[SMCC] Re: bua an toi tai nha hang Ly Hon

Nếu trên diễn đàn thì có nút cảm ơn! nếu đọc xong 1 bài nào đó mà mình thấy hay 
thì nhấn vào nút cảm ơn đó là xong.
Vậy nên các thành viên luôn luôn tạo ra 1 cái gì đó để được các thành viên khác 
nhấn nút cảm ơn.
Tuy nhiên, đây là diễn đàn mailing list nên không có nút cảm ơn và thay bằng 1 
cái thư cảm ơn là điều hợp lẽ.
Tui ước sao trong tương lai tôi sẽ gửi được một bài mà sau đó nhận được 20 cái 
mail chỉ với 2 từ cảm ơn 
lúc đó khỏi phải nói, tâm trạng của mình. đọc đi, đọc lại 20 lần vẫn thấy ít
Nguyễn Hoàng Bảo Vũ
Hỗ trợ tin học 1088
Gọi: 1088, nhấn số 0 gặp Bảo Vũ
Kính chúc quý khách một năm mới an khang, thịnh vượng
kaspersky internet security 2010: 200K nhận key qua email ngay sau khi chuyển 
khoản. Skype or Yahoo ID: nguyenhoangbaovu or Gọi:08-37262214 or: 08-1088+0 gặp 
Bảo Vũ hay gọi 0937455810 gặp anh Hải để biết thêm chi tiết.
http://trangweb.vn/index.php/dch-v/hop-tac/cung-cp-kaspersky
Bản dùng thử Kaspersky Internet Security 2010 30 ngày
http://www.4shared.com/file/258954682/c3cb16ec/kasperSky_Internet_Security_20.html
  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyễn Khánh Quốc 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Monday, March 07, 2011 11:47 AM
  Subject: [SMCC] Re: bua an toi tai nha hang Ly Hon


      Bài cảm ơn này cũng hay quá!
  Đọc đi đọc lại cũng nhiều.


  From: Dao Huy Trinh 
  Sent: Monday, March 07, 2011 11:46 AM
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Subject: [SMCC] Re: bua an toi tai nha hang Ly Hon


  Bài này hay quá! 
  cảm ơn anh Thiện nhiều! 

   đào  huy trịnh 

    ----- Original Message ----- 
    From: Tran Ba Thien 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Saturday, January 22, 2011 3:21 PM
    Subject: [SMCC] bua an toi tai nha hang Ly Hon







    ... dành cho những ai thấy mình đang bớt yêu "người" ... Have a nice 
weekend. Tâm.






    Bữa cơm tối ở Nhà hàng Ly Hôn

    Tác Giả: Đỗ Quyên 


    Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. 


         
    Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. 
Anh bắt đầu thấy ngán.

    Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và 
cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của 
anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, 
bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.

    Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành 
cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh 
nhìn chị nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã”.

    Chị nhìn anh nói: “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly 
Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến 
đấy đi?”

    Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. 
Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng 
gì ạ?”

    Anh nhìn chị nói: “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không 
quen gọi món, anh gọi đi.”

    “Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày 
người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món 
“Ký ức cuối cùng.” 

    “Thôi được”, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: “Gà luộc chấm gia 
vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân 
giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.” 

    “Anh gọi gì ạ?” Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh 
thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy. 

    “Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.” Chị vội chữa thẹn 
cho anh. Cô phục vụ cười: “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm 
cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng 
món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng 
ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn 
này.” Anh chị gật đầu: “Được.” 

    Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có 
một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. “Bữa 
tối này gọi là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” 
Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối 
diện, nhưng không biết nói gì với nhau. 

    “Cộc cộc cộc!” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc 
khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây 
không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. 
Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.” 

    Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi 
đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm 
từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần 
áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét 
vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc. 

    Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, 
nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu 
lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn 
lệ, xua tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.” 

    Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng 
chị. Anh vội vẫy tay, nói: “Không, phải tặng.” 

    Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc 
của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc. 

    “Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh 
chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô 
quay người ra khỏi phòng. 

    “Em... anh...” Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn 
tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên 
lời. 

    “Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng 
chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào. 

    “Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên. 

    “Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” Bên ngoài có người 
kêu thét lên. “Anh!” Chị ép vào người anh, “em sợ!” 

    “Đừng sợ!” Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình 
chạy ra ngoài đi.” 

    Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy 
ra. Cô phục vụ nói: “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của 
nhà hàng gửi tới anh chị.” 

    Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: “Vừa nãy 
là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không 
thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi ghi danh lại!” 

    Chị cắn môi: “Anh nói thật lòng đấy chứ?” 

    “Thật! Anh hiểu rồi.” Cô ơi, cho thanh toán. 

    Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp 
nói: “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi 
tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi 
mãi.” 

    Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa 
phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.” 

    Chị cầm tấm phiếu đọc: “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh 
ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí 
tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương 
giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười 
năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai... Đó là vợ anh”. 

    “Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu 
thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, 
hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, 
vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia 
tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười 
phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con... Đấy là chồng em”. 

    Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng. 

      

    Theo Đỗ Quyên 





    Trần Bá Thiện
    tranbathien@xxxxxxxxx

Other related posts: