[SMCC] Tac Gia - Tac Pham: Nhac Si Pham Trong Cau

Phạm Trọng Cầu - nhạc sĩ chuyên về Contrepointiste và Fuguiste, ông là tác giả 
nhiều ca khúc lãng mạn hiện đại và các loại hòa tấu có giá trị nghệ thuật cao. 
Nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu là người sống rất bình dị, và những điều đó dần đi vào 
trong tác phẩm của ông. Thời kỳ ông đi học ở Pháp (thập niên 60), ông viết khá 
nhiều tác phẩm hay, nhưng hầu như chỉ có một vài ca khúc được phổ biến, còn hầu 
như nó chưa được ai khám phá bao giờ. 
Ông là con trắc địa sư Phạm Văn Lạng và bà Đào Thị Ngọc Thư vốn ở Hà Nội sau 
đổi 
sang làm việc ở Campuchia. Năm 1939, gia đình ông phải về sống ở Sài Gòn. Tại 
đây anh em ông được ăn học đầy đủ. Sau ngày Nam Bộ kháng chiến, thân phụ ông ra 
vùng tự do tham gia kháng chiến, bản thân ông gia nhập bộ đội chiến đấu ở chiến 
trường Đồng Tháp Mười. 
Đến năm 1953, ông bị thương nặng phải cưa cả chân, mẹ ông đã tìm cách đưa ông 
vào Sài Gòn cứu chữa. Sau hiệp định Genève, ông sống ở Sài Gòn, theo học tại 
viện Âm nhạc Sài Gòn. Sau đó ông du học về âm nhạc tại Pháp hơn 7 năm, ông tốt 
nghiệp Conservatoire Supérieur de Musique de Paris. 
Những ca khúc gắn liền với tên tuổi ông là: Mùa thu không trở lại, một mai tôi 
qua đời...
Sau những giai đoạn nổi tiếng với ca khúc viết về quê hương và tình yêu, nhạc 
sĩ 
Phạm Trọng Cầu đến tâm hồn trẻ thơ và có tên đáng yêu Bố Cầu gắn cùng ca khúc 
Cho con, Một trái tim một quê hương…
Trên đây là đôi dòng sơ lượt về nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu trên trang nhạc số . net.
Riêng cá nhân tôi có vài kỷ niệm cũng hay hay về ông.
Mặc dù không trực tiếp nói chuyện với ông nhưng nghe ông nói về âm nhạc cũng có 
nhiều thú vị.
Số là vào năm 1988 dù chỉ mới 10 tuổi và chưa đủ tuổi tham gia hội người mù 
nhưng tôi đã được 1 cán bộ hội ở địa phương khác rủ rê đi tham gia dự thi văn 
nghệ toàn thành được tổ chức thường niên nhân kỷ niệm ngày thành lập hội người 
mù Việt Nam.
Còn nhớ lúc đó các anh chị lớn tham gia rất đông đảo và gần như các chương 
trình của các đơn vị quận huyện hội trong thành phố rất đa dạng và nhiều tiết 
mục. Trung bình mỗi đơn vị khoảng 30 phút nên thời gian dự thi của tất cả các 
quận hội là từ sáng đến chiều (đã tính thời gian nghỉ giải lao và xả hơi). Mà 
lúc đó anh chị em tập dợt và dự thi cũng khác bây giờ.
Thành hội lập ra 1 ban nhạc rất hoành tráng gồm 1 trống, và 3 anh em nhà guitar 
cũng tương tự như The Shadows và The Ventures vậy.
Còn nhớ lúc đó, sau phần dự thi của các địa phương, trong khi chờ tổng kết điểm 
của các đơn vị thì nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu có lên nói sơ sơ về các ca khúc tiền 
chiến.
Thú thật là lúc đó tôi cũng chẳng nhớ được những gì ông nói nhưng nhớ nhất là 1 
câu hát ông hát minh họa. Câu hát ấy là:
"Trời ơi tôi đói ghê, sờ vô trong túi eo ơi không có chi. Nhìn vô trong gác 
măng rê, nằm chơ vơ bát cơm khê, thì thôi nhắm mắt ăn cho rồi." Quả thật là lúc 
đó tôi chẳng nhớ gì nhưng thời gian sau này thi thoảng hay đi làm công tác xã 
hội về đến nhà 
có khi đã là 10 giờ đêm. Có khi được anh em đãi ăn no nê, cũng có lúc tha bụng 
đói về nhà rồi lầm lũi đi nấu mì gói mà ăn. Bất chợt câu hát ấy lại ngân nga 
trong đầu.
Nói giang ca nãy giờ cũng đã đủ. Sau đây mời quý vị cùng thưởng thức 10 ca khúc 
của ông qua phần trình bày của Thu Phương, Ngọc Linh, Lê Quang, Quang Linh, Tam 
Ca Áo Trăng, Lam Trường, Phương Thanh và chính tác giả (Phạm Trọng Cầu):
http://www.4shared.com/file/83120282/27383cd2/CaKhucPhamTrongCau.html

Other related posts: