[SMCC] Vat Kiet Tuoi Tho - Ky 2

            Vắt kiệt tuổi thơ
            Những kẻ chăn dắt trẻ


            “Đ.M mày, đến đây ngủ hả?”. Người đàn bà vừa giơ chân đá liên tục 
            vào người một đứa bé đang nằm co ro ngủ trong một góc hẻm vừa quát 
            mắng tục tằn. Thằng bé giật mình bật dậy, nháo nhào xách khay đựng 
            kẹo, thuốc lá lủi thủi ra đường tìm khách. Bà ta chửi với theo: 
“Mày 
            liệu hồn, coi chừng ngày mai tao bỏ đói nhăn răng đó!”
            Từ khoảng 20 giờ, trước các quán bar trên đường Phạm Ngũ Lão, Đề 
            Thám, Bùi Viện (quận 1- TPHCM) xuất hiện 3-4 nhóm trẻ em, mỗi nhóm 
            khoảng 5-6 đứa. Thấy khách nước ngoài xuất hiện, các em lập tức bám 
            theo, đứa nài nỉ mua kẹo, thuốc lá; đứa vòi vĩnh xin tiền. Vài em 
            khác chui tọt vào quán bar tìm khách bán hàng. 
            Bà mẹ đáng ngờ 
            Bên kia góc đường Bùi Viện - Đề Thám, một phụ nữ chừng 40 tuổi lăm 
            lăm trên tay chiếc dùi gỗ, miệng rít thuốc liên tục, đưa mắt dõi 
            theo mấy đứa trẻ. Tôi lại gần bà ta, xin châm nhờ điếu thuốc để dọ 
            chuyện. Bà cho biết tên Lan, thuê phòng ở đường 46, phường 5, quận 
4 
            – TPHCM. “Mấy đứa nhỏ kia là gì của chị vậy?” – tôi thắc mắc. Bà 
Lan 
            nhìn tôi dò xét, rồi ngập ngừng: “Con tôi hết đó..., cả thảy 5 đứa, 
            2 trai, 3 gái... Tối nào tôi cũng đưa tụi nó đến đây bán hàng đến 6 
            giờ mới về”. 
            Qua nhiều ngày theo dõi, tôi khó thể tin bà Lan là mẹ các em. Bà ta 
            thường chọn một nơi dễ quan sát chúng nhất rồi thảnh thơi gọi cà 
phê 
            ngồi uống, nhàn nhã hút thuốc. Cứ khoảng nửa giờ, bọn trẻ lại đem 
            tiền bán hàng hoặc xin được đến đưa cho bà. Em nào kiếm được nhiều 
            tiền đem lại, bà Lan không tỏ vẻ gì; song đứa nào bán được ít hay 
            không có tiền, bà ta liền sưng sỉa quát tháo. Một đêm, thằng Đỏ, 
            “con” bà Lan, bị công an phường tạm giữ vì nghi ăn cắp đồ của 
khách. 
            Nghe bé Nủng, cũng “con” bà Lan, đến báo, bà ta dửng dưng: “Mày ở 
            lại đây trông tụi kia, để tao về lấy giấy tờ xin nó ra”. Tôi tình 
            nguyện chở bà Lan về căn phòng trọ chừng 20 m2 trong một con hẻm 
            trên đường 46. Trong nhà có một người đàn ông trạc tuổi bà Lan và 2 
            đứa trẻ đang nằm ngủ. Bà ta lục lọi rồi mang ra sổ hộ khẩu. Tôi tìm 
            cách mở ra xem, song tìm mãi vẫn không thấy tên bà Lan, thằng Đỏ, 
            con Nủng đâu. 
            Hôm sau, tôi lại đến nơi bà Lan trọ. Tổ trưởng tổ dân phố cho biết: 
            “Mấy người này từ nơi khác đến thuê phòng ở chỉ mới vài tháng nên 
            tôi cũng chưa nắm rõ, chỉ biết người đàn bà với mấy đứa trẻ cứ tối 
            đi sáng về”. Còn anh công an khu vực cũng lắc đầu bảo: “Tôi cũng 
            chưa nắm rõ hộ này, không biết mấy đứa trẻ có phải là con của người 
            phụ nữ đó không”. 
            Tối đi sáng về 
            Ở khu vực Đề Thám- Bùi Viện, ngoài nhóm “con” bà Lan, tôi còn biết 
            ít nhất có 2 nhóm khác do 2 người đàn ông chăn dắt. Hai nhóm này có 
            điểm chung là tất cả đều là nam, đứa lớn nhất khoảng 15 tuổi, còn 
            lại đa số khoảng 8-10 tuổi. Hai người đàn ông chăn dắt 2 nhóm trẻ 
            này ít khi ngồi một chỗ mà thường xuyên chạy xe máy lòng vòng bám 
            theo để theo dõi các em bán hàng và thu tiền. Đến khoảng 4 giờ, 2 
            người đàn ông này đi một vòng, tập hợp đám trẻ lại. Tôi theo một 
            người đàn ông chở nhóm trẻ về một phòng trọ trên đường Phan Huy 
            Thực, phường Tân Kiểng, quận 7- TPHCM. 
            Bà Lương Thị Lơ, tổ trưởng tổ dân phố 6, khu phố 2, phường Tân 
            Kiểng, nơi người đàn ông và nhóm trẻ này cư ngụ, cho biết: “Ông này 
            trước ở đâu không rõ, mới chuyển đến thuê phòng trọ tại đây nhưng 
            không có giấy tờ gì cả. Tôi mới biết ông ta tên T., dân trộm cắp, 
            nghiện ngập, mới ở tù ra. Trong nhà có 6 đứa trẻ tuổi ngang ngang 
            nhau, thường được ông ta chở đi từ tối tới gần sáng hôm sau mới về. 
            Ban ngày, những đứa trẻ này không đi học, cứ ở trong nhà, không ra 
            đường”. 
            Trước nhà hàng hải sản vi cá Hoàng Thành trên đường Nam Kỳ Khởi 
            Nghĩa, phường Bến Thành, quận 1 là “lãnh địa” của một phụ nữ vạm 
vỡ, 
            dữ tướng. Trong tay bà ta có gần chục đứa trẻ, thường vây quanh 
            khách đến nhà hàng để vừa bán hàng vừa xin tiền. Thỉnh thoảng bà ta 
            lại xách túi đi một vòng theo dõi, nếu thấy vị khách nào lọt vào 
            “mắt xanh”, bà ta ra hiệu cho đám trẻ bám theo bán hàng hoặc xin 
            tiền cho bằng được. Khoảng 5 giờ, có một người đàn ông đi xe máy 
đến 
            chở hai chuyến, đưa người phụ nữ và đám trẻ về căn phòng trọ nằm 
            trong một con hẻm trên đường Cô Giang, quận 1. Tìm hiểu ở địa 
            phương, tôi được biết người đàn bà và mấy đứa trẻ này cũng từ nơi 
            khác đến cư ngụ, không giấy tờ gì cả, cứ tối đi sáng về. 
            Đánh đập, dọa bỏ đói 
            “Đ.M mày, đến đây ngủ hả?”. Người đàn bà vừa giơ chân đá liên tục 
            vào người một đứa bé đang nằm co ro ngủ trong một góc hẻm trên 
đường 
            Bùi Viện vừa quát mắng tục tằn. Thằng bé giật mình bật dậy, nháo 
            nhào xách khay đựng kẹo, thuốc lá lủi thủi ra đường tìm khách. Bà 
ta 
            chửi với theo: “Mày liệu hồn, coi chừng mai tao bỏ đói nhăn răng 
            đó!”. 
            Bên kia đường Đề Thám, một nhóm trẻ đang moi trong túi ra những tờ 
            giấy bạc, xếp lại ngay ngắn rồi đưa cho một người đàn ông. Đến lượt 
            thằng bé tên Min, tôi bỗng nghe ông ta quát: “Tối giờ mà kiếm được 
            có bây nhiêu hả?”. Thằng Min tái mặt, lúng túng lật trái hai túi áo 
            ra như để chứng minh nó không hề gian lận. Ông ta trừng mắt, dằn 
            giọng: “Tao mà bắt được thằng nào giấu tiền thì biết tay nhé!”. 
            Xong, ông ta lên xe máy chạy đến một quán cà phê cóc trên đường 
Phạm 
            Ngũ Lão ngồi chờ tiếp. 
            Tiếp xúc với những đứa trẻ bán hàng rong trong khu vực này, khi tôi 
            hỏi đến chuyện gia đình như cha mẹ đâu, cư ngụ chỗ nào..., các em 
            đều im lặng nhìn nhau rồi lờ đi. Hầu hết các em đều không được đi 
            học. Có lần tôi hỏi một phụ nữ giới thiệu là mẹ của 3 đứa trẻ bán 
            hàng rong, bà ta than: “Nghèo khó quá mới để tụi nó thức đêm kiếm 
            tiền thế này, sáng chúng còn phải đi học”. Vậy mà khi tôi hỏi các 
em 
            học lớp nào, trường gì, ở đâu, cả mấy “mẹ con” đều ấp a ấp úng 
không 
            nói được. Trong đầu đám trẻ chỉ chăm chăm bán hàng, xin tiền sao 
cho 
            được nhiều, bởi, như lời thằng Min: “Không bán được hàng, không xin 
            được tiền hay ngủ quên, tụi con bị chửi, đánh, hôm sau còn bị bắt 
            nhịn ăn”...
            Thành Đồng

Other related posts: