[SMCC] Re: chuc moi nguoi tuan moi vui ve

hi các bạn,

còn cái chuyện ai đã giới thiệu Hồ Thanh vào thì...

1. Phúc là người đầu tiên đã post bài về smcc... tội này cho chặt đầu là đúng 
rồi
2. Chính tui nói với Hồ Thanh vào smcc chơi: tội này nhẹ chỉ bứt vài sợi tóc để 
trừng phạt .
3. ai đó đã hướng dẫn Hồ Thanh cách subscribe... tội này nặng hơn phải chịu 
búng lổ tai

tính đem ra xử hết 3 tội phạm đại nghịch này thì bổng nhớ rằng...

SMCC luôn hoan nghênh các bạn giới thiệu thêm thành viên mới...

Vậy thì phải chờ trói hết cả đám smcc lại rồi giết một lần cho xong...

Vì sao lại đem bạn Hồ Thanh ra nói lại vậy Khánh Quốc? anh thấy Hồ Thanh cư xử 
rất lịch sự mà. Cái trục trặc xảy ra vì nàng này vốn là thiên tài về vi tính 
nên thường kích hoạt những chức năng mà chúng ta chưa ai được học... Chuyện 
trục trặc ấy cũng đâu phải vì nàng HT không tiếp thu ý kiến anh em, chẳng qua 
vì nàng ta bị tổ trác thôi mà? 

Quốc có thù oán chị Hồ Thanh thì kể cho anh em nghe đỡ buồn hehehehehe
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hoang Bao Vu 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Monday, July 20, 2009 11:20 AM
  Subject: [SMCC] Re: chuc moi nguoi tuan moi vui ve


  no no no! nói giống đây là vấn đề nó cũng lòng vòng lòng vòng lui lui tới tới 
chứ hai câu chuyện khác nhau dù có đụng đến cảnh sát
  chuyện là như vầy xin mở đoạn audio của nguyễn ngọc ngạn ra nghe rồi ghi lại 
như sau:
  chúng tôi xin kể hầu quý vị một câu chuyện may ra quý vị có thể cười mà kéo 
dài tuổi thọ được một chút xíu nào chăng
  câu chuyện này có tên là chuyện bực mình.
  nếu quý vị nghe tôi kể xong mà quý vị không bực mình tức là tôi thất bại. cho 
 nên quý vị chú ý lắng nghe và nhớ là phải bực mình.
  có 1 bà kia bả sống trên đồi. 1 mình bà ấy trong 1 căn nhà vắng
  1 hôm, bà ấy đến sở cảnh sát đòi gặp ông cảnh sát trưởng và nói:
  thưa ông: tôi có 1 chuyện quan trọng cần trình bày với ông:
  ông cảnh sát trưởng nói:
  bà cần gì bà nói nhanh đi, hôm nay bao nhiêu người đang nộp đơn ngồi chờ tôi 
kia kìa!
  bà trả lời:
  Không! thầy đừng có hối, cái chuyện này nó liên quan đến cả cuộc đời tôi thầy 
đừng có hối để từ từ tôi kể!
  ông cảnh sát trưởng liền bảo mấy người kia ngồi chờ và nói rồi bà nói đi.
  bà ta liền thuật lại:
  tôi sống 1 mình trong 1 căn nhà vắng
  bỗng 1 đêm, tôi thấy có 1 cái bóng đen nó thấp thoáng trước cửa nhà tôi
  tôi nghi nó là 1 thành phần không đứng đắng nhưng tôi cứ để yên coi nó giở 
trò gì
  ông cảnh sát dục: bà kể nhanh đi sao bà cứ lòng vòng bà coi đây...
  bà cướp lời  ông cảnh sát:
  Không! thầy đừng có hối, cái chuyện này nó liên quan đến cả cuộc đời tôi thầy 
đừng có hối để từ từ tôi kể!
  ông cảnh sát bực mình nhưng vẫn ngồi yên
  bà kể tiếp:
  rồi tôi thấy nó cạy cửa vào, nó đến và ngồi xuống giường bên cạnh tôi
  tôi nghi nó là 1 thành phần không đứng đắng nhưng tôi cứ để yên coi nó giở 
trò gì
  ông cảnh sát vẫn kiên nhẫn ngồi yên không nói gì dù rất bực. mọi người xung 
quanh đều ngồi nhìn bà và bà kể tiếp
  rồi từ từ nó cởi nút áo tôi
  tôi nghi nó là 1 thành phần không đứng đắng nhưng tôi cứ để yên coi nó giở 
trò gì
  ông cảnh sát bực mình quá liền quát bà kể đi, tại sao bà để cho nó vào phòng 
bà rồi còn... sao bà không gọi cảnh sát ngay.
  bà cướp lời  ông cảnh sát:
  Không! thầy đừng có hối, cái chuyện này nó liên quan đến cả cuộc đời tôi thầy 
đừng có hối để từ từ tôi kể!
  bà kể tiếp:
  rồi cuối cùng, nó đã cướp đời con gái của tôi
  nghe đến đây ông cảnh sát liền lên tiếng:
  ối giời thế hóa ra hôm nay bà đến đây để bà thưa nó vì nó đã cướp đời con gái 
của bà chứ gì?
  bà trả lời:
  Không! thầy đừng có hối, cái chuyện này nó liên quan đến cả cuộc đời tôi thầy 
đừng có hối để từ từ tôi kể!
  hôm nay tôi đến đây không phải để kiện cáo gì hết.
  tôi đến đây để hỏi ông là ông có biết nó là ai không.
  ngừng một hồi lâu sau bà tiếp:
  vì cả tuần nay tôi đã nằm đợi mà không thấy nó trở lại
  Nguyễn Hoàng Bảo Vũ
  Hỗ trợ tin học 1088
  Danh số: 2015
  Hân hạnh được phục vụ quý khách
    ----- Original Message ----- 
    From: Tran Ba Thien 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Monday, July 20, 2009 10:01 AM
    Subject: [SMCC] Re: chuc moi nguoi tuan moi vui ve


    hi Vũ,

    chuyện cười này anh đọc hồi nhỏ lận... 

    Có người nói rằng chuyện cười là loại sản phẩm trí tuệ bị luộc nhiều nhất 
trên thế giới. Vì thế không có gì ngạc nhiên nếu có ai đó đã từng đọc câu 
chuyện tương tự trước đó tại một nơi nào đó...
    Tran Ba Thien
    tranbathien@xxxxxxxxx

      ----- Original Message ----- 
      From: Nguyen Hoang Bao Vu 
      To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
      Sent: Monday, July 20, 2009 9:29 AM
      Subject: [SMCC] Re: chuc moi nguoi tuan moi vui ve


      cái này sao giống "chuyện bực mình" mà đã có lần ông nguyễn ngọc ngạn kể 
quá ta.
      Nguyễn Hoàng Bảo Vũ
      Hỗ trợ tin học 1088
      Danh số: 2015
      Hân hạnh được phục vụ quý khách
        ----- Original Message ----- 
        From: Tran Ba Thien 
        To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
        Sent: Monday, July 20, 2009 9:16 AM
        Subject: [SMCC] Re: chuc moi nguoi tuan moi vui ve


        hahahahahaha

        mình mà là ông già bán thuốc bắc chắc sẽ nói: mẹ bà tụi bây hahahahahaha

        Nhân tiện xin kể lại 1 chuyện vui theo ký ức nhé...

        Đáng bị ăn tát tại...

        Tại đồn cảnh sát, một ông nọ bị người phụ nữ đi chung xe buýt kiện về 
tội tát bà 1 cái nổi đom đóm khi bà này đang trả tiền vé... Câu chuyện theo lời 
khai của kẻ vũ phu:

        -Sáng nay, tôi lên chuyến xe số 8 tại bến x. Khi xe đến bến y  thì bà 
này lên xe. Vì chỗ bên cạnh tôi còn trống nên bà ta ngồi xuống đó. Một lúc sau, 
người soát vé đến hỏi:
        -Thưa bà đi đâu?
        -Tôi đến trạm z...
        -Thưa bà cho xin 3000 tiền vé
        Bà ta lấy cái bóp lớn mở ra, lấy từ trong đó cái ví nhỏ rồi đóng cái 
bóp lớn lại. Sau đó bà mở cái bóp nhỏ ra . Đoạn lấy một cái túi nylon trong đó 
và đóng cái ví nhỏ lại. Bà lại tiếp tục mở cái túi nylon ra rút tờ giấy 5000. 
Sau đó, bà cuộn cái túi nylon lại. Bà mở cái ví nhỏ ra để  nhét túi ny long vào 
cái ví nhỏ. Rồi bà ta Đóng cái ví nhỏ đoạn mở cái bóp lớn ra. bà bỏ cái ví nhỏ 
vào cái bóp lớn. Đóng cái bóp lớn rồi chìa tờ giấy bạc cho người soát vé.

        Sau khi nhận tiền anh soát vé đưa cho bà cái vé xe. Nhận cái vé xong, 
bà mở cái bóp lớn đoạn lấy ra cái ví nhỏ. Bà ta đóng cái bóp lớn lại rồi mới mở 
cái ví nhỏ nhét tờ vé xe vào. Xong xuôi, bà đóng cái ví nhỏ rồi mở cái bóp lớn 
ra để bỏ cái ví nhỏ vào cái bóp lớn. Rồi lại đóng cái bóp lớn đặt lên đùi mình.

        Anh soát vé nói tiếp:
        -Thưa bà. bà còn thừa 2000 đây ạ...

        Bà chỉa tay lấy số tiền thừa đoạn lấy cái bóp lớn mở nó ra. Bà lôi 
trong đó cái ví nhỏ ra rồi đóng cái bóp lớn lại . bà lại mở cái ví nhỏ ra để 
lấy cái túi nylon. Xong rồi bà đóng cái ví nhỏ lại để mở cái túi nylon và...
        Đang lè nhè kể thì bổng anh cảnh sát trưởng đồn hét lớn:

        -Này ông có câm ngay cái đoạn mở bóp lớn, đóng ví nhỏ, mở ví nhỏ đóng 
bóp lớn đó hay không? Tôi tát vào mặt ông ngay bây giờ nếu ông còn lải nhải 
thêm một lời kiểu đó đấy nhé..

        Anh hành khách mếu máo nói:

        Thưa ông cảnh sát trưởng, ông chỉ mới nghe tôi kể mà đã giận đến thế 
rồi. Còn tôi phải chứng kiến cảnh bà ta mở bóp lớn, đóng ví nhỏ nầy đến vài lần 
suốt dọc đường đi. hết trả tiền vé lại mua tờ báo rồi lại mua ít kẹo của con bé 
bán rong...

        Cảnh sát trưởng: mẹ bà tụi bây!!

        Tran Ba Thien
        tranbathien@xxxxxxxxx

          ----- Original Message ----- 
          From: Nguyen Hoang Bao Vu 
          To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
          Sent: Monday, July 20, 2009 8:45 AM
          Subject: [SMCC] chuc moi nguoi tuan moi vui ve


          3 đứa trẻ vào một tiệm thuốc bắc 1 lượt. Đứa thứ  1 mua 500 đồng cam 
thảo. Ông thầy thuốc bắc thang leo lên ì ạch bưng cái thấu ở tuốt trên kệ
          cao xuống. Bán xong, 
          ông leo lên cất cái thấu trở lại chỗ cũ. Sau khi tính tiền, ông hỏi 
đứa thứ 2 mua cái gì - Dạ con mua 500 đồng cam thảo. Ông thầy bực mình, ì ạch 
leo lên
          lấy thấu cam thảo xuống. Sợ như lần trước, ông hỏi luôn đứa thứ 3: - 
Còn mày mua 500 đồng cam thảo luôn hả? Thằng nhỏ lắc đầu. Ông thầy yên chí, leo 
lên cất cái thấu cam thảo lên kệ
          rồi hỏi nó mua gì. Thằng  bé nói: - Dạ ông bán cho con 1000 đồng cam 
thảo.   
          Nguyễn Hoàng Bảo Vũ
          Hỗ trợ tin học 1088
          Danh số: 2015
          Hân hạnh được phục vụ quý khách

Other related posts: