[SMCC] Tinh Yeu Muon Thuo - Bai 3

Tình yêu muôn thuở - Bài 3: Những “hot girl” thời tao loạn  
     

 
     
      Bến đò Thừa Phủ với nữ sinh Đồng Khánh Huế (ảnh có tính chất minh họa) - 
Ảnh: TL 

Cùng với vẻ đẹp đài các kiêu sa của 4 chị em tên Mi, những năm của thập niên 
60, có những bóng hồng khác đã trở thành “hot girl” làm “xớn rớn” các đấng tu 
mi. 
Nàng “Nậm Hương”

Từ sau phong trào đấu tranh Phật giáo năm 1963, ở trường nữ sinh Đồng Khánh - 
Huế bỗng nổi lên một “hot girl”. Cô gái là con một gia đình quý phái ở Huế.

Có người còn tiết lộ nàng là em ruột của tác giả cuốn bút ký chiến trường Mùa 
hè đỏ lửa Phan Nhật Nam. Cuốn bút ký tả thực về những thất bại bi thương của 
binh lính chế độ cũ trên chiến trường những năm tháng chiến tranh ác liệt. Khác 
với anh mình là một sĩ quan của chế độ cũ, ở Huế “Nậm Hương” hăng hái lao vào 
các cuộc xuống đường. Cô học trò cắt tóc đờ-mi có tính cách mạnh mẽ như con 
trai và sexy như phương Tây, đã trở thành “hot girl” của lớp thanh niên thời 
tao loạn. 

Theo lời kể của anh Cao Hữu Điền và Thái Nguyên Hạnh, “Nậm Hương” là mẫu con 
gái phá cách và có lối sống rất “hiện sinh”. Thời buổi ấy, con gái nhà lành ở 
Huế, tối đến là tắt đèn đi ngủ. Thế nhưng, “Nậm Hương” lại có mặt ở những tụ 
điểm dancing, chiều chiều lại dạo phố bằng xe mobilet trong trang phục hai mảnh 
và thỉnh thoảng xuôi về biển Thuận An phơi mình trên cát trắng. 

Anh Cao Hữu Điền kể, “Chính vì bóng hồng “Nậm Hương” mà nhóm của anh thường rủ 
nhau về biển Thuận An để “ngắm” nàng. Có lần nhóm anh, có cả nhạc sĩ Trịnh Công 
Sơn, đang ngồi ca hát trên bãi biển. Ánh trăng non bàng bạc. Xa xa “Nậm Hương” 
xuất hiện. Nàng từ phía biển đi vào làm cả nhóm nhao lên. Biết có người ngắm 
mình, nhưng nàng vẫn tự nhiên rảo bước phơi bày cả “tòa thiên nhiên” trước mắt 
các nghệ sĩ. Trịnh Công Sơn liền trườn người tới. Chi tiết này hé lộ một điều 
Trịnh Công Sơn không phải như những gì mà lâu nay mọi người hay tiên đoán, giả 
thiết. 

        
      Tái hiện bến đò Thừa Phủ Huế trong Festival Huế - Ảnh: H.Đ
     

Thế rồi, chiến tranh tao loạn, không một chàng trai đa tình nào lọt vào mắt 
xanh của nàng. Một người bạn trai khá thân của cô hiện đang sống ở TP.HCM, kể: 
“Đoạn kết của cuộc đời “Nậm Hương” gặp nhiều chuyện buồn tủi, như người xưa 
thường nói hồng nhan bạc phận. Cô lấy chồng là một sĩ quan chế độ cũ nhưng cũng 
không mấy hạnh phúc. Rồi số phận đẩy đưa và không ai hay biết người đẹp đã sống 
ra sao. Cho đến một ngày có tin cô đã chết ở Sài Gòn. Người bạn trai của “Nậm 
Hương” kể rằng, chính anh cũng rất lâu sau đó mới tìm được mộ của người đẹp để 
thắp nén nhang an ủi linh hồn người bạc mệnh.

Vũ nữ sexy duy nhất

Cùng với nàng “Nậm Hương”, giảng đường trường sư phạm đã dậy sóng với một người 
con gái khác. Đó là nàng Kim Thành, quê ở Quảng Nam, ra Huế trọ học ở nhà ông 
Tôn Thất Cổ, trên đường Hàng Me (cùng đường với 4 người đẹp tên Mi mà bài trước 
đã nói). 

Nhà văn Bửu Ý hồi tưởng: “Thời ấy tôi mới học đại học năm thứ 3 nhưng cũng đã 
đi dạy học ở trường Quốc học và Đồng Khánh. Kim Thành là nữ sinh ban Sinh ngữ 
(tức ngoại ngữ bây giờ). Kim Thành học năm thứ hai”. Khác với bốn nàng tên Mi 
đẹp dịu dàng và e thẹn, Kim Thành thường ngày vẫn ngây thơ, hiền lành và duyên 
dáng. Cô có thân hình đẹp rất venus, khỏe khoắn và gợi cảm.

Hằng ngày Kim Thành đi học vẫn giữ vẻ kín đáo của con gái nhà lành. Một lần, 
trường có văn nghệ, một kiểu sinh hoạt ngoại khóa như hội trại của học sinh, 
sinh viên thời nay, người ta bỗng thấy Kim Thành xuất hiện trên sân khấu với 
màn múa sexy trong trang phục hai mảnh. Nhà văn Bửu Ý nói: “Vũ điệu sexy của 
nàng đã làm cả trường sư phạm “xớn rớn”. Trên sân khấu Kim Thành đã tự tin phô 
diễn gần như trọn vẹn cơ thể tròn đầy và gợi cảm của mình trước hàng trăm con 
mắt nam sinh viên. 

Sau khi xuất hiện gây xôn xao cả giảng đường và thành phố Huế lần ấy, Kim Thành 
còn nhiều lần trình diễn vũ điệu sexy trên sân khấu. Hình ảnh tươi mát của cô 
lập tức trở thành đề tài “hot” trong các quán cà phê, các tụ điểm của thanh 
niên Huế. Nàng chính thức trở thành “hot girl” đóng đinh một thời gian dài 
trong tâm thức của một lớp thanh niên trí thức thời bấy giờ. 

Nhà văn Bửu Ý đúc kết: “Mà không phải ngày xưa đâu, cho đến nay, ở Huế, tôi vẫn 
chưa thấy nữ sinh nào “bạo” như vậy”.

Bùi Ngọc Long

Bài cuối: Những người tình của Trịnh Công Sơn

JPEG image

JPEG image

Other related posts: