[SMCC] Nu Si Ho Xuan Huong

Hồ xuân Hương

 

Chùa quán sứ

 

Quán sứ sao mà cảnh vắng teo, 

Hỏi thăm sư cụ đáo nơi neo? 

Chày kình tiểu để suông không đấm, 

Tràng hạt vãi lần đếm lại đeo. 

Sáng banh không kẻ khua tang mít, 

Trưa trật nào người móc kẽ rêu. 

Cha kiếp đường tu sao lắt léo, 

Cảnh buồn thêm ngán nợ tình đeo.

 

Hồ xuân Hương

 

Chùa xưa

 

Thày tớ thung dung dạo cảnh chùa, 

Thơ thì lưng túi, rượu lưng hồ. 

Cá khe lắng kệ, mang nghi ngóp, 

Chim núi nghe kinh, cổ gật gù. 

Then cửa từ bi chen chật cánh, 

Nén hương tế độ cắm đầy lô. 

Nam mô khẽ hỏi nhà sư tí, 

Phúc đức như ông được mấy bồ? 

Quán Nước Bên Đường 

Đứng tréo trông theo cảnh hắt heo, 

Đường đi thiên thẹo, quán cheo leo. 

Lợp lều, mái cỏ tranh xơ xác, 

Xỏ kẽ, kèo tre đốt khẳng kheo. 

Ba trạc cây xanh hình uốn éo, 

Một dòng nước biếc, cỏ leo teo. 

Thú vui quên cả niềm lo cũ, 

Kìa cái diều ai thả lộn lèo.

Hồ xuân Hương

 

Con cua

 

Em có mai xanh, có yếm vàng, 

Ba quân khiêng kiệu, kiệu nghêng ngang. 

Xin theo ông Khổng về Đông Lỗ, 

Học thói Bàn Canh nấu chín Thang.

 



Hồ xuân Hương

 

Đài khán xuân

 

Êm ái, chiều xuân tới khán đài, 

Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai. 

Ba hồi chiêu mộ chuông gầm sóng, 

Một vũng tang thương nước lộn trời. 

Bể ái nghìn trùng khôn tát cạn, 

Nguồn ân muôn trượng dễ khơi vơi. 

Nào nào cực lạc là đâu tá? 

Cực lạc là đây, chín rõ mười.

 

Hồ xuân Hương

 

Đánh Cờ

 

Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc, 

Đét đồn lên đánh cuộc cờ người. 

Hẹn rằng đấu trí mà chơi, 

Cấm ngoại thuỷ không ai được biết. 

Nào tướng sĩ dàn ra cho hết, 

Để đôi ta quyết liệt một phen. 

Quân thiếp trắng, quân chàng đen, 

Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa. 

Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa, 

Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên. 

Hai xe hà, chàng gác hai bên, 

Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ. 

Chàng lừa thiếp đương khi bất ý, 

Đem tốt đầu dú dí vô cung, 

Thiếp đang mắc nước xe lồng, 

Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu. 

Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu 

Thua thì thua quyết níu lấy con. 

Khi vui nước nước non non, 

Khi buồn lại giở bàn son quân ngà.

Hồ xuân Hương

 

Hang Thanh hóa

 

Khen thay con tạo khéo khôn phàm, 

Một đố dương ra biết mấy ngoàm. 

Lườn đá cỏ leo, rờ rậm rạp. 

Lách khe nước rỉ, mó lam nham. 

Một sư đầu trọc ngồi khua mõ, 

Hai tiể lưng tròn đứng giữ am. 

Đến mới biết rằng hang Thanh Hóa, 

Chồn nhân, mỏi gối, hãy còn ham.

Hồ xuân Hương

 

Đánh đu

 

Tám cột khen ai khéo khéo trồng, 

Người thì lên đánh, kẻ ngồi trông. 

Trai đu gối hạc khom khom cật, 

Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng. 

Bốn mảnh quần hồng bay phất phới. 

Hai hàng chân ngọc duỗi song song. 

Chơi xuân ai biết xuân chăng tá! 

Cột nhổ đi rồi, lỗ bỏ không.

Hồ xuân Hương

 

Đền thái thú

 

Ghé mắt trông ngang thấy bảng treo, 

Kìa đền Thái Thú đứng cheo leo. 

Ví đây đổi phận làm trai được, 

Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu.

Hồ xuân Hương

 

Đền Trấn quốc

 

Ngoài cửa hành cung cỏ dãi dầu, 

Chạnh niềm cố quốc nghĩ mà đau! 

Một tòa sen lạt hơi hương ngự, 

Năm thức mây phong điểm áo chầu. 

Sóng lớp phế hưng coi vẫn rộn. 

Chuông hồi kim cổ lắng càng mau. 

Người xưa, cảnh cũ đâu đâu tá? 

Khéo ngẩn ngơ thay lũ trọc đầu.

Hồ xuân Hương

 

Đèo ba dội

 

Một đèo, một đèo, lại một đèo, 

Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo. 

Cửa son đỏ loét tùm hum nóc, 

Hòn đá xanh rì lún phún rêu. 

Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc, 

Đầm đià lá liễu giọt sương gieo. 

Hiền nhân, quân tử ai là chẳng ... 

Mỏi gối, chồn chân vẫn muốn trèo.

                        

Van Dan 1950
DT 08.8608859
MoBiFone
0933831970
Skype
Nsvandan
DC 66 Le Lam
P Phu Thanh
Q Tan Phu
TPHCM

Other related posts: