Sach Tieng Viet lam hong tieng Viet

Sách Tiếng Việt làm hỏng tiếng Việt

 
Sách giáo khoa chính là cây cầu nối giữa lứa tuổi 
nhỏ với cuộc sống mà các em chưa có dịp 
bước vào, tuy vậy, bộ sách giáo khoa đang sử 
dụng ở cả 3 cấp đều
có những cái sai mang tầm thời đại, 
vượt ra ngoài hình dung của tất cả mọi 
người.
 
Sách giáo khoa tiểu học là cây cầu nối lứa 
măng non với cuộc sống: tình yêu với gia 
đình, thầy cô, bè bạn, trường lớp; lòng yêu 
quê hương đất nước, ý thức
bảo vệ Tổ quốc, dân tộc, cây cỏ, muông thú, 
thiên nhiên; lòng yêu thi ca, nghệ thuật. Trong đó có vẻ 
đẹp của ngôn ngữ sẽ được khai 
mở, vun đắp buổi đầu...
Nhưng hãy lấy sách Tiếng Việt 1 tập hai làm thí 
dụ. Cái được duy nhất của nó là ở 
những bài thơ đưa vào, trong đó chứa 
đựng những hình ảnh, nhịp điệu,
không gian sống và tình cảm trong trái tim người. Còn 
ngoài ra, những gì đem dạy cho các em đều khó có 
khả năng gây hứng thú, nói gì tới cảm xúc 
thẩm mỹ,
bởi sự ngay đơ vô cảm của chúng.
 
Những từ như nhân dịp, chụp đèn, khoai lang, 
áo choàng, đoạt giải, kể chuyện... dạy 
được các em cái gì về mặt ngôn từ? Trong khi 
cũng với những vần ấy,
những từ gợi hình ảnh, gợi âm thanh, gợi 
cảm xúc hơn lại không được đưa vào: 
rộn rịp, lụp bụp, thoai thoải, đì 
đoàng, loạt xoạt, xao xuyến...
 
Bài viết dưới đây liệu có xứng mang ra 
dạy các em học tiếng Việt: "Thứ năm 
vừa qua, lớp em tổ chức lao động trồng 
cây. Cây giống được các bác phụ huynh
đưa từ vườn ươm về". Đó 
thuần túy là một mẩu tin thông tấn, cực kỳ 
khô khan thô thiển. Một bài khác có nhan đề 
Trường em: "Trường học là ngôi nhà thứ hai
của em. Ở trường có cô giáo hiền như 
mẹ, có nhiều bạn bè thân thiết như anh em. 
Trường học dạy em thành người tốt. 
Trường học dạy em những điều hay. Em
rất yêu mái trường của em". Có ai trong chúng ta hy 
vọng rằng tâm hồn các em sẽ được 
đánh động bởi một lô khái niệm mang tính 
khẩu hiệu cứng đờ và đã bị
xài đến mòn nhẵn như thế? Có ai tin rằng 
với câu kết khô như ngói đầy vẻ áp 
đặt kia, người ta buộc được các em 
yêu mái trường của mình?!
 
Hãy so sánh chúng với bài tập đọc mà không một 
học sinh nào của thời trước lại không 
cất giữ trong tim mình, cho dù có trải qua bao thăng 
trầm của năm tháng:
"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài 
đường rụng nhiều và trên không có những 
đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những 
kỷ niệm hoang mang của buổi tựu
trường... Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai 
đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm 
nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và 
hẹp. Con đường này
tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần 
này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh 
tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự 
thay đổi lớn: Hôm nay
tôi đi học...". Có thể nói gì về sự khác nhau quá 
lớn trong hai bài cùng để dạy tiếng Việt cho 
học sinh cấp một?!
 
Lại có một số từ như quần soóc, boong tàu, 
cải xoong mà bắt các em tìm từ có vần tương 
đương thì đúng là người làm sách hoàn toàn không 
cần biết ai học
sách của mình. Với loại từ có gốc tiếng 
Pháp này, một sinh viên ngữ văn hiện nay chưa 
chắc đã nắm được, sao lại đánh 
đố các cháu bé mới bước đầu làm quen
tiếng Việt. Liệu những người làm sách giáo 
khoa có thể mang tới cho các cháu cái gì, bằng cái cách mà 
họ đang làm ??!!
 
Camera

                        
---------------------------------
See the all-new, redesigned Yahoo.com.  Check it out.

Other related posts: