[SMCC] Re: Viet cuoc doi bang doi chan
- From: "VanDan" <nhacsi.vandan@xxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Thu, 28 May 2009 14:18:11 +0700
Sao lười quá vậy Vân gõ Chữ không Dấu đọc mệt quá rồi nè !
----- Original Message -----
From: Nguyen Hong Van
To: smcc@xxxxxxxxxxxxx
Sent: Friday, May 29, 2009 11:49 AM
Subject: [SMCC] Re: Viet cuoc doi bang doi chan
Anh thieen oi em khong giam nhan cai danh hieu ma anh phong cho nha vi o Nghe
an thi nguoi ta van cho rang chu Brail la phuong tien tot nhat danh cho nguoi
khiem thi day anh a. Boi vay theo em thi anh phai viet rieng 1 vai bai danh cho
nhung nguoi day chu Brail o Nghe An thoi anh nhe. Ha ha ha!
----- Original Message -----
From: Tran Ba Thien
To: smcc@xxxxxxxxxxxxx
Sent: Friday, May 29, 2009 9:11 AM
Subject: [SMCC] Re: Viet cuoc doi bang doi chan
muốn tặng cái gì đây Cường? hè hè
Nói cụ thể đi thì người ta mới biết mà tặng được chứ...
Chú đang nghĩ đến việc hôm nào rảnh rỗi viết mấy bài về những ông bà mù cứu
nạn vi tính của SMCC và nhiều diễn đàn khác như Ngôi Sao dẫn đường, các nhóm tự
phát trên skype... Chúng ta đang tạo nên một phong trào rất nhân ái ấy là giúp
các bạn đồng cảnh tiếp cận vi tính.
Chúng ta có thể thấy, khi vi tính đến được tầm tay người mù thì những bác
cao tuổi, cô đơn như bác Dần nhà mình có rất nhiều bài đầy xúc cảm để chia sẻ
các kỷ niệm, kinh nghiệm sống đến chúng ta. Hoặc như thầy giáo Mai, âm thầm và
miệt mài tổng hợp bài vở rồi chia sẻ ngọn lửa đam mê đến mọi người...
Những người mù cứu nạn ấy ở khắp nơi, Huế có Minh Nhật, Nghệ An có Hồng
Vân, Hà Nội thì nhiều vô số... Mình không thèm nhắc đến tên các nhân vật đã nổi
đình nổi đám trên báo rồi như Bảo Vũ, Sơn Hà, Hoài Phúc, Thanh Bình... Vì ai
lại đi khen áo gấm của phò mã làm gì cho bị mang tiếng nịnh ha ha ha
Cường cũng là 1 nhân vật xuất sắc của các nhóm cưu hộ vi tính này đấy. Kể
ra thì nhiều quá, phải viết mấy bài mới kể hết được...
Giờ thì Cường, Đan Hùng, và các bạn khác muốn quà gì nói đi sẽ tìm cách
trao tận tay...
chúc vui
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx
----- Original Message -----
From: Dang Manh Cuong
To: smcc@xxxxxxxxxxxxx
Sent: Friday, May 29, 2009 8:44 AM
Subject: [SMCC] Re: Viet cuoc doi bang doi chan
Mình học vi tính cũng coi như tạm được mà ao không ái tặng cho một cái
như chỉ Nguyệt này hen... hè hè
Dang Manh Cuong
School: Nguyen Dinh Chieu for the blind
184 Nguyen Chi Thanh street, ward 3, district 10, HCMC, Vietnam
Home: 555/2B Tan Dong Hiep, Di An, Binh Duong
Home - phone: +84-650-3742-067
E-mail: dangmanhcuong@xxxxxxxxx
Yahoo ID: manhcuong0312
Skype name: dangmanhcuong
Blog: http://360.yahoo.com/manhcuong0312
Website: http://ngoisaodanduong.com
http://www.saomaiquan.org
----- Original Message -----
From: Nguyen Hong Van
To: smcc@xxxxxxxxxxxxx
Sent: Thursday, May 28, 2009 6:34 PM
Subject: [SMCC] Viet cuoc doi bang doi chan
Viết cuộc đời bằng đôi chân
Vừa cất tiếng khóc chào đời, số phận đã không cho Nguyệt có được đôi
tay như bao người khác. Nhưng cô gái Mê Linh (Hà Nội) ấy đã làm nên điều kỳ
diệu: cô đã viết nên cuộc đời mình bằng đôi chân với một nghị lực phi thường.
Bàn chân Nguyệt thuần thục lướt trên bàn phím - Ảnh: Ng.Huân
Vũ Thị Ánh Nguyệt sinh ra và lớn lên bên con sông Cà Lồ, bao quanh thôn
Thái Lai, xã Tiến Thắng, Mê Linh, Hà Nội. Là con thứ ba trong gia đình có năm
anh em, bố làm trong hợp tác xã nông nghiệp, mẹ là giáo viên cấp I. Không có
đôi tay, không cam chịu, cô âm thầm vượt qua sự run rủi của cuộc đời.
“Sao con không có tay như các bạn?”
Vừa lọt lòng, bà ngoại sợ mẹ ngất nên đem Nguyệt giấu, chỉ khi nào đến
bữa bà mới bế Nguyệt đến bú, gói kỹ trong tấm khăn. Bà Nhâm - mẹ Nguyệt - bùi
ngùi:
“Một tháng sau khi sinh tôi mới biết đứa con bé bỏng tội nghiệp của
mình không có tay. Ruột gan tôi như cắt, không khóc mà nước mắt chảy dài. Nhiều
người khuyên tôi đem bỏ nó vào chùa, nhưng vợ chồng tôi không nỡ đành đoạn với
giọt máu của mình”.
Nâng tách trà bằng chân - Ảnh: Ng.Huân
Bố Nguyệt nói ông làm thủ kho vật tư nông nghiệp xã từ năm 1976-1979,
năm 1978 thì sinh Nguyệt, có thể ông bị ảnh hưởng bởi thuốc trừ sâu nên Nguyệt
mới như vậy.
Đến tuổi, cô bé không thể bò, trườn như những đứa trẻ cùng tuổi. Lên 5,
thấy các bạn đi học, Nguyệt xin mẹ cho đi theo vì mẹ là giáo viên. Ngồi cuối
lớp Nguyệt bi bô đánh vần theo các bạn, thấy các bạn tập viết cô bé cũng xin
một viên phấn, mới chợt nhận ra mình không có tay. Nguyệt thơ ngây hỏi mẹ: “Mẹ
ơi, sao con không có tay như các bạn?”. Bà Nhâm quay mặt đi, những giọt nước
mắt mặn đắng lăn dài.
Không cầm phấn được bằng tay, Nguyệt ngồi bệt dưới đất tập viết bằng
chân. Bà Nhâm bộc bạch: “Đứng trên bục giảng, thấy con gái kẹp phấn vào chân
rồi lại rơi, tôi không dám khóc. May là Nguyệt không bao giờ bỏ cuộc hay làm
nũng mẹ, chỉ lầm lũi tập viết một mình”.
Cuối giờ, thấy con vẫn miệt mài với những hình vẽ nguệch ngoạc trên nền
đất, bà Nhâm nhận ra con mình có khả năng viết bằng chân, từ đó cất công kèm
cặp. Không chỉ viết thành thạo bằng chân mà Nguyệt còn viết rất đẹp. Một thời
gian sau Nguyệt đã vươn lên tốp đầu của lớp về thành tích học tập.
Với đôi bàn chân, Nguyệt vẫn viết nên cuộc đời mình -Ảnh: Hải Chung
Rồi Nguyệt cũng theo hết tiểu học. Lên cấp II, trường cách nhà hơn 3km,
thấy sức khỏe con yếu, bà giáo Nhâm không có điều kiện đèo con đến trường nên
muốn Nguyệt ở nhà. Nhưng Nguyệt nài nỉ: “Mẹ...! Cho con học hết cấp II xem cấp
II khác cấp I như thế nào. Mẹ không phải đèo con đâu, con tự đi bộ được mà..!”.
“Thầy xin lỗi em...”
Khi được hỏi kỷ niệm nào khiến cô nhớ nhất, Nguyệt cười:
“Đầu năm học lớp 10, ghi xong đầu bài, thầy giáo nhìn xuống thấy mình
ngồi quay ngang trên ghế viết bài nên ngạc nhiên: ”Ơ, sao lại ngồi thế kia?”.
Mình đang lúng túng chưa biết trả lời thế nào thì các bạn đứng lên nói:
“Thưa thầy, bạn ấy không có tay”.
Lặng đi một lúc, thầy tiến đến chỗ mình, động viên rồi nói: thầy xin
lỗi em...”.
Vậy là từ đó, người dân xã Tiến Thắng trở nên quen thuộc với hình ảnh
cô bé Nguyệt với chiếc cặp vắt chéo qua vai, một mình băng tắt cánh đồng làng
đến trường. Để đi học đúng giờ, cô bé thường xuyên nhịn ăn sáng, thậm chí nhịn
cả ăn trưa, đi trước các bạn cả tiếng đồng hồ.
Ngày đầu, các bạn cùng lớp thấy Nguyệt khác thường nên xa lánh. Rồi dần
dần hiểu bạn, ai cũng giành để được ngồi gần, thay phiên đèo Nguyệt đến trường.
Thầy, cô bảo đóng riêng cho Nguyệt một chiếc bàn, nhưng Nguyệt không chịu,
Nguyệt muốn ngồi ghế như các bạn. Bốn năm học cấp II trôi qua, Nguyệt lại rinh
về cho mình thêm bốn tấm giấy khen.
Nói về cô học trò đặc biệt của mình, thầy Lê Văn Đức - nguyên hiệu
trưởng Trường THPT Phúc Yên (nay đổi thành THPT Bến Tre) - xúc động: “Nguyệt là
cô gái giàu nghị lực. Ba năm học cấp III dù nắng hay mưa, Nguyệt chưa một lần
nghỉ học cũng như đi học muộn.
Năm lớp 11 em được cử đi thi học sinh giỏi toàn tỉnh, dù không đoạt
giải nhưng nhà trường vẫn rất tự hào về cô học trò này. Khi biết Nguyệt tốt
nghiệp THPT với tấm bằng khá, tôi và toàn thể thầy cô trong trường, hội cha mẹ
học sinh cùng các bạn của Nguyệt đến nhà trao tận tay em tờ giấy chứng nhận tốt
nghiệp. Giây phút ấy, ai nấy đều nghẹn ngào”.
Rọi sáng cuộc đời
Đứng trước cánh cửa đại học, Nguyệt trăn trở lắm. Cuối cùng cô chọn học
vi tính, phần vì nhà nghèo, phần do sức khỏe không cho phép. Được tặng một
chiếc máy tính, nhưng không có ai hướng dẫn chỉ bảo, Nguyệt ở nhà tự đánh vật
với bàn phím. Không chỉ giỏi vi tính, Nguyệt còn đan len, làm thơ, viết văn...
Tất tần tật mọi công việc hằng ngày đều do đôi chân của cô quán xuyến.
Nhận thấy tố chất của Nguyệt, Trung tâm đào tạo dạy nghề và phát triển
nhân đạo Hà Nội đã mời cô về làm việc. Sau đó Nguyệt sang công tác tại Đoàn
nghệ thuật từ thiện TP Ninh Bình. Hiện cô là một trong hai người phụ trách đội
biểu diễn ca nhạc từ thiện, tất cả các em đều là những người khuyết tật.
Tới thăm Nguyệt và các em khuyết tật trong một khu nhà trọ ở ngoại
thành Hà Nội, được thấy cô mở cửa, rót nước, nhắn tin điện thoại, đánh máy vi
tính, nấu cơm rồi cả chải đầu làm đẹp, tất cả đều bằng đôi chân bé nhỏ kỳ diệu.
Khéo léo dùng chân lấy từ đáy hòm ra một chiếc túi nhỏ, Nguyệt khoe quyển sách.
Tôi đi học do thầy Nguyễn Ngọc Ký (nhà giáo - nhà văn Nguyễn Ngọc Ký,
bị liệt hai tay từ năm lên 4 tuổi. Ông đã nỗ lực tập luyện viết bằng chân và
trở thành nhà giáo. Tác phẩm nổi tiếng - cũng là hồi ký của ông - có tên là Tôi
đi học. Hiện ông đã nghỉ hưu, sống tại TP.HCM - BTV) tặng, kèm lời nhắn: “Chúc
Nguyệt luôn là người chiến thắng”.
Nguyệt tâm sự: “Hằng ngày mình cùng các em đi khắp các trường học trên
địa bàn thành phố Hà Nội, Hà Nam, Vĩnh Phúc... đem lời ca tiếng hát cùng thông
điệp nhắn nhủ tới mọi người: Đừng bao giờ bỏ cuộc, hãy luôn cố gắng, cánh cửa
cuộc đời không bao giờ khép lại với ai”.
Trong các buổi biểu diễn, tiết mục làm thơ, kể chuyện của Nguyệt luôn
để lại ấn tượng và sự xúc động trong lòng khán giả. Mỗi ngày cô nhận được hàng
trăm tin nhắn của các bạn học sinh gửi tới tâm sự và bày tỏ sự cảm phục. Nguyệt
cho biết số tiền quyên góp được sau mỗi buổi biểu diễn được dùng để giúp đỡ
phục hồi chức năng cho các em khuyết tật và là nguồn kinh phí hỗ trợ các em
khác học nghề.
Đã từ lâu các em trong trung tâm khuyết tật coi Nguyệt là chị cả, là
cánh chim đầu đàn giúp các em có nghị lực vượt qua bóng tối cuộc đời. Nguyệt
giờ chỉ nặng 34kg, căn bệnh dạ dày lại luôn hành hạ, song như vành trăng khuyết
bé bỏng, Nguyệt kiên cường đem cuộc đời mình rọi sáng những phần đời bất hạnh,
truyền cho nhau nghị lực và niềm tin tiến về phía trước, chiến thắng số phận,
chiến thắng cuộc đời.
Dạ này
Vũ Thị Ánh Nguyệt
Bài thơ Nguyệt viết bằng chân -Ảnh: Ng.Huân
Giục lòng giấu một con tem
Gói đời vào sóng mở xem phận mình
Thu rồi qua buổi trúc xinh
Nét duyên còn thắm chữ tình đa mang
Thuyền thơ trôi bến trăng vàng
Ý trung nhân dõi theo làn sóng xanh
Chừng nào lòng gọi... ơi anh
Phải duyên cột lại đừng dềnh kẻo xa
Lỡ mai... ta có gặp ta
Dạ này... sóng đẩy! Đẩy ra... hay vào.
Theo Nguyên Huân- Hải Chung
Other related posts: