (3) ăn cắp hình ảnh linh thiêng của nữ thần Athena trong thánh
đường. Tất cả các công việc này đã được thi hành mà vẫn không có kết quả trong
việc đánh hạ Thành Troy.
Về sau, Odysseus nghĩ ra một kế hoạch nhờ đó quân Hy Lạp có thể đột nhập vào
bên trong Thành Troy: làm một con ngựa gỗ rất lớn rồi chờ đêm tối, vài chiến
binh Hy Lạp chui vào bên trong con ngựa. Tiếp theo, các binh lính Hy Lạp đốt
lều trại, dương buồm ra khơi và chờ đợi tại một hòn đảo gần đó.
Sáng ngày hôm sau, người dân Trojans thấy rằng quân Hy Lạp đã rút đi hết và bỏ
lại một con ngựa gỗ khổng lồ. Một người dân Hy Lạp tên là Sinon cũng bị bắt
làm tù binh. Anh chàng này đã được Odysseus dạy cho các câu chuyện đáng tin cậy
về việc quân lính Hy Lạp rút đi, về con ngựa gỗ và sự ở lại của anh ta.
Sinon cho Vua Priam và các người Trojans biết rằng thần Athena không còn bảo vệ
người Hy Lạp nữa vì hình ảnh của nữ thần trong thánh đường bị ăn cắp. Do
không được nữ thần giúp đỡ, quân Hy Lạp đã bị thua và vì vậy họ phải rút đi.
Để trở về xứ sở an toàn, quân Hy Lạp phải hy sinh mạng người sống và Sinon bị
chọn làm con vật hy sinh, và anh ta đã bỏ trốn được. Con ngựa gỗ rất lớn được
bỏ lại để làm nguôi giận nữ thần Athena và người Hy Lạp mong rằng người Trojan
sẽ xúc phạm con ngựa này để bị nữ thần Athena căm giận. Các lời nói dối
này đã làm cho Vua Priam và nhiều người Trojan tin tưởng vì vậy họ cho kéo con
ngựa gỗ vào bên trong tường thành Troy để vinh danh thần Athena.
Đêm hôm đó, vài chiến binh bên trong con ngựa gỗ đã chui ra, giết chết các lính
gác và mở cổng thành cho đạo quân Hy Lạp tiến vào. Quân Trojan không kháng
cự nổi sau một đêm liên hoan vì chiến thắng. Khắp nơi trong kinh thành Troy bị
phóng hỏa, dân chúng bị tàn sát, Vua Priam bị giết. Chỉ có Aeneas với người
cha già, em trai và một nhóm nhỏ người Trojan chạy thoát. Đứa con nhỏ của
Hektor bị ném từ trên thành cao xuống, các đàn bà Trojan bị bắt làm nô lệ. Thành
Troy bị tàn phá. Hera và Athena đã trả thù Pâris xong./.
Phạm Văn Tuấn
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx
Other related posts: