[SMCC] chuyen cua cong dan tre TPHCM: Le Thanh Thuy
- From: "Tran Ba Thien" <tranbathien@xxxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Fri, 27 Jul 2007 22:18:33 +0700
xem
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=212458&ChannelID=7
Hay dong vien Thanh Thuy gap truoc khi co be nay chia tay chung ta nhe cac ban
Chuyện của công dân trẻ TP.HCM Lê Thanh Thúy:
“Ngày không mong đợi”...
ImageView
Dẫu không thể tự ngồi lên như trước, Thanh Thúy vẫn lạc quan bên những người
bạn thân (ảnh chụp chiều 26-7) Ảnh: T.T.D.
TT - Ngày... “ Vì lý do sức khỏe, blog tạm đóng cửa”. Ngày 24-7-2007, blog được
mở lại: “Dù biết rằng “ngày không mong đợi” sẽ đến, nhưng chưa bao giờ nghĩ
là nó lại đến nhanh như thế! Tôi nên nghĩ gì và nên làm gì?”.
“Đóa hướng dương” bị ung thư xương Lê Thanh Thúy đầy niềm tin, lạc quan với
cuộc sống đang cần một tia nắng kỳ diệu.
Dẫu biết một ngày...
Ít hôm trước Thúy rủ tôi đi ăn kem. Tôi nhận lời nhưng sắp xếp mãi vẫn chưa đi
được. Chiều nay, tôi mua kem ngon nhất Sài Gòn đến ăn cùng. Tôi ăn một muỗng,
đút cho Thúy một muỗng. Kem ngọt mà sao cổ họng tôi đắng quá! Từ khi biết nhau,
lên mạng tôi đều lướt qua blog của Thúy. Mỉm cười và yên tâm với những
câu chuyện tuổi teen em viết mỗi ngày. Mỗi tháng blog cũng tạm ngưng một tuần
để em nhập viện hóa trị, nhưng lần này dòng chữ trên đầu trang blog đem đến
linh tính cho những ai quan tâm đến Thúy.
Đã tháo hết khớp chân phải để ngăn chặn, đã qua sáu đợt hóa trị tiêu diệt tế
bào ung thư, những tưởng em đã thoát được căn bệnh quái ác. Thế mà chỉ hai
tháng sau tế bào ấy đã di căn hoành hành khắp cơ thể. Không chỉ xương mà đã vào
tận phổi, lên tận não. Nó quật ngã Thúy với dòng tin nhắn: “…Bác sĩ đã
trả em về nhà cho có thêm những ngày ấm cúng”. Nhận được tin em lòng tôi lặng
tờ. Cột sống đã bị hủy hoại, em không dậy được nữa, nhưng vẫn đón chúng tôi
là nụ cười, ánh mắt lạc quan yêu đời. Những câu chuyện hóm hỉnh thật vui cứ kéo
mãi không dứt. Không một giọt nước mắt như tôi đã lo.
Học kỳ II năm học rồi, Thúy được nhà trường đặc cách học tại nhà khi vừa phải
phẫu thuật vừa hóa trị. Đến ngày thi, em chống nạng đến trường nhưng không
thể leo cầu thang lên lớp. Em làm bài thi một mình ở phòng giám thị. Cứ mỗi môn
thi xong em lại khoe, kèm theo chút lo lắng. Em đã đạt kết quả học sinh
khá. Lật lại mơ ước của Thúy ngày nào: “Học xong lớp 12, thi ĐH ngành tâm lý”.
Giờ đây, ngày nhập học lớp 12 đã cận kề, các bạn trong lớp mang sách, tập,
đồng phục đến cho em… mà ngậm ngùi. Thúy vẫn lạc quan: “Không sao đâu, ít bữa
sẽ khỏe, sẽ đi học. Không thể bỏ học được”. Thúy nói: “Bên em là hàng ngàn
cánh thư, ngôi sao may mắn, chim hạc của bạn bè ghi kèm dòng chữ : “Thanh Thúy
cố lên”. Em không thể bỏ cuộc được”.
“Xin cho con thêm thời gian”
Năm 2006, Lê Thanh Thúy đã trở thành một sứ giả của niềm tin và sự lạc quan.
Bạn được bình chọn là một trong năm gương mặt công dân trẻ TP.HCM năm 2006,
đại biểu Liên hoan thanh niên tiên tiến miền Đông Nam bộ, là tấm gương cho các
bạn tuổi teen học tập... Còn tôi, ấn tượng mãi hình ảnh những ngày cận kề
tết 2007, Thúy chống nạng đến bên giường của các bệnh nhi bị ung thư điều trị
nội trú tại Bệnh viện Ung bướu và Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP trao
từng món quà “tết yêu thương”. Một chương trình do bạn vận động trên blog đã
được cư dân mạng ủng hộ hết lòng. Trong mỗi món quà tết còn có một đồ chơi
nhỏ, thứ mà trẻ con rất thích.
Thúy viết trên blog: “Thúy cũng là bệnh nhân ung thư, Thúy biết ngày tết ở bệnh
viện các bạn nhỏ buồn và cô đơn lắm”. Rồi ngày tết thiếu nhi 1-6-2007, lại
cùng cư dân mạng tiếp tục đem niềm tin và hi vọng đến bên các bạn nhỏ đồng cảnh
ngộ. Em kể: “Trong đó có những bạn hồi tết gặp, giờ đã qua đời”.
Thúy nói em còn nhiều dự tính và kế hoạch cho tương lai lắm: “Trước mắt là mùa
trung thu sắp đến, em muốn làm thêm một cuộc vận động trên mạng để dưới ánh
trăng rằm bọn trẻ bệnh ung thư sẽ có những khoảnh khắc thật vui. Xa hơn nữa là
xây dựng một mô hình bệnh viện tương lai, nơi đó các bệnh nhân ung thư sẽ
được các thiên thần áo trắng chăm sóc tốt nhất. Em thèm được vào mạng, vào blog
để viết tiếp những nghĩ suy của mình. Nơi đó, em được trải lòng. Nơi đó
em có khóc ba mẹ sẽ không thấy được giọt nước mắt”.
“Xin hãy cho con thêm thời gian”, dòng chữ mới nhất trên blog của em sao mà
nghẹn ngào quá. Hãy đến cùng em bên chiếc giường nhỏ, trên trang blog
360.yahoo.com/annafunny,
sự chia sẻ của chúng ta sẽ là những tia nắng kỳ diệu tiếp thêm thời gian cho
“đóa hướng dương” Thanh Thúy.
TỐ OANH
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx
Other related posts:
- » [SMCC] chuyen cua cong dan tre TPHCM: Le Thanh Thuy