[SMCC] Re: chuyen ke tu blog
- From: "Tran Ba Thien" <tranbathien@xxxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Wed, 27 May 2009 22:20:23 +0700
cho xin cái link đến bài này đi Vũ
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx
----- Original Message -----
From: Nguyen Hoang Bao Vu
To: smcc@xxxxxxxxxxxxx ; Vy Pham ; trhquan@xxxxxxxxx
Sent: Wednesday, May 27, 2009 10:06 PM
Subject: [SMCC] chuyen ke tu blog
Entry for May 25, 2009
Blog Minh T
Câu chuyện tôi sẽ kể với các bạn dưới đây là chuyện mới xảy ra, còn nóng hổi.
Rất tiếc tôi không có máy hình ngày hôm đó nên không thể ghi lại các hình
ảnh cho các bạn xem để làm bằng chứng. Tôi chỉ viết lên đây với cảm xúc của
một người Việt cảm thấy bị sỉ nhục trước một nỗi nhục do các quan chức Việt
Nam trong Đại sứ quán VN tại Nhật gây ra. Bạn tin hay không thì tùy nhýng mà
là chuyện có thật.
Câu chuyện xảy ra vào thứ 6 tuần vừa qua (ngày 15 tháng 5 nãm 2009) tại Ðại
sứ quán VN ở Tokyo. Ðoàn chúng tôi gồm các quan chức cảnh sát giao thông của
tỉnh Saitama ðến Ðại sứ quán ðể yêu cầu Ðại sứ quán VN giải thích và chứng
thực về một Quyết ðịnh liên quan ðến việc ðào tạo, cấp bằng lái xe do ông Bộ
trýởng giao thông vận tải VN Hồ Nghĩa Dũng ký gần đây đã làm phiền phức đến
nhiều người VN làm việc và học tập ở Nhật khi xin đổi bằng lái xe của Nhật
do Bộ Ngoại giao VN mà cụ thể là Đại sứ quán VN đã không thông báo khiến cảnh
sát Nhật không thể cấp đổi bằng lái cho họ được do so sánh với quy định cấp
bằng lái cũ của VN. Nhưng chuyện tôi sẽ kể không phải chuyện này mà là cái
tôi chứng kiến tại Đại sứ quán ngày hôm đó.
Khi chúng tôi vào Đại sứ quán thì chỉ có những ngýời Nhật và VN ðang làm thủ
tục xin VISA ở ðó ðang xúm xít quanh một cô gái Việt và bàn tán xôn xao, cùng
với một anh chàng Nhật chồng cô ta ðang la lối ðòi kêu cảnh sát. Còn tại các
bàn tiếp tân , làm việc không có một nhân viên Đại sứ quán nào cả. Khi tôi
gõ bàn làm việc của họ, nói bằng cả thứ tiếng Nhật Việt để hỏi thì cũng không
có một tiếng trả lời từ bên trong.
Một ông già tự xýng là giám ðốc một xí nghiệp Nhật thấy tôi ðứng kêu hoài thì
đến vỗ vai tôi nói rằng : "Nhân viên đại sứ quán ở đây bỏ chạy hết rồi, ông
kêu cũng không có ai trả lời đâu. Tôi ngồi ở đây từ đầu , chứng kiến hết tất
cả vụ việc. Tôi tính xin VISA 3 tháng sang VN tìm cõ hội ðầu tý , nhýng thấy
cảnh này nản quá, không muốnði nữa, ðang ðợi họ trở lại ðể kêu họ trả lại
Passport ðây ".
Tôi hỏi :"Chuyện gì đã xảy ra vậy, khủng bố à".
Ông già: "Tôi không biết tiếng Việt nên không biết cái gì xảy ra, chỉ là tôi
thấy cô gái kia đến làm giấy tờ, nói chuyện gì đó với nhân viên Đại sứ quán
hình nhý bằng tiếng Việt nam , xong rồi khi cô gái cất cái Passport thì phải
có màu xanh vào xách thì họ bắt đầu cãi nhau và cô gái tính bỏ đi, sau đó
thì ngýời nhân viên Ðại sứ quán nhảy qua bàn làm việc , rýợt theo giật cái
xách ðang ðeo trên vai của ta khiến cái xách của cô ta bị ðứt quai và cô ta
té dập ðầu cạnh bàn, ông thấy máu còn chảy đầy ra đấy. Khốn nạn thật. Tôi
không nghĩ rằng họ là nhân viên ngoại giao được giáo dục đàng hoàng, cách làm
việc giống côn đồ quá, cứ như là phim vậy".
"Sau đó thì sao" . Tôi hỏi.
Ông già : "Sau đó thì cô ta ôm mặt đầy máu chạy ra ngoài xe kêu chồng cô ta
vào, cái anh chàng trẻ đang la hét nãy giờ bên kia, đòi gọi cảnh sát và xe cứu
thýõng ðến xử lý đấy. Khi anh ta la hét chạy vào , la toáng bằng tiếng Nhật
đòi kêu cảnh sát và luật sý thì các nhân viên ở đây hình nhý không hiểu tiếng
Nhật nhýng qua thái ðộ của anh chàng ðó thì hình nhý họ sợ thì phải và đột
nhiên họ rùng rùng bỏ chạy hết. Báo hại chúng tôi cả đám người ngồi đây đợi
không biết bao giờ mới xong giấy tờ của mình , tôi còn nhiều việc ở công ty
chắc là đợi họ trở lại để lấy giấy tờ đi về thôi. Tôi nghĩ Đại sứ quán là bộ
mặt của Quốc gia mà còn nhý thế này thì ở VN chắc còn khủng khiếp hõn phải
không ? À, mà cậu cũng ðịnh ði VN à. Tôi cảm thấy bất an quá.".
Tôi trả lời :" Xin lỗi ông, tôi là ngýời VN, tới ðây có công chuyện, tự tôi
cũng cảm thấy sỉ nhục về chuyện này bởi vì tôi là một ngýời VN . Tôi xin lỗi
ông vì cái chỗ nhõ nhớp này ðã làm ông bất an. Xã hội nào cũng vậy thôi. Dân
chúng trong nýớc của tôi hiền lành và ðàng hoàng chứ không có côn ðồ nhý những
tên làm việc ở ðây ðâu."
Quay lại chỗ vợ chồng cô gái tôi lại hỏi cô ta :"Chuyện gì xảy ra vậy, vết
thýõng có nặng không ?thằng nào ðánh em, kêu chồng em bình tĩnh, cầm máu trýớc
hết cái ðã". Anh chàng Nhật bổn chồng cô gái thấy tôi nói tiếng Việt nghĩ tôi
là nhân viên Đại sứ quán nên đột nhiên nhào tới nắm cổ tôi và hét lên " Đồ
khốn nạn, tại sao chúng mày đánh vợ tao đến như vậy".
Gạt tay anh ta ra tôi nói :" Bình tĩnh, tôi là nhân viên công vụ, thông dịch
của cảnh sát, những ngýời ði với tôi là cảnh sát, từ từ nói chuyện, thẻ nhân
viên của tôi ðây" . "Ê, Konishi, cho anh ta coi Sổ tay cảnh sát viên của
mày", tôi gọi ngýời cảnh sát tên Konishi ði cùng với tôi.
Nghe nói tới chữ cảnh sát thì mặt anh ta dịu lại và đổi thái độ, xin lỗi tôi.
Sau đó kể hết tự sự cho các cảnh sát đi với tôi và nhờ họ lập biên bản. Nhýng
các cảnh sát nói rằng họ không phải cảnh sát viên của Tổng nha cảnh sát Tokyo
ðồng thời Ðại sứ quán VN ðây là vùng ðặc quyền ngoại giao nên họ không có
nhiệm vụ cũng nhý quyền lập biên bản. Ông sếp ði cùng với tôi kêu mỗi ngýời
rút danh thiếp ðýa ra cho anh ta và nói rằng nếu anh ta muốn kiện tụng ra tòa
thì cả nhóm có mặt hôm nay họ sẽ ra tòa làm chứng.
Anh bạn cảnh sát Nhật của tôi ra xe lấy bông băng cứu thương vào băng bó cầm
máu cho cô ta xong thì cô gái kể cho tôi nghe rằng cô ta tên là Hoa , dân ở
quận Tân Bình , Sài gòn mới lấy chồng sang Nhật hõn một nãm, hôm nay cô ta
ðến Ðại sứ quán ðể gia hạn lại cái Passport nhýng sau khi làm xong thì ngýời
nhân viên Ðại sứ quán nhũng nhiểu làm tiền , ðòi cô ta trả tiền dịch vụ 60000
yen ( khoảng 600 USD). Cô ta bất bình vì giá niêm yết gia hạn giấy tờ không
phải nhý vậy nên ðã xảy ra cãi vả. Ngýời nhân viên ðã chửi cô ta rằng " Địt
mẹ, mày là con điếm Nhật", giận quá nghĩ rằng không thể nói chuyện với những
người vô học như vậy nên cô ta chỉ bỏ lên bàn trả đúng số tiền theo giá niêm
yết và đi về. Cô ta không ngờ rằng nhân viên Đại sứ quán giở thói côn đồ giật
xách từ phía sau làm cho cô ta té ngữa vào cạnh bàn và bị thýõng nhý vậy.
Nghe ðến ðấy máu nóng của tôi nổi lên, thú thật lúc ðó có thuốc nổ thì tôi
cũng cho nổ tung cả cái tòa đại sứ VN nhơ nhớp này, còn chuyện hậu quả thế nào
tính sau.
Tôi nói với ông sếp đi cùng: "Tôi nghĩ hôm nay tôi không thể dịch làm việc ở
đây được, bởi tôi mà thấy mặt mấy thằng nhân viên lýu manh của Ðại sứ quán
này chắc tôi ra xe của ông vác súng vô bắn tụi nó hết. Tôi chịu hết nổi rồi.
Nhục nhã quá. ".
Cũng may có cô gái Việt nam cũng là thông dịch viên cho một hãng nào đó ngồi
gần, nghe nói như vậy nên kéo vai tôi. "Dzậy chú về đi, nếu chuyện không quan
trọng thì sẵn thông dịch cho hãng ,cháu dịch giùm mấy ông này luôn cho, cháu
thỉnh thoảng cũng có đi làm thêm thông dịch cho cảnh sát, cháu hiểu nguyên
tắc làm việc của mấy chú. Cháu đi dịch ở đây nhiều lần, không có máu me chảy
bị thương chứ mấy cái cảnh làm tiền của mấy ổng gần giống nhý dzầy cháu thấy
nhiều lần cũng quen rồi. ".
Trao ðổi với sếp và nhờ cô gái dễ thýõng dịch giùm tôi bỏ ði ra ngoài xe
ngồi, lấy gói thuốc của tên bạn cảnh sát hút một hõi 3 ðiếu dù ðã bỏ thuốc gần
5 năm mới cảm giác gần bình tỉnh trở lại, nhýng hình ảnh những ngýời Nhật
ngồi cýời , bàn tán với vẻ khinh mạn, câu nói của ông già ngýời Nhật cứ ðeo theo
ám ảnh tôi.
NHỤC.
Nhục thật, ýớc gì tôi sinh ra không phải là ngýời Việt nam ðể có thể tâm bình
khí hòa trýớc những nỗi buồn mang tên Việt nam do cái tập ðoàn cầm quyền ngu
dốt ðang gây ra.
Monday May 25, 2009 - 10:55am (JST)
Other related posts: