[SMCC] Phong Su Ki Su

Thứ Sáu, 20/06/2008, 04:12 (GMT+7)
Những người bán báo dạo 
Kỳ 2:
Trên đường bán báo dạo

Anh Cư đang mời khách mua báo trên đường Sương Nguyệt Anh (Q.1) - Ảnh: Phi Long
TT - Cứ tưởng chỉ cần đến đại lý đăng ký một chân bán báo dạo, mỗi buổi sáng 
đến đúng địa chỉ nhận báo rồi đi bán dạo là xong. Nhưng chuyện không chỉ có 
vậy. Một chồng báo nặng trĩu, cầm làm sao cho khỏi bị tuột và tránh bị trặc 
tay. Mời như thế nào để khách mua là một câu chuyện dài. 
"Không phải dễ ăn đâu, bán báo dạo kiếm đồng tiền khó lắm, nghề nào nghiệp nấy 
mà”, một bà cụ tên Bi nói như thế.
>> Kỳ 1: "Chợ báo" nửa đêm về sáng
Một ngày đi bao nhiêu kilômét?
Bà Bi đã bước sang tuổi "60 năm cuộc đời", có hơn chục năm trong nghề bán báo. 
Theo chân bà từ góc ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai - Nguyễn Bỉnh Khiêm (TP.HCM), 
lúc chúng tôi đã thấm mệt thì bà vẫn bước đều và liên tục mời khách mua báo. Đi 
dọc những quán cà phê trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, bà rẽ sang Nguyễn Đình 
Chiểu rồi lại rẽ vào Đinh Tiên Hoàng để rồi đi tiếp vào đường Võ Thị Sáu. Hỏi 
quê bà, bà nói gọn: "À, Bố Trạch, huyện đó, tỉnh Quảng Bình. Còn xã hả, chắc là 
quên rồi". 
Vào Sài Gòn một mình, người chồng già cùng với đứa con út vẫn còn ở quê, bà vào 
đây bươn chải, cố gắng tằn tiện mỗi tháng gửi về cho ông vài trăm nghìn đồng. 
Bà nói già rồi, ráng kiếm ít tiền rồi về quê hai vợ chồng hưởng tuổi già. "Mình 
còn sức thì còn làm, vả lại một ngày không đi bán thấy thiếu thiếu gì đó”, bà 
Bi nói.
Anh Cư đang bán báo dạo trên đường Sương Nguyệt Anh (Q.1) không nhớ nổi sáng 
nay đã đi qua bao nhiêu con đường. Anh chỉ nhớ mình xuất phát từ đường Hoàng 
Diệu (Q.4) và cứ thế bắt đầu đi, đi đúng tuyến đường mà mỗi ngày anh vẫn bước. 
"Đích đến phụ thuộc xấp báo trên tay còn hay hết", anh Cư nói. Những người bán 
dạo lúc nào cũng phải di chuyển không ngừng từ 5g sáng cho đến tối hoặc khi hết 
báo. Họ cứ sải bước, để rồi một ngày nào đó tự nhiên nhận được câu hỏi "Một 
ngày đi bao nhiêu kilômét?" ai cũng giật mình, không nhớ. Như chú Phong, người 
đã có gần 15 năm bán báo dạo, một hồi lâu mới trả lời được câu hỏi đó của chúng 
tôi. "Khoảng 50km cả đi lẫn về", nhiều người trả lời sau một hồi tính nhẩm. 
Người nào sang thì sắm cho mình chiếc xe đạp 50.000-60.000đ cho đỡ mỏi chân, 
nhưng nhiều người sau khi bị trộm "viếng thăm" vài lần đành phải cuốc bộ. Nhiều 
người vừa dựng xe đạp bước vào quán bán báo, lát sau trở ra đã thấy nó không 
cánh mà bay. Như chú Phong bán báo dạo ở Thủ Đức sau nhiều tháng tằn tiện mua 
được chiếc xe đạp gần 100.000đ, chỉ đi được hơn tuần lễ đã bị mất cắp khi bán 
một tờ báo. Chú Phong nói chú hãy còn may mắn hơn những người đã mất xe đạp đến 
lần thứ hai, thứ ba.
Bạn đọc đang chờ 

Chị Trương Thị Yến, 37 tuổi, ở huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, vào TP.HCM tạm trú ở 
P.9, Q.3, đi bán báo dạo hơn chín năm qua. Con chị, em Nguyễn Thị Thảo, 12 
tuổi, học sinh lớp 7 Trường THCS số 2 Tịnh Khê, nghỉ hè vào TP.HCM cùng đi bán 
báo dạo phụ mẹ. Chị Yến nói: “Bán báo phải dậy sớm, 4g sáng đi cho đến 12g, mỗi 
ngày kiếm được 40.000-50.000 đồng, đủ lo cho hai đứa con ở quê ăn học” - Ảnh : 
N.C.T.
"Mỗi tờ Tuổi Trẻ chúng tôi bán với giá 2.500đ so với giá bán ở các sạp là 
2.000đ, ai cũng nói đắt nhưng đâu ai biết chúng tôi phải đi hàng kilômét mới 
bán được một tờ. Nhật báo có giá bìa 1.800đ lấy từ đại lý với giá 1.700đ, tạp 
chí 10.000đ đại lý bán giá 9.500đ”, bà Bi phân trần. 
Với những tờ báo bán chạy, phần lớn đại lý đều mua đứt bán đoạn, người bán dạo 
đặt số lượng cụ thể ngày hôm trước để hôm sau nhận báo. Vì vậy người bán báo 
luôn cân nhắc việc lấy số lượng bằng hoặc ít hơn mức tiêu thụ được để tránh mất 
sức, lỗ vốn. Nhưng khi mùa mưa đến, chuyện lỗ vốn xảy ra thường xuyên do thời 
tiết thất thường. 
Hôm nọ thấy trời có vẻ dịu nên chị Nguyễn Thị Tịnh (quê ở Tịnh Phong, Quảng 
Ngãi) đánh liều lấy gần 150 tờ nhật báo và hơn chục tờ tạp chí đắt tiền các 
loại để đi bán. Nhưng mới bán được 10 tờ nhật báo thì trời đổ mưa khiến cả báo 
lẫn người ướt đẫm. Dầm mưa cả ngày lại lỗ gần 300.000đ, về nhà chị phát sốt mấy 
ngày. Tiền thuốc thang, cơm cháo để bồi dưỡng cũng bay mất ngần ấy số tiền. Chị 
nói: "Bán cả tháng trời định gom góp gửi về cho ổng ở quê mua thuốc thang chữa 
bệnh, nhưng giờ thì trắng tay". 
Rời quê ở xã Phú Thủy (huyện Lệ Thủy, Quảng Bình) vào TP.HCM, Mai Thị Lý, 22 
tuổi, đăng ký học ngành kế toán, hệ vừa học vừa làm và hiện là SV năm 2 Trường 
CĐ Kinh tế Sài Gòn. Mỗi ngày Lý dậy từ 4g và đi bán báo đến 10g rồi tranh thủ 
chạy bàn cho một quán ăn trước khi cắp sách đến trường. Nhiều hôm 10g đêm Lý 
mới về đến nhà, tranh thủ ngủ lấy sức để mai tiếp tục "cày". 
Lý kể: "Tháng này Sài Gòn trời trở mưa, mấy hôm nay tôi bán chỉ bằng 1/3 ngày 
thường nên mỗi ngày tiền lời chẳng được bao nhiêu. Bán báo xong phải chạy đi 
làm bồi bàn, rửa chén, giặt quần áo để kiếm thêm. Vừa rồi nghe tin ba bệnh, tôi 
muốn về nhà thăm lắm nhưng nghĩ lại tốn kém quá, chỉ kịp chạy vay được 1 triệu 
đồng gửi về nhà thuốc thang cho ba. Hi vọng sắp tới tôi sẽ bán được nhiều báo, 
dành dụm nhiều tiền hơn để gửi về nhà và có tiền về thăm quê”.
Khó khăn thì đã biết trước khi bước vào nghề bán báo dạo, nhưng với bà Bi, có 
những điều làm đau lòng không thể lường trước được. Một lần, đang trên đường 
bán báo bà Bi nghe một thanh niên ngồi trong quán cà phê gọi dồn: "Ê báo, bán 
cho tờ Tuổi Trẻ và Bóng Đá". Bà Bi bước qua bàn có tiếng gọi, rút ra hai tờ báo 
theo yêu cầu của khách. "Cậu cho xin 6.500đ”, bà Bi nhỏ nhẹ. 
"Đã là khách thì dù già hay trẻ mình cũng phải tôn trọng họ. Nói năng phải nhỏ 
nhẹ từ tốn nếu không dễ mất mối lắm", giọng bà Bi trầm lắng. Bà Bi nói rằng đó 
chỉ là chuyện nhỏ, ở rất nhiều nơi có rất nhiều bạn đọc biết trân trọng công 
sức của những người bán báo dạo như bà. Đó là ông cán bộ về hưu sáng nào cũng 
bắc ghế ngồi chờ bà lúc 6 giờ sau khi tập thể dục; đó là một chàng trai trẻ 
ngày nào cũng chờ bà ở quán cà phê trên tuyến đường bà đi… Nghĩ đến việc họ chờ 
mình mỗi sáng, bà Bi nói dường như không còn thấy mỏi chân nữa.

Mấy ngày nay đi đâu cũng nghe những người bán báo dạo than vãn giá cả dạo này 
tăng vùn vụt trong khi hoa hồng mỗi tờ báo không tăng. "Ngày trước bán ba tờ 
báo là đủ tiền lời mua một ổ bánh mì ăn sáng, sáu tờ đủ một bữa ăn trưa, nhưng 
bây giờ phải bán gấp đôi số lượng báo đó mới đủ” - nhiều người bán báo dạo nói 
vậy, và kể rằng họ đã phải tiết kiệm bằng cách "nhịn ăn ba tờ" buổi sáng gộp 
thêm "sáu tờ" bán được để đủ tiền ăn trưa.

PHI LONG
______________
Gần nửa đêm, cư dân xóm báo dạo mới lục tục trở về những căn phòng trọ. Những 
xấp báo ế vương vãi trong góc nhà. Bữa cơm muộn chỉ có canh rau muống và vài 
lát đậu hũ kho... 
Kỳ tới: Những xóm báo rong

Other related posts: