[SMCC] Re: Nhung vong vo cam

ái chà,

bây giờ lại xảy ra người yêu nước này bắt người yêu nước kia về tội dám yêu 
nước kiểu mà người yêu nước có quyền lực không cho phép. Lạ nhỉ, sao cứ còn cái 
đêm dài trung cổ của lối tư duy này mãi thế này. cứ làm như dân chúng là một 
đàn vịt con ra bờ sông nối đuôi theo chân mẹ mãi sao?

Nhớ lời Thiết Mộc Chân, Thành cát tư hãn từng nói: 

Có một con rắn có 9 đầu và 1 cái đuôi và một con rắn có 9 đuôi 1 đầu. Khi mùa 
hè sang, cây cỏ vạn vật xinh tươi ấm áp. Thực phẩm dồi dào thì con 9 đầu tha hồ 
săn mồi để nuôi cái đuôi duy nhất mập ú. Khi ấy con 9 đuôi thì hết sức khổ cực 
mới đủ ăn cho vài cái đuôi lấy đâu ra mồi cho đủ 9 cái.

Khi mùa Đông đến, Tuyết phủ xuống thảo nguyên và cả 2 con đều cần tìm một cái 
hang ấm cúng để núp suốt mùa Đông. Con 9 đầu tìm mãi vẫn không có được cái hang 
nào vừa ý cho cả 9 cái đầu. Thế là cái đuôi mập mạp kia cứ bị lê trên tuyết 
lạnh hết ngày này đến ngày khác. Trong khi ấy con 9 đuôi thì đã yên ấm trong 
một cái hang do 1 cái đầu tự định đoạt.

Ý nghĩa của câu chuyện được vị anh hùng thảo nguyên Thiết Mộc Chân này giải 
thích là: làm lãnh đạo phải biết lúc nào là mùa hè thì mọc ra 9 cái đầu để kiếm 
ăn. Khi nào là mùa Đông thì hóa thành 9 cái đuôi để vâng lệnh. 

Có lẽ ông muốn ám chỉ thời bình là mùa hè và thời chiến thời loạn là mùa Đông.

Nhà mình thì lúc nào cũng thời chiến hết sao?
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

  ----- Original Message ----- 
  From: NguyenAnhHung 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Monday, December 31, 2007 10:42 PM
  Subject: [SMCC] Nhung vong vo cam


  NHỮNG VÒNG VỎ CAM
  Huỳnh Minh - (Trang Hạ dịch)

  Bây giờ anh vẫn ngồi tự hỏi, hồi ấy mình đã làm gì, đã sai hay đã đúng? Ở 
tuổi 20 anh coi ái tình là một trò vui và những cô gái qua đời anh là bất tận.
  Em đến như con chim xinh bé nhỏ, ngại ngùng nhờ anh mở giùm khóa xe, tiếng 
cám ơn ngọt ngào như hạt nhân kẹo vỡ. Anh điện thoại ngày đôi lần để nghe em
  cười rụt rè và cả câu nói dạ thưa dễ thương… Một năm, rồi hai năm. Những cô 
gái ngang qua đời anh, chỉ còn em ở lại. Mẹ anh coi em như một đứa con gái
  và bà ao ước anh cưới vợ. Lúc đó anh chỉ cười.
  Người ta bắt đầu ghép đôi. Những đám cưới, bạn bè cứ cắc cớ hỏi em sao không 
đi với anh. Họ hiển nhiên coi em là của anh, còn anh cứ ngu khờ tuyên bố chơi
  qua đường thôi, tình chả có gì đâu. Rồi để chứng minh, anh lăn xả vào chinh 
phục những cô gái khác. Đời còn dài, anh tha hồ được kén chọn.
  Em chỉ coi anh như một người anh, em nói một cách hồn nhiên để làm vui lòng 
anh. Và khi anh đụng độ với những tình cảm rắc rối, em lại là người hòa giải.
  Anh bệnh, em đến ngồi ríu ríu kể chuyện, rồi em gọt cam. Những dây vỏ tròn 
xoay quay thật khéo, anh chưa thấy cô bạn gái nào gọt đến hết trái cam mà vỏ
  vẫn không đứt.
  Năm thứ ba, những cuộc phiêu lưu của anh dài hơn, anh đã là một thằng đàn ông 
phong sương. Em vẫn ngây thơ như một đứa trẻ. Và khi anh muốn trao cho em
  cái hôn đầu tiên, em lẩn tránh ngay. Câu nói của em là : “Không, em xin lỗi. 
Cám ơn”.
  Em không còn tìm đến anh. Anh điện thoại cho em, nói rằng em là một người rất 
cần cho anh. Những cô gái kia qua đường thôi. Ngập ngừng, em trả lời rất tiếc,
  em không phải là tấm thảm sạch để anh về chùi chân mỗi tối. Em muốn anh trân 
trọng những người con gái anh quen. Anh nổi điên, anh cho rằng em dạy khôn
  và anh cóc cần em. Đầu dây em vẫn dịu dàng: “Dạ, em xin lỗi. Cám ơn”.
  Bao nhiêu năm trôi qua, em bây giờ chắc đã là của người ta. Mẹ anh thì khuất 
núi mù xa. Và trước lúc mất, bà vẫn hỏi tại sao con bé nhỏ xinh đó lại không
  còn đến chơi với bà.
  Cơn mưa lạnh chiều nào đòi nợ khiến tối nay anh nằm vùi. Cô bạn hàng xóm ghé 
thăm, bỗ bã quăng lên bàn bịch cam. Một cô nữa tạt qua, hì hục ngồi cầm dao
  bổ đôi, bổ tư, sau khi nếm thử cô nhíu mày : “Con nhỏ này không biết lựa, cam 
chua!”.
  Anh thèm được có em, dịu dàng ngồi thủ thỉ với anh, tỉ mẩn gọt cam. Và nếu 
cam chua, em sẽ chế nó thành nước cam. Những chiếc vỏ dài, xoăn tít xoay xoay,
  em nói đem phơi khô bỏ vào cái lò để dưới bàn học, nó sẽ vừa xua muỗi, vừa 
thơm, hít tốt hơn mùi nhang muỗi khét nghẹt.
  Những chiếc vỏ xoắn dài ấy lẽ ra có thể làm vướng ngã chân anh, đẩy anh vào 
một cuộc hôn nhân với em…
  Hạnh phúc như con chim nhỏ đậu trên tay, anh đã không biết khéo léo nắm giữ 
và em bay mất.




  Quà Giáng Sinh =

  users online

  Sau khi mười mấy cảnh sát thường phục áp giải tôi về trụ sở Công an quận Hoàn 
Kiếm vào hồi 10h5' sáng qua, tôi bị buộc phải cầm mọi thứ trong túi xách bầy
  lên bàn. Cả gói băng vệ sinh phụ nữ.

  Một cảnh sát được cử giữ riêng điện thoại để tránh trường hợp tôi xoá mọi dấu 
tích các cuộc gọi quan trọng. Cuộc đấu tranh giữa cảnh sát và người bị bắt
  được nửa tiếng thì tôi đề nghị:

  - Con tôi tan học lúc 11h trưa, tôi muốn về đón con!

  Lúc 11h kém 10 tôi quá bức xúc nên yêu cầu được cho gọi điện cho người nhà, 
để đón con tôi về.

  Họ đồng ý cho gọi điện về nhà. Bố cháu giúp tôi đón cháu, chở con về nhà, cho 
con vào nhà, khoá cửa đi. Con gái tôi gọi điện nói, mẹ ơi, con vào trong nhà
  rồi nhưng con không có chìa khoá vào phòng đâu mẹ ạ.

  Nhà tôi là một công trình đang xây dở 4 tầng, chỉ có 1 phòng duy nhất có thể 
để đồ đạc và ngủ, còn lại toàn sửa dở, trống trải bẩn thỉu. Làm sao lại để
  cho một đứa trẻ lớp 2 ngủ giữa công trình xây dựng vắng vẻ được? Tôi an ủi 
con và nói, con kiếm một góc giường chiếu nào ngủ đi. Ngủ dậy mẹ sẽ hôn để đánh
  thức con nhé. Nghe tiếng con gái là lúc đầu tiên tôi chảy nước mắt tại Công 
an Hoàn Kiếm. Họ doạ, nạt, vặc, mắng, nghiến răng, lườm, trợn, chòng chọc,
  cau, tôi không thấy đáng sợ bằng cảm giác êm ái khi nghĩ đến con và giấc ngủ 
trên nền chiếu cứng trưa nay của con. Vì tôi là một người mẹ.

  Họ lần lượt đi ăn, chia ca đi ăn còn lại ngồi thẩm vấn tôi liên tục. Tôi đói 
lắm. Nhưng cho đến sau 2 tiếng mọi người ăn nghỉ xong mới phát hiện tôi vẫn
  bị bỏ đói (và khát chỉ mình tôi biết), họ vội vã đi mua 1 cái bánh mì nguội. 
Tôi rất tự ái và cũng nói thật với họ là tôi không tài nào nuốt nổi. Tôi chỉ
  nghĩ con tôi thế trưa nay ăn gì? Gia đình tôi hơi khác các gia đình khác nên 
tôi cố gắng để con tôi được nhiều chăm sóc hơn.

  Họ ăn xong bữa trưa rồi ăn đến bánh kẹo bữa lỡ, vỏ bánh kẹo khỏi tay là vứt 
bừa xuống gậm bàn. Tôi đói lắm.

  Tôi nghĩ nếu không được về với con tôi sẽ tuyệt thực và cũng không uống nước 
để phản đối. Lúc đó các anh phóng viên trong Sài Gòn cũng như phóng viên báo
  Tuổi Trẻ ở Hà Nội đều gọi điện động viên tôi, nói, tại sao em không phản ứng 
dữ lên, nói tình cảnh gia đình của em ra, yêu cầu họ phải cho em về, thích
  làm việc thì đúng giờ hành chính tôi sẽ lên làm việc với anh, còn tôi phải về 
với con tôi. Tôi nói, em đã nói hàng chục lần từ mấy tiếng đồng hồ nay, nói
  với tất cả mọi người. Họ vô cảm trơ trơ như đá. Những cú điện thoại lúc ấy là 
những động viên vô giá với tôi. Khi phát hiện ra, công an tước luôn máy và
  không cho nghe mọi cuộc gọi, họ tự mở đọc mọi tin nhắn lúc đó, tự gọi lại, 
thậm chí hôm nay 1 người bạn tôi nói, thật may, họ gọi cho anh nói, anh ơi hãy
  đến đây giúp đỡ Trang Hạ. Anh ấy hỏi đây là đâu thì họ không nói rành mạch, 
anh không đi vì anh ấy biết là tôi không bao giờ cầu cứu ai kiểu đó.

  Bắt đầu từ 2h chiều, tôi bắt đầu nổi nóng.

  Tôi nhớ khi miêu tả tâm lý những người đi tù lâu, nhà văn thường kể giai đoạn 
đầu mới vào tù sẽ gào thét đập phá, rồi sẽ khóc lóc nức nở. Giai đoạn sau
  năn nỉ, hiền lành, lý lẽ mềm dẻo cam chịu, hy vọng tranh thủ được tí cơ hội 
nào. Còn giai đoạn tù lâu năm, người tù sẽ buông xuôi đờ đẫn, ngày tự do mở
  cửa, có người tù còn chả buồn bước ra.

  Tôi thấy tôi vừa vào Công an quận Hoàn Kiếm mấy tiếng, tôi đã có triệu chứng 
đờ đẫn của một người đã bị tù hãm lâu. Tôi sợ quá. Tôi muốn phá tan sự bất
  bình thường đó, nên bắt đầu gào. Tôi nhớ là tôi hét hai lần với một con trinh 
sát nghe trộm điện thoại của tôi: TỔ SƯ CON MẶT ... NGHE TRỘM ĐIỆN THOẠI
  TAO!

  Họ bèn lôi tôi sang phòng khác.

  Lúc đó là khoảng 3h chiều. Tôi nói trong nước mắt, các anh chị cũng là bố mẹ, 
các anh chị cũng phải nuôi dạy con cái, đẻ con ra ai cũng phải có trách nhiệm
  với nó, cho nó ăn nó ngủ, cho nó học hành. Chẳng lẽ chỉ có các anh chị có con 
thôi còn người khác thì không hay sao? Họ bảo, chị chưa xong, chị cứ ngồi
  đây. Lúc đó có một bản lời khai mới của người mới bị bắt, họ mang sang và 
thẩm vấn lại tôi, vì sao tôi giấu không nhắc tới một người tên là X., vì sao
  tôi quen anh ta, tại sao người kia nói quen tôi ở A mà tôi lại nói mới gặp 
hôm đi biểu tình ở B? Vậy lần đầu tiên gặp X tôi đã uống một chén trà hay một
  chén cà phê?

  Tôi khai xong một bản bổ sung, và đề nghị, bây giờ đã gần 5h, hãy để tôi về.

  Tôi muốn về vì bây giờ là 5 giờ. (Không ai hỉểu 5h chiều ngày thứ Bảy này 
quan trọng với tôi hơn bất cứ lúc nào. Vì tôi là một người mẹ.)

  Họ bắt đầu ăn tối.

  Tôi đói lắm. Tôi không uống nước nên tôi cũng không đi tiểu được.

  Họ ăn mì tôm, họ ăn bánh mì, họ ăn sắn luộc, họ ăn ngô luộc, họ hỏi tôi có ăn 
bánh mì không? Tôi lắc đầu. Tôi đói thứ khác, như thể đói tình người. Chắc
  gì giờ này con tôi có gì vào bụng chưa? Có người mẹ nào nuốt nổi không?

  Một anh công an ân cần giới thiệu cho tôi cái bánh mì suất trưa của tôi vẫn 
trước mặt, tôi buồn bã mách cho anh biết: Nó thiu rồi anh ạ.

  Họ ăn xong họ uống. Họ hỏi tôi có uống sữa không. Tôi nức nở nói:

  - Tôi không cần uống sữa đâu, nhưng con tôi đang cần uống sữa!

  Họ im lặng. Vì có thể các công an viên cũng không có quyền quyết định thả tôi.

  Họ kéo tôi sang phòng khác. Cứ mỗi lần tôi khóc họ lại kéo tôi sang phòng 
khác. Ở đây tôi gặp một bạn blogger vô tình bị giữ cùng, dù bạn chưa bao giờ 
biểu
  tình, blog không một chữ HS-TS. Bạn cũng không xin chữ ký của tôi, không mua 
sách của tôi. Nhưng số máy của bạn nằm trong số những cuộc gọi gần đây của
  tôi. Bạn bị giữ từ khoảng gần 11h đến giờ chưa ra.

  Tôi phát hiện ra, Trường Sa Hoàng Sa là đau đớn nóng hổi tràn ngập đầu óc trí 
thức và thanh niên thì ở quanh tôi lúc này, chữ Hoàng Sa Trường Sa nó chỉ
  xuất hiện trong tang vật bị niêm phong, trong biên bản, trong những thứ thuộc 
về đối tượng bị giữ, biểu tượng cho những gì họ cần ngăn chặn. Nó cũng xuất
  hiện trên cái mũ bảo hiểm duy nhất tôi dán để ở góc bàn, tượng trưng cho sự 
lật mặt, phản trắc. Mọi sinh viên chỉ đề nghị tôi cho đề-can và mang về. Riêng
  một anh cứ nằng nặc đòi tôi phải tự tay dán đề-can lên mũ cho anh, tôi đành 
chiều ý anh, và anh bắt tôi ngay.

  Tôi sang phòng mới và một anh mới giữ tôi. Tôi đã dặn mình không được nghĩ 
đến con nữa vì nó làm tôi mềm lòng. Nhưng sự tức giận bùng nổ từ tận đáy lòng
  thì không làm sao kiềm chế được. Tôi sừng sộ nói tôi cần về, con tôi đang cần 
tôi.

  Anh cảnh sát mới mỉa mai:

  - Tôi cũng có gia đình đây này. Nhưng giờ này tôi cũng phải đi làm vì các chị.

  - Nhưng các anh được trả lương cho ngày hôm nay, đây cũng là công việc, sự 
nghiệp của anh.

  - Tức là chị muốn được trả tiền chứ gì, hờ hờ

  - Tôi nói cho anh biết, không có tiền bạc nào mua được những thời gian tôi 
chăm sóc con tôi. Anh không hiểu sao?

  Chuông reo. Anh rút máy di động trong túi ra, nói với đầu kia dịu dàng: Mẹ, 
mẹ cứ ăn cơm đi nhé, mẹ ơi mẹ, vâng mẹ ạ.

  Mẹ công an mới cần tình người. Mẹ của con tôi thì không cần.

  Tôi chỉ muốn nói tới tất cả những người nào còn nghe được giọng nói bé nhỏ 
của tôi lúc đó, hãy trả mẹ cho con gái tôi! Làm ơn đấy, hãy trả mẹ cho con tôi!

  Cho dù thời điểm 5h chiều nay đã qua rồi!

  Trận bóng đá trên tivi buổi tối qua hết từng hiệp một, tôi vẫn phải trả lời 
một số vấn đề. Viết cam kết.

  Bây giờ tôi có triệu chứng của người đã ở tù giai đoạn hai. Tôi chỉ muốn về, 
rồi muốn ra sao thì ra.

  Hết trận cầu, họ kéo tôi quay lại phòng trực ban. Tôi nói với ông Cờ trực 
lãnh đạo công an quận:

  - Bây giờ là 10h kém 15, tôi muốn gọi điện về nhà, bây giờ là giờ ngủ của con 
tôi, tôi muốn biết có ai đang ở nhà không, tôi phải giải thích với nó.

  - Không, không gọi đi đâu hết.

  - Tôi gọi bằng máy cơ quan anh, số nhà tôi các anh thẩm vấn có hết rồi.

  - Không.

  Tôi lại trào nước mắt:

  - Xin lỗi anh, tôi chưa bao giờ van vỉ ai cái gì. Chẳng qua vì bây giờ là lúc 
tôi cần gọi điện thoại về cho con tôi, tôi mới yêu cầu. Ai cũng làm cha làm
  mẹ, nghề gì cũng chỉ là để kiếm sống nuôi gia đình, đâu phải đi làm là để vô 
cảm đánh mất tính người?

  Ông Cờ dán mắt vào ti vi.

  Lúc đó thì tôi sụp đổ.

  Vì tôi là một người mẹ.

  Tôi đã hứa đón cháu đi học về. Tôi đã hứa chiều nay có một bữa ăn nhỏ chiều 
thứ Bảy dành cho hai mẹ con ở riêng Quán cá Thùy Linh gần nhà nhân dịp Noel.
  Ngày nào cháu cũng đi học qua đó mà chưa một lần nào cháu được bước vào. Tôi 
đã hẹn ông già Noel mang quà đến nhà hàng lúc 5h để cháu được bất ngờ. Tôi
  đã mua một món quà nhỏ nhoi chỉ có giá khiêm tốn 50.000 đồng để ông già Noel 
đúng giờ mang đến. Con tôi là một đứa trẻ thiệt thòi (thiếu thốn những thứ
  vô hình) rất nhiều so với những đứa trẻ khác nên tôi chỉ cố gắng để cháu 
không phát hiện ra điều đó. Giờ đó đã qua, chắc ông già Noel đến nơi đã không
  tìm thấy chúng tôi, chắc ông đi về. Món quà giá trị quá nhỏ, thật sự là quá 
nhỏ không đủ lợi nhuận để ông đi đưa quà hai lần.

  Khi ra khỏi đồn công an, tôi đi bộ dọc vỉa hè và đến giữa Nhà Thờ Lớn, đôi 
mắt tôi đẫm nước mắt nhìn ra thế giới. Không phải sự tàn ác lạnh lùng mất nhân
  tính của thế giới này có thể làm tôi rơi nước mắt, mà là những tình cảm con 
người vẫn còn trong tôi đang giày vò tôi.

  Trước đây tôi là một người cộng-sản-ngoài-đảng, hoàn toàn vô thần, tích cực. 
Giờ có lẽ tôi sẽ ngược lại, biết đâu. Và biết đâu tôi sẽ tin vào Chúa. Bởi
  tôi không còn tin vào người sống.

  Tôi đi bộ tiếp về phố Hàng Bông. Mưa bắt đầu đổ xuống gió rét.

  Khi về đến nhà mới biết, chồng tôi chở con gái ra đứng ở cổng công an quận từ 
chiều đến gần 10h đêm nhưng họ không cho vào cũng không cho tin tức. Vô cùng
  bất ngờ khi biết cả nhà chồng tôi đã đứng chờ cho đến tối khuya ở công an 
quận. Tôi hỏi, mẹ bị bắt con có sợ không con? Con không sợ đâu, con chỉ lo cho
  mẹ. Ừ mẹ cũng thế, mẹ chẳng sợ, mẹ chỉ lo cho con. Ơ mẹ ơi, hai mẹ con mình 
giống nhau nhỉ!

  Con gái ơi, con ngoan lắm, ông già Noel năm nay chả có quà cho con đâu con ạ. 
Mà ông già Noel cũng không có thật đâu con ạ. Đối với mẹ thì Chúa đã chết
  trong trụ sở Công an quận Hoàn Kiếm rồi. Nữa là quà Giáng sinh, cho con.

  -----

  Nếu chúng ta không tự cháy lên
  "
  Nhưng 2 chuyện hôm qua làm mình nghĩ lại

  Nếu ai cũng như mình thì đương nhiên đất mất, nước mất

  Nhưng thêm vào đó, là những đứa trẻ con vô tội như con Trang Hạ hôm qua sẽ bị 
người ta nhồi sọ đến độ tưởng mẹ nó bị thần kinh không bình thường, hay nhẹ
  ra thì cũng là đồ háo danh, đồ phá quấy

  VÀ xã hội sẽ tràn ngập các nhà "ngoại giao nhân dân" lịch sự từ tốn ngồi 
trong quán cafe hay trong các salon bóng lộn thơm phức mà nói về đạo đức ứng xử
  và hành vi giao tiếp văn minh khi hội nhập

  Bệnh đạo đức giả vốn lan tràn nay được dịp khệng khạng chính thức lên ngôi

  Mình xấu hổ"

Other related posts: