[SMCC] Re: an tu hinh chi giam chu 0 the bo

hi anh Dần,

có phải cái chết là hình phạt nặng nề nhất không?

Xem một số phim võ hiệp thì tác giả còn đưa ra một ý nghe cũng rất hấp dẫn. Ấy 
là sống không bằng chết. Đúng là nếu hành hạ kẻ nào đó thì làm cho nó sống 
trong đau đớn, nhục nhã, ê chề còn khủng khiếp hơn cả giết nó chết...

Nhưng rồi ra ta vẫn cứ xoay quanh cái ý nghĩ, trả thù kẻ ác. Có 2 khái niệm cần 
phân biệt là sự công bằng có vay có trả và sự tàn nhẫn của trả thù. 

Theo luật pháp thì nếu gây thiệt hại vật chất thì quy ra tiền mà đền. Mất xe 
thì đền tiền mua được cái xe khác. Nhưng với các thiệt hại tinh thần như sỉ 
nhục người khác thì đền 1 đồng danh dự và bị ghi vào lý lịch thôi. Sau này, các 
luật sư cố gắng chứng minh sự thiệt hại danh dự với thiệt hại tài chính của một 
thương hiệu để quy đổi mức đền bù thành tiền. Ví dụ, tui mà mắng nghệ sĩ X nào 
đó thì X sẽ kiện tôi. Và nếu tôi thua kiện thì kế tiếp là họ đòi tui bồi thường 
1 đồng danh dụ. Kèm theo đó là vì tên tuổi họ bị tôi bôi bác nên họ bị thất thu 
và tui phải gánh cái khoản thất thu ấy... dĩ nhiên là trả bằng tiền.

Đến cái thứ 3 là thiệt hại sức khỏe, tính mạng thì sao? Ví dụ, Tui chửi X và 
làm X giận nên hắn ta bị stress và phải tốn tiền bác sĩ, phải nghỉ làm mấy 
ngày... Thế là tui phải đền tiền cái khoảng stress và chi phí điều trị thậm chí 
nếu có để lại di chứng ảnh hưởng khả năng lao động đền tuốt. Nếu tôi lái xe gây 
tai nạn làm X cưa hết 1 chân thì sao? tui đền số tiền mà lẽ ra X với 2 chân đầy 
đủ có thể có được từ ngày bị tật đến hết tuổi lao động, sau đó đền lương hưu... 
Nhưng không ai có quyền bắt tui đền cho X bằng cách cưa chân của tui để trả nợ. 
Việc cưa chân trả nợ được gọi là trả thù. Vì tôi gây ra thiệt hại cho X mất cái 
chân. Nên chặt của tôi cái chân mà không cần biết việc chặt chân ấy có giúp X 
mọc ra cái chân khác hay không. Tức là để đáp lại cái thiệt hại này ta dùng 
công lý để gây thêm 1 cái thiệt hại khác. Tại sao ta không dùng công lý để hóa 
giải oán thù? ?

Anh có tin rằng xã hội sẽ đẹp hơn nếu oán thù bị lên án, bị đào thải... 

Kẻ cướp của giết người nếu đem ra giết hắn thì có làm người đã chết sống lại 
đâu. Vì thế ta chỉ trả thù cho người chết bằng công lý mà thôi. Nếu ta đủ sức 
nuôi kẻ giết người và hắn phải bồi thường cho hành động dã man bằng cách mất tự 
do suốt đời. Hắn phải ngồi tù và lao động kiếm sống để nuôi thân. Hắn cũng được 
giáo dục để nhận ra rằng hành động của hắn gây bao đau khổ cho kẻ khác. Và thời 
gian qua, hắn hiểu rõ được sai lầm của mình. Xã hội giết hắn để làm chi? để 
ngăn chận phần tử nguy hiểm thì nhốt vào tù cũng ngăn chận được vậy. Để răn đe 
thì cải hóa hắn sau đó chính hắn kể lại cái suy nghĩ phạm tội bằng sự ăn năn 
chân thành, như thế cũng răn đe được kẻ khác vậy... 

Anh có nghĩ rằng nếu ta trả thù và dùng bạo lực thì ta đan nuôi dưỡng bạo lực 
hay không? Khi tử hình kẻ ác, người cảnh sát thi hành án không có lỗi, họ chỉ 
thực hiện một mệnh lệnh của xã hội. Chính gia đình nạn nhân mới là kẻ nuôi 
dưỡng cái ác. Tui biết có mấy vụ án mạng do đánh lộn. Gia đình kẻ chết đòi kẻ 
giết người phải đền mạng. Một số kẻ giết người khi đánh lộn bị tử hình. Khi hỏi 
thăm gia đình nạn nhân xem ngày tử hình tên giết người họ có vui không? Nhiều 
người sợ, không dám nghĩ đến cái giờ phút kẻ giết người phải đền tội. ĐẤy là 
giết người trong cơn giận dữ cá nhân. Sau này tội ấy ít bị tử hình. Thường là 
cướp của giết người mới bị tử hình. Nói chung là các kiểu giết người để kiếm 
cơm, giết mướn, giết người diệt khẩu, giết người có tổ chức v.v.. 

Cách đây 2 tuần ở trường Hoàng Hoa Thám gần nhà tui có một vụ án mạng. 2 con bé 
học sinh gây nhau và đánh lộn. Sau đó ban giám hiệu mời gia đình lên giải 
quyết. Ban giám hiệu làm việc xong 2 đứa này ra về. Trước cổng trường 1 con bé 
lấy kiếm đâm con kia. Mũi kiếm đầu sợt ngang hông, nó rút ra đâm tiếp mũi thứ 2 
vào ngực. Nạn nhân chết tại chỗ. Khi công an bắt nó, nó cười và nói rằng: tao 
15 tuổi, tao cóc sợ 15 năm là nhiều...

Khi cơn cuồng sát đang dâng lên, ta giết con bé thủ phạm này để làm gì? Ngày 
nay, khoa học về hành vi và tâm lý học đủ sức giúp con bé giết người hồi tâm và 
sống suốt đời với nổi ân hận đã giết bạn một cách man rợ. 

Không phải là anh ác, nhưng anh có thói quen cũ. Anh tin rằng giết người đền 
mạng nên anh muốn kẻ giết người phải chết. thậm chí với bọn giết người man rợ 
hay giết người kiếm cơm phải loại trừ nó. Nhưng thực ra, chưa chắc gì gia đình 
nạn nhân ăn ngon ngủ yên vào cái hôm kẻ giết người ra pháp trường đâu. một số 
cho biết chính họ bị ám ảnh bởi cái chết của kẻ phạm tội. Với những người không 
bị ám ảnh bởi cái chết của kẻ phạm tội, anh có nghĩ rằng họ cũng ác không? 

Vậy giết thêm một mạng nữa để làm gì? Trước khi nhà nước hỏi chúng ta, chúng ta 
hãy hỏi chính mình xem, có nên giết thêm một người nữa hay không. Dù cho kẻ 
phải chết là tên cướp dã man hay một kẻ giết người trong cơn giận.. Giúp cho họ 
hồi tâm và sống để ăn năn sám hối, sống để đọc kinh cầu cho nạn nhân của họ có 
tốt hơn là giết họ không? Anh nghĩ sao với câu hỏi này:

cho nó sống với lương tâm con người và sống trong sám hối hay giết nó chết như 
giết một con thú đội lốt người?

Án tử hình vẫn còn được áp dụng bởi vì nó còn có tác dụng ngăn chận tội phạm. 
Nhưng xét về lương tâm, ngày nay con người đã hiểu án tử hình không mang tính 
nhân bản gì cả.
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

  ----- Original Message ----- 
  From: VanDan 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Tuesday, October 28, 2008 11:09 PM
  Subject: [SMCC] Re: an tu hinh chi giam chu 0 the bo


  hi bạn Thiện :

  tất nhiên , các Cơ Quan xét xử , không phải là công cụ để thân nhân người bị 
hại trả thù , nhưng nếu bạn Thiện hay ai đó tư duy thế nào mà đặc ra câu hỏi 
như vậy liệu là có vô cảm với nạng nhân và gia đình của người bất hạnh lắm 
không ? .. 


  có những vụ án kinh khiếp mà kẻ phạp tội gây ra , đa số dư luận xã hội còn 
chưa thoả mãn , mặc dù một bản án cao nhất đã dành cho kẻ đó ; nhưng rất tiếc 
nó chỉ có một cái mạng sống mà thôi ... 

  có lẽ bạn Thiện và ai đó nữa nhận thấy rằng mình quá cực đoan hay khe khắt ! 

  bạn Thiện , mình không tin tất cả kẻ làm ác điều thành tâm hối lỗi . 

  vả lại khoan thứ cho kẻ ác , liệu có công bằng với những người thân yêu của 
nạng nhân hay không ? ... 

  ta hãy đặc mình vào tâm trạng , ta là mẹ , là cha , là anh chị em , là con , 
của nạng nhân , có lẽ ta mới hình dung được phần nào nỗi đớn đau sự mất mác 
không sao bù đắp được ! ... 

  tuy nhiên mình cũng đồng tình với một số sự kiện mà bạn Thiện đưa ra diện dẫn 
. 

  nói nhân đạo , nhân ái , không riêng ngành xã hội học , mà hầu như mọi lãnh 
vực xã hội điều quan tâm nghiên cứu thảo luận nhầm để vun bồi cho nó ngày một 
tốt đẹp hơn . 

  nhưng cái mà mình muốn nói , là ta đang nhận sét nó ở trên bình diện nào , 
trạng thái nào ? 

  tâm trạng của người bàn quan , hay người trông cuộc , nhất định phải khác 
nhau ... 

  bạn Thiện , mình rất tâm đắc ở nhà Phật cái cụm từ { ý tại ngôn ngoại } cái 
hay , cái tốt , cái đẹp , nói chung , cái thiên liêng nhất của con người là 
tình yêu thương và lồng nhân ái . 

  sự tế nhị đó , nó trông tâm tư tình cảm con người , chúng ta chỉ bày tỏ được 
ở mực độ tương đối nào đó , chứ ta không làm sao có đủ ngôn từ nhầm để biểu đạt 
trọn vẹn tâm tư tình cảm của mình đâu ! ... 

  bạn Thiện , lồng bao dung tất nhiên luôn được xem là cao quí . 

  nhưng sự bao dung đó là của ai ? nó đang ở trạng thái nào ? ... 

  nếu như ai đó cho ai cái mà không phải của mình thì vấn đề đặc ra ở đây cần 
phải xét lại ... 

  bạn Thiện , vụ án , mà cha mẹ nạng nhân mở lồng tha thứ cho phạm nhân , mình 
có đọc bài báo đó . 

  thoạt tiên , mình cũng súc động bởi lồng dị tha về sự việc đó . 

  nhưng mà khi bạn Thiện nhắc lại , thì không hiểu vì sao mình muốn đặc dấu hỏi 
ở đây , vì sao vụ án mười năm mới được đem ra thi hành ? 

  mặc trái của nó có vấn đề gì không ? 

  còn về phía cha mẹ nạng nhân , phải chăng thời gian quá dài , nỗi đớn đau 
thống khổ đã phôi phai , nên họ mới dễ dàng cảm thông như vậy ? ... 

  bạn Thiện và các bạn . 

  nên duy trì hay bỏ thi hành án tử hình ? 

  đây là sự kiện đượm đầy tính nhân văn , sự ưu ái từ lồng nhân đạo ; nhưng 
không khỏi gây sự bức xuất cho gia đình nạng nhân . 

  vì vậy mọi người trông xã hội cần nghiên cứu thảo luận thật chi li , để nền 
luân lý không bị xuy đồi , pháp luật không là gì cả , Pháp Luật chẳng qua chỉ 
là hàng rào để bảo vệ cái phạm trù đạo đức . 

  bạn Thiện và các bạn . 

  ví như nhà ta không có trẻ nhỏ , không ai là người say đến mất hết cả lý trí 
, không ai là người điên đến mất cả sự nhận thức , thì chắc không ai cần đến 
cái hàng rào bảo vệ .. 

  Luật Pháp , cũng chỉ nhầm để răng đe , để trừng trị những kẻ sống phi đạo đức 
, luôn thích hưởng thụ trên sự khổ đau của người khác . 

  những vụ án , vì ghen , vì bị lừa đảo , hoạt vì oán thù , mà đi đến sát nhân 
, thì cần nên cân nhắc tình lý ra sao ; chớ mình không nghĩ là mọi hành động 
sát nhân đều phải nhận hình phạt cao nhất . 



    ----- Original Message ----- 
    From: Tran Ba Thien 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Tuesday, October 28, 2008 4:50 PM
    Subject: [SMCC] Re: an tu hinh chi giam chu 0 the bo


    Hi Anh Dần,

    các nhà vận động cho một xã hội nhân đạo cũng có khá nhiều lý do rất thuyết 
phục khi kêu gọi bỏ án tử hình...

    1. trước hết là rủi ro kết án oan. Cho dù ta bỏ hết các yếu tố tiêu cực của 
quá trình xét xử như hối lộ, tạo bằng chứng giả... Ta cũng thấy rằng tay nghề 
của bộ phận phá án cũng là một nguyên nhân gây án oan. Nếu cảnh sát điều tra 
chủ quan, thiếu kinh nghiệm thì sẽ dẫn đến kết án oan. Nếu quan tòa thiếu kinh 
nghiệm cũng dẫn đến kết án oan. Và Chắc chắn là có khá nhiều tử tội bị kết án 
oan. Bỏ án tử hình là cứu những tử tù oan này là 1 trong các lý do.

    2. Tại sao xã hội phải loại trừ quyền sống của một cá nhân? Để trả thù hay 
sao? Hầu như ta vẫn quen lối suy nghĩ trả thù như giết người đền mạng. Nếu vậy 
chẳng lẽ công lý phục vụ cho tư thù? Tui nhớ đến đoạn đầu trong truyện Bố già 
God Father của Mario Puzzo là vụ xử 2 tên công tử con nhà giàu cưỡng hiếp con 
gái ông chủ nhà đòn bán quan tài. Quan tòa nói: xét rằng luật pháp không phải 
là công cụ để công dân trả thù nhưng là công cụ để xây dựng ý thức công bằng xã 
hội... Người ta nhận thức rằng không phải nâng khung hình phạt thì có thể chận 
được tội lỗi.

    Ví dụ, tội buôn bán ma túy với số lượng vài chục gam sẽ bị xem là trọng án. 
Sau thập niên 1980 nhà nước mình nâng khung hình phạt từ chung thân lên tử 
hình... Tui có đọc 1 bài báo của một luật sư nói rằng chỉ nâng khung hình phạt 
thì chưa đủ. Vì với số lời quá cao và tình trạng kiếm sống khó khăn, thì giết 
một người thì sẽ có 10 người khác nhảy vào cái cửa tử này. Quả đúng vậy. Số vụ 
tử hình tội phạm buôn bán ma túy nếu chỉ nhắm vào việc tăn khung hình phạt thì 
không bao giờ chận đứng được nó. Bọn tội phạm càng sợ chết sẽ càng khôn ngoan 
hơn và càng quyết liệt hơn. Nếu bị bể, nó sẵn sàng giết cảnh sát, giết người 
khác để chạy. Bởi đầu nào thì bị bắt cũng là chết chắc... ông luật sư ấy kêu 
gọi việc tăng cường kiểm soát việc buôn bán ma túy tại các địa phương. Nơi nào 
có bán ma túy thì cảnh sát địa phương chịu trách nhiệm vây bắt và các biện pháp 
phối hợp khác. điều này cho ta thấy, một số loại tội phạm là hậu quả của một 
kiểu bất công xã hội. Người ta không còn cơ hội nào khác để sống còn nên họ mới 
đi vào con đường trái pháp luật. Vậy phải tạo thêm điều kiện giúp người nghèo 
có cách kiếm sống sẽ giảm được tội phạm.

    Có những loại án tử do thủ phạm trong cơn điên đã lạm sát. Hoặc như vụ Đạt 
Trắng. Nó vì điên cuồng và coi thường pháp luật nên trong một phút nông nổi đã 
tạo ra sự việc này. Có những vụ tử hình những người không có dã tâm như vụ Tăng 
Minh Phụng chỉ là một nhà kinh doanh lầm lỡ.. 

    3. Ta đi tiếp đến một giai đoạn khác của tử tù ấy là những ngày sống để chờ 
chết. Một số tỏ ra sợ hãi, ăn năn muốn cải hối.. Nhưng không còn kịp nữa. Nếu 
xét theo kiểu giết người đền mạng thì kẻ nào giết người dã man sẽ bị tử hình dã 
man hay sao? Tại các nước hủy bỏ án tử hình, họ có một loại án là chung thân 
không được giảm án. Nghĩa là suốt đời ở trong tù không phải là 25 hay 30 mà 
trọn đời. Họ giúp cho kẻ lẽ ra phải chết có một cơ hội tìm lại nhân tính của 
mình. phần lớn các tội nhân sau 25 năm ở tù đều chán việc đấu đá hơn thua ngoài 
đời, họ chán cả những tham vọng điên cuồng v.v.. Tâm họ trở nên thuần lại. Họ 
ăn năn và biết sống giúp đỡ các bạn tù khác. Hình ảnh này là lý do thuyết phục 
nhất mà các nhà vận động bỏ án tử hình nhắm vào. 

    Họ đưa ra câu hỏi, ta sẽ giết một con thú mang hình người hay sẽ biến con 
thú ấy trở lại làm người. Cái nào cao đẹp hơn? Anh sẽ giết tên sát nhân hay cô 
lập nó suốt đời trong tù và cải hóa nó trở thành một người biết yêu thương đồng 
loại. Rõ ràng là ta có thể cải hóa. Đừng nói đến việc tốn kém. Vì tù chung thân 
vẫn sản xuất hàng hóa để chi trả cho cuộc sống cá nhân... Hay anh sợ việc nuôi 
dưỡng bọn này vô tình sẽ làm một số giám ngục lợi dụng cơ hội để chèn ép... 
Chẳng lẽ vì lòng tham bé nhỏ của mấy giám ngục mà ta giết đám tử tù? 

    Có mấy sự kiện rất hay. Một vụ cưỡng hiếp và giết người. Cha mẹ của cô gái 
nạn nhân đòi tòa án tử hình tên dã man. Nhưng vì một số lý do, bản án bị trì 
hoãn hơn 10 năm. Đến khi các yếu tố xét xử đầy đủ, cha mẹ nạn nhân nhìn thủ 
phạm với ánh mắt xót thương. Sau 10 năm sống trong tù tội và sự dằn vật lương 
tâm, hắn trở nên ngoan hiền, thuần hóa. Các ác tâm đã tan biến trong lòng. Và 
họ yêu cầu cho thủ phạm một cơ hội để sống, nhưng phải là chung thân. Ta thấy 
sau cái ác tâm của thủ phạm là cái ác tâm của những kẻ đang được công lý bảo 
vệ. Ta muốn băm vằm kẻ ác cho hả giận. Nhưng chính lúc ấy ta đang biến thành 
một thứ ác ma hợp pháp. Thời gian trôi qua, cơn giận đã nguôi và người ta nhận 
ra rằng nên cho hắn một cơ hội để trở lại thành người...

    Đọc xong những lý lẽ này, anh Dần có còn muốn tử hình một kẻ ác nữa hay 
không?
    Tran Ba Thien
    tranbathien@xxxxxxxxx

      ----- Original Message ----- 
      From: VanDan 
      To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
      Sent: Tuesday, October 28, 2008 2:32 PM
      Subject: [SMCC] Re: an tu hinh chi giam chu 0 the bo


      hi các bạn :

      tôi nghĩ , không nên bỏ án tử hình . 

      vì trình độ dân trí chưa cao ư ? 

      đã vậy , thì những nước văn minh tiên tiến , đời sống cao , dân trí cao , 
liệu những nước đó xã hội của họ thật sự hoàng toàn tốt chưa ? 

      mỗi việc làm , mỗi hành động của một con người , điều bắt nguồn từ xuy 
nghĩ ; mà sự xuy nghĩ , là nói đến tâm tư , nói đến tâm tư là nói đến phạm trù 
đạo đức . 

      một cá nhân làm ác ! .. 

      là do cái tâm kẻ đó ; vậy thì một nhóm nào đó , mang tính của một tổ chức 
thì sao ? 

      lúc bấy giờ ta lại nhớ đến câu thành ngữ rất quen , là Ngưu tầm Ngưu Mã 
tầm Mã vậy thôi ! ... 

      đơn thuần , người có cá tính trầm lặng xuy tư , thì khó có thể chơi thân 
với người ồn ào hiếu động . 

      bỏ án tử hình vì lồng nhân đạo ư ? ... 

      mức án tử hình , mà lẽ ra phải dành cho một cá nhân hay một nhóm mất nhân 
tính nào đó , chỉ còn lại mức án chung thân , là buộc xã hội phải cưu mang một 
hay nhiều nhân tố chỉ nên vĩnh viễn cách li ra khỏi xã hội Loài người . 


        ----- Original Message ----- 
        From: Nguyen Hoang Bao Vu 
        To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
        Sent: Tuesday, October 28, 2008 12:08 PM
        Subject: [SMCC] an tu hinh chi giam chu 0 the bo


        Thứ Ba, 28/10/2008, 11:36 (GMT+7)

        Án tử hình: Chỉ giảm chứ không thể bỏ?

        Việc giữ hay bỏ hẳn án tử hình vẫn đang gây tranh cãi... Gần đây, án tử 
hình năm sau luôn cao hơn năm trước nhưng việc thi hành án tử còn bề bộn rất 
nhiều
        điều chưa rõ.

        Nhiều người cho rằng không nên bỏ hẳn án tử để thể hiện tính răn đe, 
phòng ngừa và bảo đảm an toàn xã hội. Trong ảnh: Đạt “trắng” - kẻ truy sát 
những người
        bắt cướp vừa bị tòa tuyên y án tử hình.

        Hôm qua (27-10), trong hội thảo về giới hạn hình phạt án tử hình tại 
Việt Nam, Viện trưởng Viện Phúc thẩm VKSND tối cao tại TP.HCM Lê Thành Dương 
cho rằng
        hiện chưa thể đi theo xu hướng bỏ hẳn hình phạt này.

        Giữ án tử hình?

        Theo ông Dương, trước mắt chưa thể thay đổi được tâm lý và quan niệm xã 
hội về hình phạt này. Thêm vào đó, trình độ dân trí còn kém và các quan điểm lạc
        hậu cũ như “giết người đền mạng” còn in sâu trong suy nghĩ của nhiều 
người. Điều này cũng tạo một phần áp lực cho các cơ quan tố tụng.

        Mặt khác, ông Dương nhận xét hình phạt tử hình còn để thể hiện tính 
công bằng xã hội đối với những loại tội phạm không thể dùng hình phạt nào khác. 
Tử hình
        cũng thể hiện tính răn đe, phòng ngừa và bảo đảm an toàn xã hội. Chẳng 
hạn như trong vụ truy sát người bắt cướp, việc tòa phúc thẩm vừa tuyên y án tử 
hình
        đối với Đạt “trắng” đã có tác động xã hội tích cực. Trước kia, người 
dân nếu gặp trường hợp tương tự không dám nói nửa lời thì từ sự kiện này, hiện 
một
        số nơi đã rất tích cực bắt cướp.

        Ông Dương kết luận: “Tương lai gần có thể bỏ hình phạt này đối với một 
số loại tội danh nhưng cũng phải nghiên cứu sâu chứ không thể “ru ngủ” các nhà 
làm
        luật rằng giảm hay bỏ án tử hình là cần thiết hay nhân đạo”.

        Đồng tình, Chủ tịch Hội đồng lâm thời Đoàn luật sư toàn quốc Lê Thúc 
Anh cũng nói giữ lại án tử là cần thiết đối với những tội phạm không thể cải 
tạo được.
        Ông đề xuất thêm là cần phải bỏ những hành vi chưa xứng đáng bị hình 
phạt tử hình mà luật hiện vẫn quy định. Ông ví dụ trường hợp một ông xích lô bị 
một
        cô bé bán vé số chưa đến 13 tuổi “gạ”. Nhìn cô bé, chẳng ai nghĩ chưa 
tới 13 tuổi. Mỗi lần “quan hệ”, cô này chỉ xin ông xích lô có vài chục ngàn 
đồng.
        Đến khi vụ việc bị phát hiện, hành vi của ông xích lô đã phạm vào tội 
hiếp dâm trẻ em với tình tiết tăng nặng là phạm tội nhiều lần, hoàn toàn có thể 
bị
        xử tử hình. Như vậy phải chăng là quá nặng tay?

        Cạnh đó, ông Anh còn băn khoăn về chuyện hình phạt tử hình trong một số 
tội liệu đã công bằng? Chẳng hạn như giữa hai hành vi hiếp dâm và tạt axit, theo
        ông Anh, hành vi thứ hai nguy hiểm hơn rất nhiều nhưng phần lớn chỉ bị 
xử tội cố ý gây thương tích với mức hình phạt cao nhất là tù chung thân, trong 
khi
        tội hiếp dâm lại có mức hình phạt cao nhất là tử hình.

        Hay bỏ hẳn?

        Đối lập, một số chuyên gia lại cho rằng lý do không thể cải tạo hay 
giáo dục được chẳng qua chỉ là đánh giá chủ quan của cơ quan tố tụng. Nếu tử 
hình, họ
        chết rồi thì làm sao biết là có cải tạo được hay không?

        Tiến sĩ Hồ Sỹ Sơn (Viện Nhà nước và pháp luật) nói: “Dưới góc độ nhân 
đạo và tâm linh, tôi thấy hình phạt tử hình nó thế nào ấy! Nói để giữ công bằng 
hay
        phòng ngừa tội phạm, tôi thấy trừu tượng và không thuyết phục. Cũng có 
thể có răn đe nhưng tác động không đáng kể và tử hình không phải là biện pháp 
duy
        nhất. Nhà nước còn nhiều cách khác để thực hiện việc này”.

        Theo thống kê của Tổ chức Ân xá quốc tế, những năm gần đây, Trung Quốc, 
Saudi Arabia, Mỹ, Congo và Việt Nam chiếm từ 85% đến 90% số người bị thi hành án
        tử hình. Hiện trên thế giới đã có 92 quốc gia và vùng lãnh thổ bỏ hình 
phạt này.

        Theo tiến sĩ Phạm Văn Beo (khoa Luật Đại học Cần Thơ), thống kê từ năm 
1990 đến nay cho thấy trung bình mỗi năm trên thế giới có khoảng ba nước bãi bỏ 
hình
        phạt tử hình. Tuy nhiên, đó chưa phải là một xu hướng chung của toàn 
thế giới bởi một số nước sau khi bãi bỏ đã phải áp dụng lại hình phạt tử hình.

        Ông Sơn cho rằng nếu lợi nhuận lên đến 300% thì tội phạm hám lợi “có 
chết cũng làm”, chứng tỏ án tử không quyết định được tất cả. Hơn nữa, không có 
nền
        tư pháp nào mà không phạm sai lầm, nếu đã tử hình thì sẽ không thể khắc 
phục được nữa. Vì vậy, đã đến lúc phải có kế hoạch giảm dần, tiến tới bỏ hẳn 
hình
        phạt này theo xu hướng chung của thế giới.

        Ủng hộ, tiến sĩ người Đức Willibold Frehner nói nước ông đã bỏ tử hình 
từ năm 1987: “Ở Đức, nếu cảm thấy ai không thể cải tạo được nữa, chúng tôi có 
chế
        độ giam đặc biệt và hình phạt chung thân không bao giờ giảm án”.

        Quy định về thi hành án tử chưa rõ

        Trong hội thảo, trung tá Nguyễn Hùng Thái, đại diện Văn phòng Cơ quan 
Cảnh sát điều tra Bộ Công an phía nam (C16), cho biết những năm gần đây, án tử 
hình
        năm sau luôn nhiều hơn năm trước. Trong khi đó, vấn đề thi hành án tử 
hình vẫn còn nhiều điều đáng bàn.

        Ông Hùng nói thời gian từ khi bản án có hiệu lực đến khi thi hành còn 
quá lâu, cá biệt có vụ lên đến cả chục năm. Điều này gây nhiều khó khăn cho cơ 
quan
        công an vì việc giam giữ các tử tù là hết sức đặc biệt. Về pháp trường, 
có rất ít địa phương xây dựng được pháp trường cố định, đa số không xây dựng 
theo
        một quy chuẩn nào. Thêm vào đó, việc xử bắn bằng súng rất căng thẳng 
cho tâm lý của các chiến sĩ nhưng họ lại chẳng có chế độ đặc biệt nào nên chẳng 
ai
        muốn làm việc này.

        Ngoài ra, việc chôn xác được pháp luật quy định ngay tại nơi bắn, một 
số địa phương lại không cho chôn. Người nhà của tử tù nhiều khi có đơn xin xác 
nhưng
        chưa có quy định nên cũng không có cơ sở chấp nhận. Cũng vì thế mà ở 
trường bắn Long Bình (TP.HCM) đã từng xảy ra tiêu cực. Người nhà tử tù muốn lấy 
xác
        về phải bỏ ra một số tiền lớn cho một số đối tượng mà đình đám nhất là 
vụ lấy xác Năm Cam (Pháp Luật TP.HCM từng phản ánh). Chưa kể, gần đây còn có 
trường
        hợp tử tù xin hiến bộ phận cơ thể cho y học nhưng cũng đang vướng mắc 
về luật. 

        Theo BÁO PHÁP LUẬT TP.HCM   

Other related posts: