[SMCC] bai nay cunhg hay lam

 
Tuổi Trẻ Cười
Thứ Hai, 28/07/2008, 09:00 (GMT+7)
 
Rành 6 câu
 
Nhậu ơi! Xin giã biệt!
 
ImageView
 
TTC - LTS: Từ khoảng thập niên 60 thế kỷ trước, làng cổ nhạc Sài Gòn có xuất 
hiện những bài hát vọng cổ vui, phê phán lối sống không lành mạnh của người
thành phố lúc ấy. Những bài hát này được thể hiện qua các giọng ca của nghệ sĩ 
Văn Hường, Hề Sa, Xuân Phát... 
 
Nhằm phục vụ cho dân ghiền 6 câu vọng cổ hát trong các buổi họp mặt, TTC cố 
gắng sưu tầm bằng cách chép lại từ đĩa nhựa. Vì không thể liên lạc được với
các soạn giả, nên xin các soạn giả có bài hát đăng trên TTC vui lòng liên lạc 
với tòa soạn để nhận nhuận bút. Xin  cám ơn 
 
Nói lối 
 
Người Hoa kiều nói uống rượu là “nhẩm chẩu”  
 
Mới nói trại ra rằng đó là “nhậu” cũng nên  
 
Nghe nói hồi xửa, hồi xưa tổ sư bợm nhậu tên gọi Lưu Linh  
 
Còn Đỗ Khương nấu rượu ngon “dzách lầu”, “năm-bờ-oan” chẳng còn ai sánh kịp!  
 
Vọng cổ  
 
Nói cho cùng mà nghe, nơi rượu chỉ toàn là chất cay chất đắng, vậy mà trong cõi 
nhân gian không thiếu chi là kẻ mắc...  
 
1..  cơn ghiền. Vì vậy, chuyện ăn nhậu mới được liệt kê vào một trong “Tứ đổ 
tường”. Danh sách 4 con ma này làm khiếp đảm bàn dân thiên hạ, nào là ma túy,
ma bạc bài, ma gái, với ma men. 
 
Chỉ nội vướng cái con ma nhậu thôi cũng đủ làm khổ vợ con, ấy vậy mà mấy tay 
bợm nhậu cho rằng: “Lấy thằng chồng say trong chai ngoài bội. Ngó vô nhà như
hội Tần Vương”, ôi thiệt là hết đường để nói.  
 
2. Chuyện ăn nhậu của con người ta chẳng khác gì một bài ca không đoạn kết, bởi 
một khi rượu đã tới nơi thì hỏi mấy ai giữ vẹn cho mình. Một vài ly với
bè bạn tâm giao đó là rượu nghĩa, rượu tình. Nhưng khi đã tới bến Anh Đài, mút 
mùa Lệ Thủy thì ít ai còn phân biệt lẽ đúng sai. Hổng thiếu chi người đi
du lịch chốn âm ty, bởi lúc ma men ám thì nhấn ga lút cán. Một trăm cây số giờ 
đó là chuyện nhỏ, đến khi chỏng vó trên đường thì mở mắt thấy mà thương.
 
 
Lý con khỉ 
 
Nhậu ơi, xin giã biệt 
 
Bái bai chào ma men!
 
Đời sẽ không ưu phiền 
 
Khi dứt được cơn ghiền
 
Ghiền rượu cũng te tua 
 
Đâu thua gì... xì-ke! 
 
II  
 
Ít ly rồi... y lít 
 
Thành bợm ghiền chẳng hay 
 
Chân tay run ì xèo
 
 Nếu như thiếu rượu vào 
 
Thế có người lại chê 
 
Không biết nhậu là nhà quê!  
 
Vọng cổ  
 
Nếu kể ra các vụ bê bối của con cháu thần ve chai thì chẳng khác gì như một 
cuốn phim nhiều tập. Chỉ cần điểm sơ qua các quán nhậu trên từng cây số, cũng
đủ thấy môn đệ của Lưu Linh dẫu có đông như kiến cỏ cũng...  
 
4... không bằng. Một vài trái cóc, ổi, khế, me cũng đủ nhậu tưng bừng. Người 
xưa có câu: “Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu”, còn bợm nhậu bây giờ “Tửu phùng
tri kỷ không cần mồi” cũng làm tới bến luôn. Uống rượu khan khan như vậy mới là 
ngon, nhưng mà hổng dám ngon đâu, ở ấp tôi thằng Tám Đình bao tử bị lủng
đâu chừng hơn chục lỗ. Còn thằng Chín Chùa phải đi nhà thương nối ruột, còn 
thằng Mười Miễu đành khiêng ra tuốt luốt nhị tì. 
 
6. Lý con khỉ  
 
Nhậu ơi, xin giã biệt 
 
Bái bai chào ma men 
 
Đời sẽ không ưu phiền 
 
Khi dứt được cơn ghiền 
 
Ghiền rượu cũng te tua
 
Đâu thua gì xì-ke.  
 
(Trở về vọng cổ) Nói cho cùng mà nghe, chuyện nhậu nhẹt “ôm sô” chỉ toàn là cái 
hại, vì từ xưa đến nay có ai được thành danh nhờ chuyện ăn nhậu bao giờ.
 
 
Còn một điều nữa là... bạn nhậu lúc bình thường thì ngàn người cũng có, nhưng 
lúc gặp gian nguy tìm một đứa đỏ con ngươi. Những ai bỏ rượu được rồi Chắc
chắn cuộc đời sẽ được lên hương. 
 
Sáng tác: DẠ NGÂN CHÂU
 
(Được phát sóng trên đài truyền hình Đồng Nai
trong chương trình Vọng cổ Hài do hề Trường Khải ca) i   


      

Other related posts: