[SMCC] Re: con mat thu 3 la con mat xanh

cái ông bình đó mà về đây thế nào cũng bị việt nam e lai, pa xê phích e lai và 
nhiều hãng máy bay khác kiện về cái tội cạnh tranh, dành khách của họ.
nên mới có thơ rằng:
ông bình mà cất cánh bay
hãng pa xê phích e lai đổ nhào
ông bình khai nhãn vượt rào
đàn bà, con gái chốn nào dung thân
đi tắm phải mặc thêm quần
bê tông cốt thép không bằng dây đay
Name: Nguyen Hoang Bao Vu
Home: 210C Hiep Binh Chanh tenement. Thu Duc district Ho Chi Minh City Viet Nam
Home Phone: 848-726-2214
Cell-phone: 848-97-987-8854
Yahoo ID: nguyenhoangbaovu
Skype ID: nguyenhoangbaovu
Loud Talk ID: nguyenhoangbaovu
Blog: 360.yahoo.com/nguyenhoangbaovu

  ----- Original Message ----- 
  From: NguyenAnhHung 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Saturday, November 17, 2007 11:17 AM
  Subject: [SMCC] Re: con mat thu 3 la con mat xanh


  Khoảng năm 1996 -1997, khi em còn đang học ở trường NDC Hà Nội, có một ông 
tên là Nguyễn Xuân Bình theo ông ta giới thiệu là nhà báo quân đội tình nguyện 
đến truyền dạy môn khí công nọ.
   Với những lời có cánh cộng với sự vận động của nhà trường đã tổ chức được 
một lớp với vài chục môn sinh. Ngay buổi đầu tiên ông ta đã nổi tiếng với bài 
giảng rằng : "Môn khí công này có từ tổ tiên xa xưa của chúng ta đã bị thất 
truyền trong một giai đoạn suy thoái của lịch sử phát triển loài người. Nghĩa 
là tổ tiên xa xưa tiến hóa hơn chúng ta rất nhiều, rất cao siêu, rất thanh 
thoát, có thể bay lượn như chim, pháp thuật vô biên. Tổ tiên chúng ta là người 
chứ không có phần con như chúng ta nay vẫn gọi là con người".
  ông ta còn dẫn chứng việc mình cùng một vài huynh đệ lên núi Côn Sơn vận khí 
cách nhà hàng trăm KM vẫn nhìn thấy mẹ đang nấu thịt ở nhà.
  được vài ngày thì lớp không giải mà vẫn tán.
  Liệu ông Nguyễn Bình nọ và ông Xuân Bình kia có phải là một? Nghĩa là mồm hát 
miệng khen hay.
  Cái thời điểm mà báo giới xôn xao về những phép màu do môn khí công nọ đem 
lại đã khiến bao nhiêu người khiếm thị đứng ngồi không yên. Có người đã lặn lội 
mấy trăm cây số về Hà Nội tầm sư học đạo.
  Nay chắc thầy trò họ hóa thành tiên hết nên mải vui chốn bồng lai mà quên mất 
việc cứu đời.
  Nay mai tiên giáng thế đem công phu tuyệt kĩ mà mưa móc cho nhà ta để gỡ jaws 
ra cho máy nó nhẹ.
    ----- Original Message ----- 
    From: Tran Ba Thien 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Saturday, November 17, 2007 8:19 AM
    Subject: [SMCC] Re: con mat thu 3 la con mat xanh


    kết quả rất khả quan ấy là món tiền nhuận bút và nhuận ảnh gởi cho nhà đại 
văn hào Nguyễn Bình đáng kinh của chúng ta. Mấy người mù cũng mang lại khá 
nhiều cảm hứng cho mấy nhà báo kiếm khối tiền đây các bạn
    Tran Ba Thien
    tranbathien@xxxxxxxxx
      ----- Original Message ----- 
      From: Nguyen Khanh Quoc 
      To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
      Sent: Friday, November 16, 2007 9:19 PM
      Subject: [SMCC] Re: con mat thu 3 la con mat xanh


      Có 1 cuộc nói chuyện nho nhỏ giữa tôi và vài người bạn, tất cả đều nhất 
trí với nhau rằng chỉ có truyện phong thần mới có người 3 mắt.
      Người đó có tên là Vương Tiễn và cũng chỉ có người đó mà thôi.

      Còn chuyện cách đây 1 năm báo chí la làng lên là mù có thể luyện tập khí 
công để có khả năng dùng cái môn gọi là gì đó không nhớ để nhìn thấu các sự vật 
để chữa bệnh thì chẳng biết đã có kết loạn gì chưa nhỉ?


        ----- Original Message ----- 
        From: Nguyen Hoang Bao Vu 
        To: smcc ; Vu Cong Hao ; TUYET MINH ; tri thuc ; phuong thao ; 
nguyenthangsm@xxxxxxxxx ; Missy's mom ; Kieu Oanh ; Hao Nguyen ; Lan Thanh 
        Sent: Thursday, November 15, 2007 5:56 AM
        Subject: [SMCC] con mat thu 3 la con mat xanh


        thuở đời ai lại có 3 mắt ngoại trừ Trương Phi trong Tam quốc bên tàu.
        vậy mà ở việt nam mình lại có đó
        báo tuổi trẻ đăng rõ ràng.
        nên mới có thơ rằng:
        ai mà giống quỷ quá hà
        người có 3 mắt lại là mắt xanh
        thói đời đảo lộn loanh quanh
        mù mà chụp ảnh vẻ tranh mới cừ

        Con mắt thứ 3 là... mắt xanh

        ImageView

        Từ phải qua: Cung, cô giáo Minh Thái, bà ngoại và Mai tại cuộc triển 
lãm Con mắt thứ ba (kéo dài đến ngày 20-12 tại Hà Nội)
        TT - Mắt Cung chìm trong bóng tối hoàn toàn năm 13 tuổi. Mịt mùng. Càng 
cay đắng vì không phải bị mù bẩm sinh. Nhưng trong tai họa hình như vẫn rớt rơi
        hạnh phúc.

        1. Biết đôi mắt không thể cứu vãn, Phan Ngọc Cung đã cố thu hết những 
mảnh sáng cuối cùng của cuộc sống xung quanh; khắc ghi trong ký ức mặt người, 
mặt
        trời, tiếng động gió mưa, sắc vàng ươm nắng mùa thu - mùa đẹp nhất, 
chóng qua, chóng tàn nhất của bốn mùa trời đất Hà Nội xuân hạ thu đông...

        Trong bóng đen thẫm của trí não người mù, Cung như đã kịp đong đầy 
những biến tấu của ánh sáng, nhất là thứ ánh sáng nội tâm của mặt người, tươi 
nở như
        hoa và sự chuyển động miên man bất tận đến vô thường của dòng chảy đời 
sống...

        Có lẽ vậy nên Cung có khuôn mặt sáng nhất của người khiếm thị mà tôi 
từng gặp. Bao giờ vào lớp giảng bài, tôi cũng thấy Cung ngồi ngay bàn đầu. 
Trong bốn
        sinh viên khiếm thị ngồi cùng bàn, Cung trẻ nhất, sinh năm 1982, năm 
nay tròn 25 tuổi, nhưng tính cách hồn nhiên, vô tư như cậu bé, trên môi không 
lúc
        nào thiếu vắng nụ cười.

        Tíu tít qua điện thoại di động, Cung khoe đã chụp được vài chục tấm ảnh 
báo chí về Hà Nội, mong tôi dự khai mạc cuộc trưng bày ảnh ở gác hai, quán cà 
phê
        Chuồn Chuồn Phố, 41 Hàng Bài (Hà Nội), ngày 9-11. Tôi mừng lắm, song 
không ngạc nhiên. Biết tính Cung thích phiêu lưu, mạo hiểm, không cam phận 
người khiếm
        thị. Ngay từ năm thứ nhất học khoa báo chí, Cung đã luôn đòi chủ nhiệm 
lớp là tôi cho đi xem kịch cùng sinh viên sáng mắt. "Em không xem được thì nghe,
        rồi em tưởng tượng, thích lắm" - Cung nói.

        Thế là Cung đã nghe phim, nghe kịch, nghe văn chương, nghe truyền 
hình... suốt bốn năm. Và bây giờ là chụp ảnh, bằng con mắt nội tâm, con mắt của 
trái tim.
        Cung gọi là con mắt thứ ba.

        Và tôi bỗng thấy con mắt ấy thật... xanh.

        ImageView

        Tác phẩm Bé tò mò  - Ảnh: Phan Ngọc Cung
        2. Cuộc trưng bày ảnh đầu tiên của sinh viên khiếm thị Phan Ngọc Cung 
khá nhỏ nhoi, với hơn 20 bức ảnh được phóng ở tiệm ảnh Quốc Tế, Hàng Khay, Bờ 
Hồ,
        giá hữu nghị. Cung hồ hởi: "Ba trăm hơn, họ bảo lấy em giá rẻ mà cô”.

        Một cậu bạn nhỏ của Cung hì hụi làm giá gỗ đựng bài giới thiệu Cung của 
cây bút phê bình mỹ thuật Bùi Như Hương. Cô bạn Mai sinh năm 1981, mới xuất hiện
        trong đời Cung từ tết dương lịch năm nay, đã khéo làm khung cho từng 
bức ảnh. Chỉ đến khi tận mắt xem ảnh Cung chụp, biết chắc Cung đã tự mưu sinh 
bằng
        nghề bấm huyệt xoa bóp đã bảy năm có lẻ, tay nghề vững, lại thấy quanh 
Cung bạn bè san sẻ, tận tình giúp đỡ, rồi Mai và Cung quấn quýt bên nhau, ông bố
        của Mai mới bắt đầu yên dạ. Bà ngoại Cung rất đẹp lão, hỉ hả: "Tôi biết 
thằng bé làm được khối việc người sáng mắt còn không làm được kia! Nó nhanh như
        sóc ấy".

        Cung bảo có lẽ em phải thuyết phục mẹ Mai nữa. Bà sợ con gái duy nhất 
của mình yêu một sinh viên khiếm thị, lại đang học nghề báo, sẽ khổ. Hai đứa 
chẳng
        biết rồi có nuôi nổi nhau? Nhưng tôi đã thấy Mai luôn đi cạnh Cung, 
khuôn mặt hiền dịu, ánh lên nét cười đôn hậu, lặng lẽ.

        Trong quán cà phê ấm cúng Hà Nội đầu đông, Cung kể tôi nghe về sự liều 
lĩnh của mình. Em nghe trên Tuổi Trẻ Online, biết có cô gái trẻ ở Israel bị mù 
như
        em lại chụp được ảnh, em nghĩ ngay: mình học báo, sao không thử? Với 
lại, cả lớp K48 của em học môn ảnh báo chí, ai cũng có điểm thực hành, riêng 
bốn sinh
        viên khiếm thị chỉ có điểm lý thuyết. Thực hành 0 điểm. Thầy bảo khiếm 
thị có chụp ảnh được đâu mà cho điểm. Tức khí, em mượn máy, mày mò nhờ anh Kết 
cùng
        lớp truyền nghề.

        Cả bốn người khiếm thị chỉ có em đằng đẵng theo học anh Kết, nằng nặc 
đòi chụp ảnh lấy... Em mượn bạn máy ảnh kỹ thuật số Canon, rồi cứ lang thang 
chụp
        khắp Hà Nội, thích lắm. Nhưng cũng gặp rủi ro. Chụp được bức ảnh Bé tò 
mò, ngã lộn cổ xuống hồ Gươm, máy ảnh mượn đắt tiền, những 7 chấm, em đền mất 3
        triệu bạc, xót ruột mà ráng chịu làm thêm trả nợ. Lại cười...

        3. Tôi vỡ ra rồi, Cung rất giỏi lắng nghe... Hà Nội. Em cầm máy ảnh, 
giữ thật chắc, lắng nghe từng cử động nhỏ của người, từng biến động khẽ khàng 
của thiên
        nhiên. Bằng cảm giác, căn chỉnh bố cục, tính toán sự chuyển động, đoán 
biết ánh sáng qua trực giác, nín thở chọn một khoảnh khắc và... bấm máy. Ảnh của
        Cung bất ngờ, hồn nhiên như ảnh "chộp" của phóng viên thích săn bắt, 
lanh lẹ ghi lại những khoảnh khắc thoáng qua rất nhanh của đời sống xanh tươi, 
đầy
        li ti biến động...

        Cung đã chụp ảnh bằng con mắt của tấm lòng, mắt ấy xanh như mơ ước của 
Cung - sẽ thành phóng viên một tờ báo, tự chụp ảnh cho chính bài báo của mình và
        có trong tay một máy ảnh thật "xịn"... Mắt xanh và ước mơ xanh, đó là 
Cung, đang hạnh phúc trong một lát cắt nhỏ của đời sống. Ai bảo những lát cắt 
nhỏ
        như Cung đang sống lại không phải là hạnh phúc?

        NGUYỄN THỊ MINH THÁI

        Name: Nguyen Hoang Bao Vu
        Home: 210C Hiep Binh Chanh tenement. Thu Duc district Ho Chi Minh City 
Viet Nam
        Home Phone: 848-726-2214
        Cell-phone: 848-97-987-8854
        Yahoo ID: nguyenhoangbaovu
        Skype ID: nguyenhoangbaovu
        Loud Talk ID: nguyenhoangbaovu
        Blog: 360.yahoo.com/nguyenhoangbaovu

Other related posts: