[SMCC] Re: bo an gach, co bat tay

đuôi ơi! mày ở đâu!
  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hoang Bao Vu 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Tuesday, July 08, 2008 10:06 PM
  Subject: [SMCC] bo an gach, co bat tay


  Chuyện bò ăn gạch, chó “bắt tay” ở Trường Sa 

  TP - Bò ăn bìa các tông, ăn gạch,  lợn chở lính đi dạo, chó biết bắt tay, tạm 
biệt…Những gì tôi chứng kiến về các loài vật nuôi ở quần đảo Trường Sa đều
  hết sức thú vị, thậm chí khó tin.

  Chó đùa giỡn với chiến sĩ Trường Sa

  Bò nghiện ăn bìa các tông, quần áo… 

  Thật bất ngờ, trên hòn đảo nhỏ giữa trùng khơi, tôi đã nhìn thấy một đàn bò 
ung dung gặm... bìa các tông. Ở quần đảo Trường Sa, chỉ duy nhất đảo Song Tử
  Tây  nuôi được bò và sự có mặt của loài gia súc này cũng đã đưa đến nhiều 
giai thoại. Đưa bò từ đất liền ra Trường Sa là cả một đại vấn đề, ngay cả khi
  chỉ  làm thịt chứ chẳng phải để nuôi. 

  Còn nhớ  cách đây hơn mười năm, một chuyến tàu chở hàng có “cõng” theo một 
chú bò để lính đảo Trường Sa ăn Tết đã gặp bão nên đi lệch hướng khiến cho hải
  trình phải kéo dài ngoài dự kiến. Cỏ khô dự trữ đã hết, bò có nguy cơ chết 
đói. Bí quá, thủy thủ thử đưa giấy gói hàng cho bò ăn. Mới đầu bò còn chê, nhưng
  sau đói quá cũng phải nhá. 

  Rồi giấy cũng hết, bộ phận hậu cần của tàu bàn nhau: Cho bò ăn cơm. Thế là, 
trên tàu thêm một suất cơm. Nhưng bò chưa kịp ăn cơm thì đã khuỵu xuống chết 
  lúc tàu vẫn còn lênh đênh trên biển...

  Câu chuyện ấy đã khiến tôi giật mình khi nhìn thấy đàn bò vàng béo mẫm ở đảo 
Song Tử Tây. Những con bò đầu tiên đặt chân lên đảo đã phải chịu đựng những
  cơn say sóng, đói cỏ tươi để rồi bắt đầu một cuộc sống mới vắng màu xanh của 
đồng ruộng mà thừa thãi màu xanh ngút ngát của đại dương. 

  Đảo nhỏ thiếu cỏ tươi, “cái khó ló cái khôn”, đàn bò đành tập ăn bìa các 
tông. Dần dần, thứ bìa giấy cứng đó cũng bị bò xơi hết. Bò lại chuyển sang chén
  thùng gỗ. Nhưng khi thùng gỗ bị giấu đi, bò ăn cả gạch khiến cho anh em công 
binh mấy phen toát mồ hôi. Rồi khi hết những món “khoái khẩu”, bò còn “đột
  nhập” vào doanh trại chén cả quần áo, giày dép của bộ đội... “Bần cùng” như 
vậy nhưng đàn bò trên đảo Song Tử Tây vẫn sinh con đẻ cái ngày càng đông đúc.


  Đàn bò có một không hai này trở thành niềm tự hào của lính đảo Song Tử Tây. 
Đây cũng là đảo duy nhất ở Trường Sa mà trong khẩu phần của lính có 0,6/kg thịt
  bò/ quý. Thứ thịt của những con bò ăn bìa các-tông, lá bàng vuông...ngon đến 
khó tả. Chẳng ở đâu có được thứ thịt bò đặc biệt như hòn đảo nhỏ giữa trùng
  khơi này.

  Cưỡi lợn đi dạo

  Nếu như bò ở Trường Sa vẫn là “của hiếm” thì lợn đã được nuôi đại trà từ lâu. 
Hôm ở đảo Nam Yết, lợn nhiều quá khiến tôi không đếm nổi. Tiến Dũng – anh
  nuôi của đảo cười bảo: “Anh đừng đếm mất công, Nam Yết có khoảng  200 con 
lợn”. 

  Lợn thả rông, chạy trên đảo kiếm ăn. Không cần chuồng trại gì nhưng chẳng bao 
giờ sợ mất lợn cả vì bốn bề có biển bao bọc. Lợn cứ thế “tuỳ nghi di tản”,
  ngủ ở bụi cây, góc công sự hay  dưới gầm giường của lính, nói chung là tuỳ 
thích. 

  Tuy vậy, nhưng lợn được các chiến sỹ huấn luyện  để sống có nền nếp, biết 
“phục tùng tổ chức”. Chỉ cần một hồi kẻng, tất cả các chú lợn ở khắp nơi trên
  đảo lại lũ lượt kéo về nơi “tập trung”. Đó thực sự là một cảnh tượng sinh 
động, vui mắt. 

  Những chú lợn choai đang kỳ sung sức, bụng thon chân khỏe chạy vun vút. Mấy 
chị lợn sề lê cái bụng chạm đất, chậm chạp từng bước, một đàn con lon ton chạy
  theo sau. Lợn ỉn õng ẹo, vừa bước vừa vẫy đuôi vẻ điệu đà... Lợn trắng, lợn 
đen, lợn khoang, to nhỏ lớn bé chen chúc dưới gốc cây bàng, chờ “lệnh”. 

  Chăn lợn ở Trường Sa

  Lợn ở Trường Sa sinh đẻ một cách hoang dã. Sắp đến ngày sinh, “chị” lợn tự 
tìm cho mình một nơi để lót ổ. Có “chị” đột nhiên vắng mặt trên đảo mất mấy hôm,
  thế rồi ngày nọ dẫn về cả một đàn con đẹp như tranh khiến lính phải ngỡ 
ngàng. Cũng có những “chị” lợn được các chiến sỹ lấy quần áo cũ, bao tải rách 
lót
  cho cái ổ êm ái để “mẹ tròn con vuông”. 

  Sau khi sinh, lợn nái được hưởng chế độ đặc biệt, lính đảo nấu cháo bưng đến 
tận ổ. Sau hai tuần, lợn mẹ bắt đầu dẫn con tự đi kiếm ăn. Nhưng có lúc, trong
  đàn có nhiều lợn con của đàn khác lẫn vào để “bú hôi”. Lợn mẹ có khi không 
nhận ra những kẻ “bú hôi” đó ở đàn khác. Vì thế, nhiều khi lính ta phải canh
  chừng cho “lợn em” khỏi mất chỗ bú mẹ.

  Ở Trường Sa, lợn không đơn thuần là  loài vật nuôi lấy thịt, mà chúng trở 
thành  bạn của lính đảo và được chiều chuộng. Có những lúc lợn ốm, lính nhường
  cả thuốc của mình. Lợn được ăn thịt hộp, được ưu tiên tắm nước ngọt, có bác 
sỹ khám bệnh và làm bà đỡ. Nhiều chú lợn đáng yêu đã được lính đặt cho những
  cái tên rất kêu như: Hoàng Oanh, Quỳnh Mai...

  Chẳng biết những chú lợn đầu tiên đặt chân lên quần đảo Trường Sa năm nào, 
nhưng giờ đây “dân số” họ nhà Trư Bát Giới đã lên tới trên 500 con và sinh sôi
  nảy nở rất nhanh. 

  Trên đảo Nam Yết, tôi đã thấy một “cụ” lợn giống, to như một con bò nằm bên 
gốc cây bàng vuông. “Cụ” lợn này là cha đẻ của hầu hết lợn trên đảo. “Cụ” phải
  nặng cỡ ba tạ, có nhiều anh lính đã cưỡi “cụ” đi dạo trên đảo như người ta 
cưỡi ngựa vậy.  

  Những chú chó mang tên “người đẹp”

  Những chú chó đã trở thành bạn bè thân thiết của người lính đảo

  Hôm xuồng cập đảo chìm Colin, tôi đã “choáng” vì thấy vây quanh mình rất 
nhiều chó. Chó mực, chó vàng, chó khoang, chó đốm, chó trắng...con vẫy đuôi, con
  sủa ăng ẳng, con nhảy chồm lên. Hòn đảo nhỏ như bàn tay mà có mấy chục con 
chó, mật độ quá đông nhưng điều đó đem lại niềm vui cho lính đảo.

  Giữa mênh mông sóng nước, anh em chiến sỹ ở đảo Colin chỉ có chó làm bạn. 
Những đêm bồng súng đứng gác, chỉ có biển một bên và chó một bên.  Đêm khuya gió
  lạnh thổi rét tê tái, chú chó đứng cạnh, liếm cái lưỡi ấm áp vào bàn tay run 
vì lạnh của anh lính. Anh lính bỗng cảm thấy ấm áp, bỗng cảm thấy được chia
  sẻ rất nhiều. 

  Chó ở đảo đã rèn luyện được nhiều khả năng đặc biệt như bắt cá, bơi trên 
sóng, đứng hai chân để “bắt tay”  hay “tạm biệt” khách. Chó ở đây được quý  đến
  mức các chiến sỹ lấy tên những ca sỹ mình hâm mộ để đặt tên cho chó. 

  Nhưng không phải ca sỹ nào cũng được đặt tên cho chó. Tên được đặt phải là ca 
sỹ tên tuổi, đang được yêu mến. Vậy nên tên chó Trường Sa cũng thay đổi theo
  thị trường ca nhạc trong nước  và ca sĩ nào đang hot nhất cũng đồng nghĩa với 
việc tần suất được dùng đặt tên cho chó nhiều nhất. 

  Về sau, có người góp ý không nên đặt tên như thế, sợ các ca sĩ hiểu nhầm, 
lính đảo lại lấy những tên thông thường để đặt cho chó như Vàng, Vện, Mực, Míc.
  Thế nhưng chó sinh ra ngày một nhiều, những tên ấy đã hết, lại dễ trùng lặp, 
nên có đảo lại chuyển sang đặt tên cho chó theo con số: 1,2,3,4...

  Có đảo,  các chiến sỹ lại lấy tên những người con gái mình thương nhớ để đặt 
tên cho chó như Hoa, Hồng, Huệ, Cúc... Lại có đảo vì lính nhớ rau đất liền
  nên tên chó được khoác tên các loài sau: Muống, Húng, Quế, Hành...

  Những Muống, Húng, Mực, Vện chẳng mấy khi bị giết thịt cho dù nhiều khi anh 
em lính đảo thiếu chất tươi, thèm món “mộc tồn” và cũng trồng được cả lá mơ,
  riềng sả. Vì thế những chú chó đã trở thành bạn c

Other related posts: