[SMCC] Re: Noi Lo Tieng Long

Hi,

tác giả bài này chứng tỏ một tâm trạng hết sức bảo thủ 
mà ta thường gọi là cổ lổ xỉ.

trước hết, ông muốn cái tiếng Việt của mọi người nó sẽ 
chết ngắt đứng yên một chỗ cho ông hiểu mà ông không chịu 
chạy theo nó để hiểu. Ngôn ngữ lúc nào lại chẳng có từ 
thời đại. Nếu là sinh ngữ thì từ thời đại là biểu hiện 
của sinh ngữ ấy. Nếu là tử ngữ như tiếng Phạn, tiếng La tin 
kiếm đâu ra từ thời đại nữa.

Đọc bài này cảm thấy tác giả thật là vớ vẩn, bởi cái 
khái niệm làm trong sáng tiếng Việt của ông? Khi nào đọc các 
bài văn của học sinh, các báo cáo của cơ quan dùng mấy cái từ 
ấy thì mới là vấn đề. Nếu tất cả mọi người mọi giới 
mọi tần lớp đều dùng một lọai ngôn ngữ thì chắc là chán 
chết đi được. ví dụ, mấy anh em khiếm thị chúng ta nghe thử 
mẩu đối thọai này

thưa bà, bán cho tôi một ít hành
Dạ thưa bà, hành củ hay hành lá ạ

Ai đang nói với ai vậy? chắc chắn đấy không phải là thứ 
ngôn ngữ sử dụng ngòai chợ. Nhưng đấy là 2 đưa bé đang giả 
làm người lớn lịch sự đi mua hàng. Tưởng tượng nếu những 
em bé đều ăn nói kiểu ấy thì chắc chắn là chán lắm. Nếu 
đi đến đâu, dù quen hay lạ bạn cũng chỉ được phép dùng 
một thứ ngôn ngữ chuẩn thì thôi thà nằm ở nhà ngủ sướng 
hơn. Như thế thì chẳng còn gì là anh em bạn bè nữa. Việc bọn 
thanh niên gọi là bú để nói đi uống bia là chuyện của họ. 
Và họ chỉ dùng trong một giai đọan và bối cảnh nhất định. 
Vả lại nhóm ấy là con của họ, họ dạy con thế nào thì ra 
thế ấy chứ ai lại chỉ vì mấy cậu con cưng của mình lại đi 
lên án cả một thế hệ thanh niên được?

  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Khanh Quoc 
  To: SMCC 
  Sent: Thursday, March 22, 2007 8:41 PM
  Subject: [SMCC] Noi Lo Tieng Long


  Nỗi lo “tiếng lóng”



  Một lời nói hay, đúng chỗ thậm chí là một "tiếng lóng" dễ 
thương có thể là lời động viên rất tốt đối với người 
nghe, nhưng ngược lại rất có thể là những
  lời xúc phạm, khiêu khích gây hậu quả khôn lường.

  Ngày còn là sinh viên, chúng tôi thường mang câu chuyện "một 
cây là bao nhiêu km? " của một người bạn nước ngoài ra kể. 
Số lõ, ngày ấy khi đi thăm một người
  bạn ở tương đối xa, xe máy thì không có, chúng tôi rủ cậu 
bạn người nước ngoài đi cùng. Sợ nói xa cậu ta không đi bèn 
nói dối rằng: không xa đâu, chỉ vài
  chục cây thôi mà. Cậu ấy đi liền nhưng mãi không thấy tới 
nơi thì hỏi lại chúng tôi: "một cây bằng mấy km mà lâu thế". 
Nhưng đó chỉ là những lời nói, câu
  chuyện vui của cuộc sống mà giờ vẫn là những kỷ niệm 
đẹp đối với chúng tôi, cậu bạn người nước ngoài cũng 
không vì thế mà trách móc thậm chí rất vui khi
  làm được một điều có ích.

  Thế nhưng, ngày nay "tiếng lóng" trở nên thông dụng khiến 
nhiều người lo lắng. Các bậc cha mẹ nhiều khi cũng chẳng 
biết con cái mình đang nói gì, còn khi
  hiểu ra lại giật mình thon thót vì không biết chúng đang 
"học" tiếng gì? Thậm chí loại ngôn ngữ kì dị này còn xuất 
hiện ở các cơ quan, công sở - nơi người
  ta vẫn cho là có văn hoá. Ví dụ muốn ca ngợi một cô gái 
đẹp, họ nói "đẹp dã man", "hơi bị ngon", nói về chi phí cho 
một việc gì đó, họ gọi "tổng thiệt
  hại", "lục tốn"... Loại ngôn ngữ này đang ngày càng trở nên 
thông dụng.

  Nhiều người phàn nàn, tiếng Việt đang bị sử dụng một 
cách bừa bãi và đáng thương, thậm chí đáng ghê sợ. Đàn ông 
gọi phụ nữ là "hàng" cho dù người phụ nữ
  chẳng có tội tình gì, cũng chẳng "ăn chơi, đua đòi" thậm 
chí họ còn là người có địa vị và đáng được trân trọng, 
chỉ phải tội họ là người yêu của "người
  phát ngôn". Có những ông bố, bà mẹ về thấy các con hỏi nhau 
"đớp chưa", bạn bè hỏi nhau "bú chưa" mà "sởn cả gai ốc". 
Một người lớn tuổi kể lại: Một lần
  thấy mấy đứa bạn của con mình đến nhà chơi và rủ nhau đi 
"bú", tôi giật mình thon thót vì tưởng rằng chúng bị làm sao, 
hay là lại có chuyện "nhí nhố" ở
  ngoài đường. Hỏi lại chúng thì được biết, chúng mời nhau 
đi uống bia. Đúng là chịu thua!

  Hiện tượng này xuất hiện nhiều trong giới thanh niên và học 
sinh, nhất là ngôn ngữ dùng để "chát" với nhau ở trên mạng. 
Không thường xuyên lên mạng thì
  đảm bảo chẳng ai có thể hiểu được. Nếu bất ngờ có ai 
đó hỏi bạn rằng "Mày thấy tao xà lách tởm không?"(!); bạn có 
biết họ hỏi gì không? Đó là, "tao đi
  xe luồn lách có giỏi không” (?!)

  ở công sở, cũng với thể loại ngôn ngữ đó - "Hôm nay cả 
phòng đi làm tí máu nhé". Tôi đã phát hoảng khi đến cơ quan 
người bạn và vô tình nghe được lời rủ
  rê đó. Hỏi nhỏ bạn tôi - Hưng, cậu ta cười và trêu: Quê 
quá, có gì đâu chúng nó rủ nhau đi ăn tiết canh thôi. Vậy 
mà... Có những lời nói tưởng rất nhỏ
  nhưng cũng gây cho người nghe cảm giác khó chịu. Chẳng hạn 
cách sử dụng ngôn ngữ nửa Anh nửa Việt hay sử dụng tiếng 
nước ngoài đối với người Việt. Ví dụ
  như "so ry nhé; búc cho tớ một phòng...". Biết và hiểu tiếng 
nước ngoài là một lợi thế trong kinh doanh nhưng không phải lúc 
nào cũng mang ra sử dụng tuỳ
  tiện như vậy.

  J.A. Fabre từng nói: "Lời lẽ tử tế là điệu nhạc của thế 
gian". Những lời nói không hay, ngôn ngữ "vỉa hè" đã khiến cho 
nhiều người bất bình, lo lắng cho
  sự trong sáng của tiếng Việt.

  Nguyễn Hường - Minh Anh

Other related posts: