[SMCC] Re: Tan man chuyen van chuyen doi

Cảm ơn Vân .
Chú rất thích bài nầy .
Vì nó Lại một lần nữa phản ánh thự tế cuộc sống mà chúng ta đang từng ngày từng 
giờ phải dấn thân vô !...

  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hong Van 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Thursday, July 23, 2009 10:37 AM
  Subject: [SMCC] Tan man chuyen van chuyen doi


  Nguyễn Thế Duyên

  Tản mạn chuyện văn chuyện đời






  Nghĩ cho cùng thì đúng không có ai điên hơn bọn theo đòi nghiệp văn chương. 
Lập thân tối hạ thị văn chương . Biết thì biết vậy mà viết thì vẫn cứ viết mà 
cũng chẳng biết viết để làm gì? In sách chăng? Khó lắm. Thời buổi kinh tế thị 
trường tự bỏ tiền ra mà xuất bản mà những thằng văn sĩ dở hơi mấy thằng đã có 
tiền bởi một điều rất đơn giản mà chẳng phải ai cũng biết được. Nó mà có tiền 
nó đã không viết. Đời còn bao nhiêu thứ quyến rũ. Nào gái, nào ôtô , nào nhà 
hàng, nào du lịch nhưng khổ một nỗi tất cả những thứ quyến rũ ấy lại luôn dính 
đến một thứ quyến rũ nhất trần đời : Tiền. Mà thứ này thì thì tôi dám chắc 
chẳng thằng nhà văn nào có cả. Thế là hết. Nó đành tìm một thứ quyến rũ mà 
không mất tiền. Đó là viết. 

  Có người bảo 
     -Ông nói thế nào ấy chứ,tôi thấy mấy ông nhà văn, nhà báo xây nhà bốn năm 
tầng to đùng ông lại bảo là họ không có tiền 
  Nghe họ nói, tôi ngớ người ra. Ừ nhỉ! Sao mình lại cứ mang mình ra áp vào cho 
thiên hạ. Một hôm, tôi đi ngang qua một cái nhà tuyệt đẹp, một biệt thự mới xây 
theo kiến trúc pháp ngày xưa, buột mồm tôi hỏi thằng bạn 
     -Nhà ai mà đẹp thế hả mày? 
     -Mày không biết à? 
  Tôi lắc đầu. 
     -Người này tốt nghiệp khóa tám trường viết văn Nguyễn du. Hiện là một quan 
chức bự. 
     -Sao tao chưa bao giờ đọc được một bài viết nào của ông ta vậy nhỉ? 
     -Tại vì mày không đọc nghị quyết—Thằng bạn tôi cười—Ông học trường viết 
văn Nguyễn Du nhưng học chuyên ngành văn nghị quyết. 
  Tôi sực nhớ đến Nguyễn Bính. Con phải mang cho. Chết nằm còng queo mấy ngày 
trong nhà mọi người mới biết. Cùng là nhà văn cả ai bảo văn không kiếm ra 
tiền?Ôi Nguyễn Bính ơi ông ngốc mất rồi. 
   Chúng tôi tạt vào một hàng nước chè chén bên đường. Bốn năm anh chàng xe ôm 
không có khách cũng đang ngồi tán dóc với nhau. Tôi nghe một người nóivới một 
người khác 
     -Tao thấy dạo này mày  thế nào ấy. 
  Một anh chàng xe ôm khác nói 
     -Nó đang tương tư chứ sao nữa 
  Nói rồi anh ta cấm cái điếu cày, cho thuốc vào lõ điếu châm lửa rít một hơi 
dài,ngửa mặt lên trời từ từ nhả khói thuốc rồi ngâm nga 

                                         Nắng mưa là bệnh của trời 
                                    Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng 

  Nhìn qua đám khói thuốc lào của anh chàng xe ôm vừa nhả ra tôi thấy ngôi nhà 
của ông nhà văn khóa tám như đang chao đảo. Cụ Nguyễn Bính ơi! Người ta có tiền 
thì người ta xây nhà trên đất còn cụ không có tiền nên cụ xây một ngôi nhà 
trong lòng người. Tôi cũng là một thằng tập tọng làm thơ không biết bao giờ tôi 
mới có thể xây một ngôi nhà trong lòng người như cụ. Khó lắm. Chắc mạt kiếp tôi 
cũng không thể làm được. 

  Nhưng! Vâng . Lại nhưng. Tôi vừa yêu lại vừa gét cái chữ “Nhưng “ này. Một 
chữ “Nhưng” ma thuật. Chữ “Nhưng” mà đi cùng với chữ “Nếu” Thì không biết điều 
gì sẽ xảy ra. Mà bọn văn sỹ nửa mùa thì đứa nào cũng thích hai chữ ấy đi liền 
với nhau thành cặp. Nó có phép thần thông biến những cái mà bọn dở hơi khao 
khát trở thành hiện thực( ít nhất là trên trang giấy). Khốn nạn ! thằng bạn tôi 
lại dùng ngay cặp từ ma thuật đó để hỏi tôi 
     -Nếu ai đó cho mày hai tỷ thì mày sẽ làm gì? Viết truyện để đem in, xây 
nhà, hay chơi gái? 
     -Mày đặt sai thứ tự rồi—Tôi bảo thằng bạn—Thứ tự sẽ phải là Chơi gái—Xây 
nhà—và khi nào tiêu hết hai tỷ thì tao lại đi viết truyện. 
  Thằng bạn tôi cười 
     -Tao biết ngay là mày sẽ bảo như thế mà 
  Thấy chưa?Người ta chỉ viết khi trong lòng người ta khao khát mà người ta chỉ 
khao khát khi người ta không có. Chẳng biết có nên cám ơn ông trời không khi 
ông làm cho tôi không có gì cả để đêm đêm tôi hì hục viêt những khát khao của 
cuộc đời? 
  Đêm hôm qua, ngồi buồn viết thì không viết được  vì biết viết gì đây khi 
quanh tôi toàn thấy những cuộc đời lam lũ, nhìn quanh chỉ thấy những mảng tối 
đen . Tôi bèn giở “ Đôi mắt” của Nam Cao ra đọc lại. Đang đọc thì cô hàng xóm 
sang chơi. Cô ta chào tôi và hỏi. 
     -Cháu Ngọc có nhà không bác? 
     -Có việc gì đấy hả cô? 
     -Em muốn nhờ cháu kèm con bé nhà em môn tiếng anh 
  Con gái tôi đi vào . Khi biết một buổi dạy tiếng anh là tám mươi nghìn, cô ta 
đứng thừ người ra. Quả là một số tiền quá lớn với gia đình cô. Cô đi làm tiền 
công chưa đến hai triệu một tháng. Ngần ngừ một lúc, cô gật đầu quả quyết 
     -Thế cũng được. Cháu có thể dạy giúp cô một tuần hai buổi cho nó được 
không? 

  Tôi sững người. Trong đầu tôi lại hiện lên buổi nói chuyện với mấy ông bạn 
trí thức cách đây mấy hôm. Hôm ấy mấy đứa chúng tôi kéo nhau vào một quán bia. 
Bia vào lời ra thôi thì đủ mọi thứ chuyện, trên trời ,dưới biển mà toàn là 
những chuyện động trời. Nào là đa nguyên , đa đảng. Nào là tự do báo chí. Nào 
là khai thác bôxit . Tôi ngồi nhấp từng ngụm bia nhỏ cắn răng chịu trận. Tôi 
vẫy cô bé phục vụ lại bảo 
     -Cháu lấy cho chú mượn cái điếu cày. 
  Con bé tong tả đi lấy điếu mang lại. Trời nóng mồ hôi bết trên áo con bé. Tôi 
cầm cái điếu cám ơn và hỏi con bé 
     -Cháu từ đâu lên Hà nội làm việc? 
     -Cháu ở Thái bình. 
     -Lương cháu được bao nhiêu? 
     -Ít lắm bác ạ . Một triệu cộng với ăn ngủ 
  Tôi thở dài và sự nhớ đến hai câu thơ của Dương Vương Hưng 

             Cả đời tìm ở đẩu đâu 
         Về quê lại thấy con trâu cái cày 

  Chao ơi Dương vương Hưng ơi ! đâu chỉ mình anh đau đớn. Tôi cũng đau đớn lắm. 
Cánh cầm bút chúng ta cả đời tìm cái đẹp ở tận chín tầng mây đến khi đặt chân 
xuống mặt đất ta lại gặp phải cô bé phục vụ quầy bia này và cô hàng xóm của tôi 
làm gì chúng ta chẳng hụt hẫng. Hai người này họ đâu cần biết đến đa nguyên đa 
đảng. Đâu cần biết đến tự do báo chí. Họ cũng chẳng cần biết đến bô xít là gì. 
Cái họ cần biết là gạo bao nhiêu tiền một cân. Làm sao có tiền để trả cho học 
thêm của con cái mình. Họ thấp hèn quá chăng? Tôi nhớ đến một câu của một ông 
tri thức đang phồng mang trợn mép cùng với vại bia 
     -Các ông bà nông dân! Tự họ đang trói họ với cái dốt nát. Họ không dám phá 
vỡ cái cũ kĩ đã hàng ngàn năm ăn vào xương tủy. 
  Giá như ông ta ngừng uống bia lấy một phút để nhìn cô bé nông dân từ Thái 
bình này. Một cô gái mười tám tuổi bỏ nhà cửa một mình lên đất Hà nội lăn lộn 
với mong muốn thay đổi cuộc đời. Điều ấy làm gì có trong cái cũ kĩ hàng ngàn 
năm. Và cả cô hàng xóm của tôi nữa,Cô nhịn ăn ,nhịn mắc ,cắn răng trả tám mươi 
ngàn đồng môt buổi học thêm để đầu tư cho thế hệ con mình vượt lên nghèo đói. 

  Nam cao ơi con mắt của ông thật khác đời. Ông đã nhìn thấy những gì tốt đẹp 
trong con người nông dân chân đất mắt toét từ ngày xa xưa thế mà chúng tôi ngày 
nay tuy đã đọc ông rồi sao vẫn chưa có được đôi mắt ấy.? Dương vương Hưng ơi! 
Anh hãy nhìn kĩ lại đi. Có phải là con trâu ngày xưa, cái cày ngày xưa không 
anh? 

  Làng quê đang thay đổi. Dù chậm chạp hơn thành thị rất nhiều nhưng nó đang 
lặng lẽ chuyển mình. Tầm mắt người nông dân đã nhìn xuyên qua những lũy tre 
làng. Nhưng tầm mắt của cánh cầm bút thì chưa vượt qua được cái váy của người 
đàn bà. Đọc ở đâu cũng chỉ thấy tim nát, lệ rơi. Đọc ở đâu cũng chỉ thấy làn 
môi khao khát còn cái khao khát trong tâm khảm của những mảnh đời bất hạnh mấy 
ai đã nhìn thấy trên đời 

  Tôi cũng viết được dăm ba cái chuyện ngắn. Một hôm vào một diễn đàn tình cờ 
tôi thấy chuyện của mình đăng ở đấy và tôi thấy hai nhận xét của hai người đọc 
     -Một chuyện cổ tích về tình yêu 
     -Chỉ là một sự tưởng tượng. Tớ không tin trên đời lại có người tốt đến thế 

  Tôi đọc lại chuyện của mình và phải công nhận đó là những nhận xét xác đáng. 
Nhưng tôi phải viết gì đây?Sự thật trần trụi chăng? 

  Tôi nhớ có một lần cả nhà tôi đang ngồi ăn ở một quán hàng thì có một nhà sư 
quãng gần bốn mươi tuổi tay cầm một cái chuông đi đến đứng cạnh bàn chúng tôi 
gõ chuông và niệm phật. Tôi móc túi lấy tiền thì con gái tôi ngăn lại. 
     -Sư dởm đấy bố ạ. 
  Tôi cười bảo con gái 
     -Bố biết 
  Nói rồi tôi bỏ vào cái chuông hai ngàn đồng. Nhà sư nghe hai bố con tôi nói 
chuyện cười ngượng ngập và bỏ đi. Khi nhà sư ấy bỏ đi rồi con gái tôi mới hỏi 
     -Bố biết sao bố vẫn cho tiền? 

  - Con ơi! Khi con người phải mang cả những thứ thiêng liêng nhất trong tâm 
linh của mình ra để lừa đảo mà kiếm lấy miếng ăn thì họ có đau đớn không? Con 
có nhìn thấy nụ cười ngượng ngập của nhà sư giả ấy không? Bố không bị lừa. Bố 
cố tình đánh lừa chính mình để giữ lấy trong lòng một chút thanh thản. Khi tôi 
viết chuyện ngắn “Chuyện ở quán Karaoke” thì một bạn trong diến đàn này đã nói 
về tôi với một người khác như sau. 
     -Thằng cha ấy ngố rồi. Nếu lần sau hắn vào quán karaoke ấy hắn sẽ lại gặp 
cô gái ấy và cô ta sẽ bảo với hắn :”Mẹ em lại bị mổ lần nữa” 
  Cô bạn ấy nói đúng. Tôi biết thế. Nhưng cô bạn ơi! Tôi mong mình là một thằng 
ngốc để tin vào những lời cô gái ấy nói hơn là thành một người thông minh để 
biết rằng cô gái đã mang cả những cái quý giá nhất là thân xác của mình và 
những điều thân yêu nhất là mẹ mình để đổi lấy miếng ăn. Ôi! Nếu thế thì đau 
đớn quá. 

  Bạn Ct. Ly đã nói một câu mà tôi rất thích; “Nếu những gì chúng ta không thấy 
được trong cuộc sống thì đây là một món ăn tinh thần” 

  Đúng thế đấy bạn Ct.Ly ạ. Văn chương phản ánh cuộc đời nhưng văn chương không 
phải là cuộc đời. Nó phải cao hơn cuộc đời và từ trên cao ấy văn chương tỏa 
vầng hào quang của nó xuống cuộc đời này xua đi những bóng đen hắc ám trong tâm 
hồn con người và thắp lên trong con tim đã nguội lạnh của ai đó một ngọn lửa 
của trái tim Đan cô 

                                                     
                                               Hà nội 17 –2009  

Other related posts: