[SMCC] Tĩnh lặng và hòa bình

Tĩnh lặng và hòa bình


Chào các bạn,
Chúng ta chỉ có thể sống hòa bình nếu chúng ta tĩnh lặng, và chỉ có thể sống 
tĩnh lặng nếu chúng ta có hòa bình. Tĩnh lặng thường là từ chỉ tĩnh lặng một
mình, hòa bình thường là từ chỉ tĩnh lặng giữa nhiều người.

Giữa hai người, nếu cả hai đều tĩnh lặng, ta có hòa bình. 

Nếu giữa hai người có một người mất tĩnh lặng và châm chích người kia, là có 
thể có cơ hội cho chiến tranh bùng nổ—tùy người kia có nhịn nhục để tiếp tục
tĩnh lặng được không và nhịn được bao lâu.

Từ hòa bình đến chiến tranh có thể chỉ là vài phút. Hai người bạn đang ngồi ăn 
uống thong thả, đột nhiên trong câu chuyện có câu nói nào đó làm cho một
người bị đụng chạm gì đó, rất có thể là vài phút sau đó thì có đâm chém giết 
nhau. Vợ chồng ngồi ăn cơm vui vẻ một lúc, bỗng nhiên chén bát bay vù vù.
Đây không phải là chuyện tiểu thuyết tưởng tượng, mà là chuyện ta đọc được trên 
báo mỗi ngày.

Các chuyển biết chớp nhoáng từ tĩnh lặng đến hòa bình cũng đúng cho tập thể như 
là cá nhân, như chúng ta đang thấy tại các cuộc biểu tình, chống biểu tình,
và chiến tranh hỗn loạn đang xảy ra tại Trung Đông và Bắc Phi, nhất là Libya. 
Hai tháng trước đây chẳng có gì cả, đột nhiên cả một khối hỗn loạn trỗi lên
như động đất không báo động.

Từ tĩnh lặng đến xung động chỉ là một sát na. Từ hòa bình đến chiến tranh chỉ 
là nửa bước chân. Đùng bao giờ chúng ta quên điều đó.

Nhưng, không thể tự nhiên cả một khối dân loạn lạc lên như thế. Ai trong chúng 
ta cũng có thể thấy là nhân dân các quốc gia Trung Đông và Bắc Phi đã dồn
nén uất ức vì bị hiếp đáp lâu năm. Bây giờ có dịp là rủ nhau bùng nổ. Sức chịu 
đựng của con người luôn luôn có giới hạn. Khi đã đến giới hạn, gặp dịp là
nổ.

Cho nên trong đời sống chung, nhất là vợ chồng, cha mẹ con cái, anh chị em, xếp 
và nhân viên… nói chung là trong các tập thể người ta sống chung hàng ngày,
nếu một người áp bức, các người khác phải nhịn vì yếu thế, uất ức sẽ được dồn 
nén cho đến lúc bùng nổ. Giải quyết không kịp.

Làng xã, thành phố, quốc gia cũng thế. Nếu quan chức bất công, hà hiếp nhân 
dân, dân chỉ nhịn được một mức nào đó, đến mức phải nổ thì có dịp là nổ.

Vì vậy các bạn, đây là một quy luật về tội lỗi của nhà Phật rất đáng lưu tâm: 
Nếu ta làm cho tâm người khác bị xung động, thì đó là một tội. Tức là làm
cho người khác tức giận dữ, buồn bã, sợ hãi, uất ức, stress… là một tội. Ta nên 
tĩnh lặng, và giúp người khác được tĩnh lặng. Ta tự xung động, là tạo nên
ác nghiệp cho chính ta. Ta làm người khác bị xung động, là tạo nên ác nghiệp 
cho người khác.
Lái xe cẩu thả làm các tài xế khác trên đường kinh sợ là một tội.
Chửi bới nhục mạ trên Internet làm ai đó bị stress là một tội.
Phao tin đồn thất thiệt là mọi người kinh hoảng là một tội.
Áp bức nhân viên làm cho họ uất ức là một tội.
Áp bức dân chúng làm dân chúng uất hận là một tội.
…

Các xung động ta tạo trong tâm người khác, nếu bị dồn nén lâu ngày, sẽ nổ ra 
ngoài. Các bạn, chiến tranh không tự nó mà có. Chiến tranh lúc này luôn luôn
có mầm mống rất xa xôi từ trước.

Chúc các bạn một ngày hòa bình.

Mến,
Trần Đình Hoành

Other related posts:

  • » [SMCC] Tĩnh lặng và hòa bình - Nguyễn Khánh Quốc