[SMCC] bat trom vo!

Những chuyện 'bắt trộm vợ' ở Nghệ An

TP - Những chuyện bắt trộm vợ tưởng chỉ tồn tại một thời gian ở những
vùng sâu vùng xa làng bản của người dân tộc Thái. Nhưng giờ đây nó vẫn
đang tồn tại
ở huyện Quỳ Hợp.

ImageView

Bố mẹ của Quang Văn Thơ đang kể chuyện "bắt vợ" của con trai mình
Vào khoảng tháng 5/2006, anh Quang Văn Thơ (1984) ở bản Piêng Căm (xã
Châu Thành) trong một lần đi chơi đã làm quen với Hồng 20 tuổi ở bản
Quang Hương (xã
Châu Quang). Tình yêu sớm đến với đôi trai gái này nhưng khổ nỗi nhà
Thơ rất nghèo không thể đủ thủ tục để cưới Hồng.

Cuộc bắt trộm vợ lần thứ nhất xảy ra vào khoảng tháng 9/2006. Một hôm,
vào lúc 20 giờ mấy người bạn trai cùng  bản và Thơ sau khi bàn bạc đã
kéo nhau đến
bản Quang Hương.

Đến nơi Thơ nhờ một người quen vào nhà bí mật nói với Hồng ra địa điểm
đã hẹn. Thế là họ bắt trộm Hồng về nhà Thơ ở. Nhưng tình yêu Thơ –
Hồng chỉ mới được
vài "trống canh" thì ba người nhà của Hồng kéo đến bản Piêng Căm để
bắt con gái về.

Sau lần bắt vợ không thành này, ông Quang Văn Việt (bố Thơ) thấy con
buồn rầu, nằm nhịn ăn liền đến nhà Hồng để nói chuyện xem gia đình bên
gái xử phạt
hoặc thách cưới ra sao để chạy vạy. Nhưng khi ông Việt đến gia đình
Hồng không ai đón chào.

Một chút xúc phạm, tự ái nổi lên ông Việt ra về nói với con trai
"không lấy vợ này thì lấy vợ khác". Nhưng tình yêu đầu đâu dễ quên,
Thơ im lặng và quyết
định đi bắt vợ lần hai.

Ngày 28/10/2006, Thơ và gần chục người bạn trai, gái ban đêm kéo đến
nhà Hồng và cũng như lần trước nhờ người nhắn Hồng ra điểm hẹn. Lần
hai này, Thơ đưa
Hồng đến nhà người cô (em ruột của bố) để gửi. Thật bất ngờ chỉ sau đó
ít tiếng anh em, bố mẹ Hồng đi thẳng vào nhà người cô của Thơ đưa Hồng
về.

Lần thứ ba bằng mọi cách Thơ tìm gặp Hồng hỏi: "Em có yêu anh nữa
không?". Hồng nói "Em phải nghe bố mẹ thôi" rồi khóc mãi, sau đó ốm cả
tuần.

Còn Quang Văn Thơ về nhà cầm dao chém vào gốc cây nói với bố mẹ và các
em: "Đợt này con đi làm mỏ quặng, bao giờ giàu lên mới về, xin đừng
tìm con". Bố
mẹ, đứa em trai khóc níu kéo không cho Thơ đi vào vùng nguy hiểm.
Nhưng Thơ như một con thú bị thương dứt áo ra đi.

ImageView

Nhạc "chày đôi múa với chày ba thậm thình" trong đám cưới ở bản Hang
(xã Châu Thành, Quỳ Hợp)
Phải đến 2 - 3 lần chúng tôi tìm gặp Quang Văn Thơ mà không được. Vợ
chồng ông Việt và em trai Thơ là Quang Văn Tam (17 tuổi) ngồi lại kể
chuyện yêu đương
của Thơ, kể về cảnh nghèo khó của mình trong nước mắt.

Chúng tôi nhìn ngôi nhà trên tranh dưới vách trống hoác giữa khu đất
rừng của ông Việt mà thương cảm. Trong nhà không có một vật dụng gì
ngoài cái sạp nứa
và chiếc giường ọp ẹp. Hàng ngày để có cái ăn cả gia đình phải vào
rừng để đốt than, hái măng…

Mang nỗi buồn "bắt vợ" của Quang Văn Thơ, chúng tôi đến bản Hang sát
bản Piêng Căm cùng xã Châu Thành. Già bản Lô Xuân Viết (dân tộc Thái)
kể: "Tập tục
bắt trộm vợ đã có lâu đời trong dân tộc Thái. Có khi nhà gái không
đồng ý con mình lấy anh nọ. Cũng có khi nhà trai không đồng ý con mình
lấy cô gái kia.
Chung quy là phân biệt giàu nghèo. Tất cả hai trường hợp trên nếu họ
yêu nhau thì con trai đều đi bắt vợ. Dù bên nào giàu nghèo mặc kệ đều
bị nhà gái xử
phạt".

Rồi ông Viết kể thêm nhiều chuyện bắt vợ khác. Đó là chuyện anh T yêu
cô H nhưng nhà cô H nghèo, bố T không cho hai người nên vợ chồng liền
ra lệnh ngăn
cấm. Biết không thể thuyết phục bố được, T rủ người yêu vào rừng làm
lán ở, sau khi sinh con thì đưa nhau về nhà. Lúc đó gia đình đành chấp
nhận chịu nhà
gái phạt, tổ chức cưới vào cuối tháng 11/2006.

Năm 2005 có anh Pá yêu con ông Đính ở bản Chăm Hiên. Cả hai gia đình
không đồng ý cho con lấy nhau. Thế là đôi trai gái này trốn khỏi quê
hương đi làm ăn
xa ở Bình Dương. Bây giờ họ đã có con và tích góp được khá nhiều tiền
viết thư về hỏi thăm bố mẹ đôi bên không ngăn cấm nữa thì tết này họ
về tổ chức đám
cưới.

Ông Lô Xuân Viết cho biết: Xã Châu Thành, có 20 bản, 8 xóm còn nhiều
chuyện bắt trộm vợ lắm không nhớ hết.

Trên đường về qua nhà ông Quang Văn Việt, chúng tôi nghe gió núi thổi
hu hú như một tiếng khóc dài. Nghĩ đến Quang Văn Thơ hai lần bắt trộm
vợ không thành
giờ bỏ nhà ra đi, tôi thầm nghĩ giá như tình yêu của họ và nhiều đôi
lứa khác không bị ngăn cấm thì chắc rằng bây giờ họ đã được sống hạnh
phúc.

Hồ Hồng Tuyến

Other related posts: