[SMCC] Nu sinh thich lam "dai bang"

Nữ sinh thích làm "đại bàng"

Một nhóm nữ sinh ùa vào quán cà phê trên phố Phan Đình 
Phùng (Hà Nội), gần trường THPT Đ.T.H. Những 
cô gái trẻ măng, xinh đẹp thi nhau "phun châu nhả 
ngọc".
Cô bé có mái tóc nhuộm vàng vênh mặt cong cớn: "Mịa! 
Con lày? éo biết sợ bố con thằng lào, thích thì 
chiến?".
 
Chúng tôi tò mò quay sang. Hóa ra, các nàng đang nói chuyện về 
một cô gái trường khác mà các nàng đã gặp trong 
quán "net", chỉ vì cái tội cô ả nọ dám "liếc
anh giai" của một cô trong hội, với lại 
"của đáng tội", nhìn cô ta cũng xinh đáo 
để, khiến nàng "người iu" của "anh giai" 
nọ phát điên lên, và cuối câu
chuyện, được biết họ đã hẹn nhau 
trên mạng để "giải quyết mâu thuẫn".
 
Đấy là trên mạng, còn không biết trong các vụ 
"offline" sau đó, tình hình sẽ căng thẳng đến 
đâu, khi mà các cô đều đang ở độ 
tuổi "bẻ gẫy sừng trâu", không
biết sợ là gì, hơn nữa lại có sự hỗ 
trợ của các "ông bạn" sẵn sàng "chết vì 
người đẹp".
 
Tình yêu khi còn ngồi trên ghế nhà trường, hình như 
chỉ thấy đẹp trong thơ ca, còn thực tế 
hiện nay, hiếm có đôi nào yêu nhau hồi cấp 3 mà 
sau này có thể
trở thành vợ chồng. Ít thì một, hai, nhiều thì 
ba, bốn, năm lần yêu nữa, thậm chí là một 
con số có? hai chữ số. Ấy vậy mà, cơn ghen 
tình yêu tuổi học trò
cũng không kém chút nào so với người lớn về 
tính dã man, tàn bạo.
 
Cách đây không lâu, một vụ án gây xôn xao không chỉ 
trong giới học sinh thị trấn Xuân Mai, tỉnh Hà 
Tây, bởi thủ phạm là một nữ sinh lớp 10 
trường THPT Xuân
Mai. Không ai có thể ngờ được cô nữ sinh 
học khá, ngoan hiền Cấn Thị Phú trong một ngày? 
xấu trời lại bỗng lột xác trở thành 
kẻ giết người bằng dao. Vụ
việc xảy ra vào chiều 1/12/2006, tại ngay 
trước cổng trường Xuân Mai đã trở thành 
nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với tất cả 
học sinh ở đây.
 
Nguyên nhân được kể lại, vì nhà Phú ở cách 
trường THPT Xuân Mai chừng 2 cây số, nhà nghèo, không có 
xe đi học nên mỗi buổi, Phú hay ra trước 
cửa nhà đứng
đợi bạn để xin được đi 
nhờ xe. Những lần đứng đợi bạn 
ấy, Phú thường bị Sơn (học lớp 11A7, 
trường THPT Xuân Mai) trêu ghẹo.
 
Chẳng biết hai anh chị có "đầu mày cuối 
mắt" gì không mà những "lời qua tiếng lại" 
ấy đã đến tai người yêu của Sơn là 
Kiều Thị Tuyết, học sinh lớp 11B2
cùng trường. Lẽ ra, trong trường hợp 
ấy, Tuyết phải "chỉnh đốn" lại 
người yêu mình, nhưng có lẽ cũng vì ít tuổi, 
chưa đủ độ chín chắn nên Tuyết đã 
rủ cô
bạn là Nguyễn Thị Minh Nguyệt học cùng lớp 
"dạy cho con em dại" một bài học nhớ 
đời.
 
Theo lời khai của Phú thì cách ngày xảy ra vụ án không 
lâu, gặp Phú ở chân cầu thang trường học, 
Tuyết đã dọa nạt Phú và nói Sơn là "sở 
hữu" của mình, đừng
có "thích chết" mà động vào. Và, nhiều ngày tiếp 
theo, Tuyết vẫn tìm đến lớp của Phú 
để gửi những "thông điệp" tương 
tự.
 
Mâu thuẫn cứ thế lớn dần, đến 
nỗi chiều 1/12/2006, khi gặp nhau ở cổng 
trường học, hai cô gái này tiếp tục lớn 
tiếng cãi vã. Vì có cô bạn Nguyệt cùng đi
nên Tuyết đã lao vào đánh Phú trước. Mọi 
người chưa kịp can ngăn cuộc ẩu 
đả của 3 nữ sinh thì đã thấy Tuyết và 
Nguyệt mỗi người nằm một nơi.
 
Hai cô gái được đưa đi cấp cứu 
nhưng vì vết dao đâm vào ngực trái quá nặng, 
Tuyết đã chết ngay sau khi được đưa 
vào bệnh viện. Nguyệt bị đâm vào ngực 
phải
và vẫn đang được các bác sĩ điều 
trị.
 
Một nhân viên tư vấn tâm lý học đường 
qua mạng 1088 kể cho chúng tôi nghe câu chuyện của 
một cô bé tên Q., học lớp 12 ở một 
trường nội thành Hà Nội. Cô
bé này đặc biệt chỉ tìm thấy "khoái cảm" 
ở những vụ đánh nhau, nói tục, chửi 
bậy thì "thôi rồi". Càng ở trong đám đông thì cô bé 
càng thích gây lộn.
 
Có điều rất buồn cười, đó là bạn 
thân của cô là một chú nhóc mảnh mai còn hơn phận 
liễu yếu đào tơ. Và, để bảo vệ chú 
nhóc này trước sự trêu chọc của đám
bạn, cô bé buộc phải ra tay "giữa đàng thấy 
chuyện bất bằng chẳng tha". Chúng tôi tò mò và 
quyết định xin địa chỉ để 
gặp bằng được cô bé "đặc biệt" này.
 
Trò chuyện với cô bé, tôi hoàn toàn bất ngờ bởi 
cái "phẩm hạnh" ấy thật không xứng chút nào 
với gương mặt ngây thơ xinh đẹp của 
cô. Cô kể về những lần cầm
"ổi Tàu" (mũ cối) đập vào mặt những 
"con ranh" cùng trường với một niềm hứng thú 
khó tả. Cười rất tươi, hồn nhiên, ngây 
thơ trong ngay cả giọng điệu: "Bọn
bạn em nó đặt cho em biệt danh là "ác ôn vùng nông 
thôn", em thấy em cũng hiền mà!".
 
Sở dĩ cô nàng có "ổi Tàu" là vì đợt đầu 
năm, các em phải học quân sự, vì thế mũ 
cối là "vũ khí thô sơ" được cô bé này sử 
dụng nhiều nhất. Bố mẹ cô hoảng
hồn vì con gái mình, yểu điệu thục nữ 
chẳng thấy đâu, chỉ thấy lối hành xử 
như con trai, họ không dám mắng, vì mắng là cô nàng 
bỏ nhà đi bụi ngay lập tức.
 
Thực ra, bạo lực học đường đã 
được chuyển hóa thành? phim. Chúng ta có thể 
nhận thấy khá nhiều những bộ phim Hàn Quốc 
đang tràn ngập các quầy băng đĩa hiện
nay đều theo mô típ này. Ở Hàn Quốc, nếu 
phải giải quyết mâu thuẫn giữa hai 
"đại bàng" tuổi học trò thì trận thư hùng 
sẽ được diễn ra trên sân thượng của
ngôi trường ấy, đi theo hai "người hùng" 
sẽ là đám lâu nhâu, tạm gọi nôm na là "đệ", 
thậm chí sẽ có những người đẹp 
với nhiệm vụ? ôm cặp sách, nhưng khi
cần là cũng lao bổ vào nhau.
 
Khi cơn sóng phim Hàn tràn vào Việt Nam, rất nhiều 
"teen" đã học lối hành xử kiểu bạo lực 
học đường. Chỉ có điều, trên phim 
ảnh, người ta đánh nhau "đẹp"
lắm, đánh mãi cũng chả thấy ai chết, tuy 
rằng máu me cũng tung tóe như thật. Còn ở ta, 
nhiều "teen" gái bây giờ, thích là "chiến" ngay. Mà không 
đơn thuần
chỉ là bằng tay chân, cũng thủ dao như côn 
đồ thứ thiệt, cần thiết là "xực" 
một phát "đi luôn".
 
Chiều tối 12/12/2006, chúng tôi có dịp đi qua 
trước cổng trường THPT Trần Phú, Hà Nội 
và đã vô tình chứng kiến cảnh "show hàng" của hai 
thanh niên với dao
phóng lợn. Đúng lúc đám học sinh ùa ra cổng 
trường đông nhất, một chiếc xe máy mở 
phịch yên, chủ nhân của nó rút ra một con dao phóng, 
mặt mũi hằm hằm
đuổi theo một nam sinh lúc đó đã vứt xe 
bỏ chạy.
 
Chẳng hiểu nguyên nhân tại sao, chỉ thấy 
nhốn nháo sau đó là một đám nữ sinh cũng lao 
vào đánh nhau. Anh bạn đi cùng tôi sẵn chiếc máy 
ảnh rút ra "bắn"
lia lịa. Các cô nàng thấy ánh đèn lóe sáng thì ngừng 
"chiến", quay ra chửi không tiếc lời cái kẻ 
bỗng dưng "can thiệp" vào chuyện nội bộ 
của họ. Tôi lân
la hỏi một cô gái te tua nhất: "Có chuyện gì vậy 
em?", tức thì nhận được một cái 
lườm tưởng? rách mắt: "Liên quan gì mà phải 
lắm nhọt?".
 
Lâu lâu mới được chứng kiến một 
vụ "chị em tương tàn", cũng tò mò muốn 
thử xem dạo này, cái đám "măng mới mọc" này 
có gì hay ho, thế mà suýt nữa thì vạ
lây. Chụp ảnh xong rồi, chúng tôi mới thấy 
"choáng", nhỡ mà cái kẻ đang cầm dao phóng kia tức 
mình quay lại, tìm ngay "cái thằng nào" vừa định 
đưa ảnh
chúng lên báo thì không khéo ngày ăn 4 bữa cơm (thêm một 
bữa trên nóc tủ) chứ chẳng chơi; hoặc 
giả, cái đám nữ sinh kia, mỗi ả chỉ 
cần "rứt một cọng tóc"
thì chúng tôi cũng đủ "khóc tiếng mán". Thôi thôi, 36 
chước, chước chuồn là hơn?
 
Trên một số diễn đàn của dân "teen", các thành 
viên đã "bình chọn" dân trường Đ.T.H. hiện nay 
là "gấu" nhất. "Gấu" bởi các trận "offline" 
cũng thường xuyên
hơn, gái trai đều "máu lửa" như nhau, đi xe 
nẹt pô, bốc đầu, đánh võng và một hiện 
tượng không thể không nhắc đến là ở 
một số trường THPT, đã manh nha
hình thành những nhóm học sinh thích chơi hơn học, 
mà ngôi "tiên chỉ" luôn thuộc về những chú nhóc, cô 
ả "ngứa chân ngứa tay", khiến đám học sinh 
cùng
trường có gặp cũng chỉ dám? nhìn xuống.
 
Q. - cô bé kể trên có cái nick giao dịch khá lạ 
"thichdanhngườiXXX" - (thích đánh người - TG) cho 
biết, cô đặc biệt "ghét" những "con bé" đi 
Spacy, hễ thấy
"con nào" ở trường mà "xí xớn" lượn Spacy là 
thể nào cũng bị Q. cho "ăn" vài cái "ổi", 
thậm chí "ngứa mắt" quá thì bắt uống 
nước cống như chơi.
 
Không có số liệu thống kê cụ thể, song 
những vụ án giết người, cố ý gây 
thương tích mà thủ phạm là nữ sinh dường 
như gia tăng thời gian gần đây. Đây là
tình trạng nhức nhối có thật đang diễn ra 
làm đau lòng các bậc cha mẹ và làm đau đầu các 
cơ quan chức năng.
 
Giải thích thế nào về hiện tượng này, do 
sự giáo dục của gia đình, nhà trường ư? 
Điều đó là cần thiết nhưng chưa 
đủ, nhiều em gái khi điện thoại 
đến Trung
tâm tư vấn đề nghị được tư 
vấn cho biết, các em cảm thấy cô đơn trong 
chính ngôi nhà của mình, điều đó khiến các em 
dễ rơi vào trạng thái nổi loạn, phải
làm một hành động gì đó để 
được chú ý hơn, và đánh nhau cũng là một 
cách nhằm gây sự chú ý. Các chuyên gia tâm lý khuyến cáo, các 
trường hợp này gia đình
cần hết sức quan tâm nhằm điều chỉnh 
tâm lý cho các em, tránh hậu quả đáng tiếc
 
Theo Sơn Trí/báo Công An Nhân Dân

 
---------------------------------
Expecting? Get great news right away with email Auto-Check.
Try the Yahoo! Mail Beta.

Other related posts: