[SMCC] Thu lam nguoi Khuyet tat

Hi các bạn,

Mong các bạn thông cảm về một vài từ không nhẹ nhàng lắm mà 
bài viết này nói về các anh chị tật vận động nhé.  Chúng ta 
cứ mạnh dạn góp ý với tác giả và tòa sọan này. Vì đây là 
một bài báo. Nếu là một tác phẩm văn học thì có thể chấp 
nhận dễ hơn cách dùng từ như vậy. xin đừng quá bức xúc nhé 
các bạn

Xem

http://www.doisongphapluat.com.vn/Story/dantriansinhxahoi/2007/3/4312.html

Thử làm người... khuyết tật!


Thứ Năm, 15/03/2007-10:24 AM

Trong khuôn khổ của chương trình phối hợp giữa Bộ LĐTB &XH 
với tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), nhằm nâng cao nhận thức 
của báo chí về vấn đề việc làm và
đào tạo nghề cho người khuyết tật (NKT), ngày 10 và 11 vừa 
qua, phóng viên của gần 30 tờ báo Trung ương và địa phương 
đã cùng nhau tham gia lớp tập huấn,
để họ có thể cảm nhận một cách sâu sắc hơn diễn biến 
tâm lý cũng như tâm tư nguyện vọng của NKT.

Ai cũng phải vượt qua số phận

Đến với chương trình này, Hồng Hà và Cẩm Linh, hai phụ nữ 
khuyết tật giữ vai trò giảng viên, vừa để chia sẻ kinh 
nghiệm vừa để nói lên tiếng nói trong cuộc
của những NKT. Chị Hồng Hà, một phụ nữ bị bại liệt đã 
đi qua mọi gian khó, để rồi tự mình vươn lên trong cuộc sống 
và lấy được tấm bằng của Trường Đại
học Ngoại ngữ Hà Nội. Hiện nay, chị là trưởng Dự án 
trường học thân thiện dành cho NKT của một tổ chức phi Chính 
phủ tại VN. Còn cô gái Cẩm Linh thì sử
dụng laptop nhoay nhoáy, nói tiếng Anh khá chuẩn. Không chỉ làm 
công việc của dự án, chị Hồng Hà còn là đồng tác giả của 
một công trình nghiên cứu về đời
sống, nhu cầu tình cảm của giới nữ là NKT sắp được công 
bố. Công trình được xem là sẽ đề cập đến mọi ngóc ngách 
tâm lý, những điều thầm kín nhất mà như
mọi phụ nữ, người phụ nữ khuyết tật cũng cùng chung khao 
khát. Thậm chí niềm khao khát trong họ còn mãnh liệt hơn. Chị 
Hồng Hà tâm sự: "Là một NKT, sinh
hoạt trong cộng đồng và làm việc với nhiều người khuyết 
tật, chúng tôi rất dị ứng với từ "tàn tật". Nó làm chúng 
tôi thêm mặc cảm. Cũng không muốn ai nói
rằng chúng tôi vượt lên số phận, ai cũng có số phận, và ai 
cũng phải cố gắng vượt qua số phận, chứ không phải chỉ có 
NKT mới phải làm điều đó." 

Các phóng viên tham dự lớp học có người đã nhiều năm viết 
về NKT, có người mới bắt đầu quan tâm tìm hiểu đến lĩnh 
vực này, nhưng ai cũng có chung mong muốn
hiểu được tâm tư, diễn biến tâm lý, tình cảm của NKT để 
chia sẻ và khi đặt bút viết bài về họ thực sự đồng cảm, 
thấu hiểu và trân trọng.

Nhập vai 

Trong cuộc sống, không ai muốn mình gặp phải tai ương, song có 
lẽ để hiểu được hoàn cảnh của một con người, nhất là 
NKT, thì không gì dễ cảm nhận hơn là
đặt mình vào vị trí của họ, hoàn cảnh và điều kiện của 
họ, để nhìn ra những khó khăn NKT gặp phải trong cuộc sống. 
Đến từ TTXVN, nữ phóng viên Đỗ Quyên
đã tình nguyện làm người... cụt tay phải. Trong vai một NKT, 
chị phải làm các thao tác cần thiết và... đi xin việc. Nhà 
tuyển dụng là hai giảng viên khuyết
tật Hồng Hà, Cẩm Linh. Với một chiếc tay bị treo, Đỗ Quyến 
khá vất vả trong việc pha trà và chải tóc cũng như... mặc áo. 
Chị chia sẻ: "tôi nghĩ trường
hợp của tôi còn là may mắn, vì mắt vẫn sáng, tai vẫn tinh, và 
còn tay trái để mà làm việc. Tuy nhiên, điều tôi cảm nhận 
được, nếu là người khuyết tật,
tôi sẽ thấy khó khăn thế nào, nhất là khi nhà tuyển dụng giao 
cho tôi công việc... đánh máy". Còn chàng trai to béo Nguyễn Hữu 
Bắc của Tạp chí LĐXH thì
trong vai một người què, câm và điếc. Anh bỗng trở nên lơ ngơ 
rất đáng thương, khi mọi giao tiếp đều qua giấy và bút. Thêm 
chiếc nạng gỗ, mỗi khi đi lại,
anh đều nơm nớp khi gặp chỗ ướt vì sợ trượt chân. Còn nhà 
tuyển dụng Hồng Hà, khi "tuyển nhân viên" cũng phải dùng bút 
và cử chỉ để giao tiếp. Bắc tâm
sự: "Tôi thực sự nhập vai và đồng cảm một cách sâu sắc 
hoàn cảnh của một NKT mà tôi thử làm. Mặc dù tôi chỉ trong  
vai một NKT, nhưng tôi cảm nhận được
thế nào là khó khăn trong giao tiếp và sinh hoạt khi tai tôi 
điếc, tôi câm và tôi lại què! Quả thực, qua việc thử làm NKT 
này tôi thêm nhận thức sâu sắc
hơn những hoàn cảnh éo le của NKT".


Thử làm người khuyết tật - Ảnh: Phú Sơn


Chia sẻ

Mặc dù vẫn mang trong mình sự tự tin của người không khuyết 
tật, nhưng ai cũng có thể hiểu rằng, tai ương không trừ một 
ai. Trong vai một người mù, chị
Đào nữ phóng viên của báo PL &XH, bỗng rụt rè e sợ không gian 
xung quanh và chỉ ngồi thu lu một chỗ, khi hai mắt bị bịt kín 
mít. Đi xin pha chế cocktail
cho một nhà hàng, điều Đào vấp phải là làm sao để phân 
biệt được các loại đồ uống, làm sao để không làm vỡ các 
vật dụng và trên hết là làm sao để phục
vụ khách hàng khi cần thiết. Đào nói, khi bị bịt kín mắt, 
tôi bỗng sợ gió khi đi gần cửa, vì lo sợ bậc thềm có bị 
hẫng không. Điều lo sợ mà ngay cả khi
mơ hồ nhất, chị cũng chưa từng cảm nhận. Nếu không gian xung 
quanh lộn xộn, không quen thuộc thì tôi chắc là chỉ ngồi một 
chỗ mà thôi, Đào nói đầy cảm
xúc.

Mọi người như chùng lòng xuống, khi phóng viên Thanh Hải của 
báo LĐXH trong vai một người bại liệt đi xe lăn, được nhà 
tuyển dụng Cẩm Linh yêu cầu lấy tập
tài liệu trên... giá sách. Cũng như những đồng nghiệp vào vai 
NKT, Hải nói, anh thật sự bối rối trong hoàn cảnh đó. Cảm 
xúc cũng trào dâng. Sau cùng là
sự cảm nhận và chia sẻ những khó khăn, nhất là khi lâm vào 
nghịch cảnh oái oăm của NKT. Đặc biệt khi phải đối diện 
với yêu cầu đặt ra của nhà tuyển dụng 
lúc xin việc!

Trong cuộc sống, không ai biết trước nguy cơ nào sẽ gây hậu 
quả cho mỗi con người và biến họ thành khuyết tật. Song, để 
chia sẻ giữa các tấm lòng với tấm
lòng, thì cần thiết phải đặt mình vào hoàn cảnh đó. Chúng 
tôi cũng trong hành trình này để cảm nhận và chia sẻ. Năm 2007, 
Công ước Quốc tế về quyền của
NKT sẽ được các quốc gia trên thế giới tham gia. Điều đó 
thể hiện sự quan tâm của toàn thế giới, toàn xã hội về NKT, 
bởi họ là một bộ phận cấu thành xã
hội. Điều giản dị nhất là thử một lần đặt mình vào vị 
trí không may, rồi cảm thông và một lần lắng nghe tiếng tim 
mình lên tiếng...

Quang Trung

Other related posts: