[SMCC] Nhung con so cuoi dem

Những con số cuối đêm



DSQT0909_1.jpg
Bạn có thể mua hay làm được gì với 1000 đồng ở thành phố 
này 
Một hôm khi ngồi chơi với mấy người bạn, chúng tôi đố nhau 
như vậy.
Và sau đây là bảng liệt kê những gì mà chúng tôi nghĩ ra:

DSQT0909_4.jpg
Mua khoai lang hay khoai mì nóng; Uống một ly nước sâm; 
Một cuốn bò bía;  
Quà vặt như cóc ổi; 
Kẹo kéo; Kem cây; 
Bơm bánh xe; Một ly hay một bịch chè đậu ở các xe đẩy dọc 
đường (cái này thì thật là tuyệt, tại sao các bà ấy vẫn 
còn có thể bán một ly chè đá đậu khá chất
lượng như thế với chỉ 1000 đồng?); 
Một ly cà phê đen (cái này ban đầu tôi không tin, nhưng một 
người bạn đã đưa tôi đi uống một ly cà phê đen ngồi ghế 
đẩu như thế trên vỉa hè gần bến xe miền
Đông); 
Mấy điếu thuốc đen; 
Một ly trà đá; 
Hai cái kẹo gum Cool Air; 
Lên mạng check e-mail trong 15 phút; 
Bánh mì bơ sữa nóng dòn 1000 một ổ (như lời rao); Nửa tô hủ 
tiếu gõ… 
Và sau cùng là cho ăn mày! Nhưng cái sau cùng này xem vậy chứ 
không đơn giản tí nào. Vì có lần tôi lỡ động lòng trước 
một người đàn bà ẵm đứa con lếch thếch
và moi túi lấy ra năm tờ giấy 200 nhăn nhúm cho bà thì nhận 
lại một cái lườm sắc muốn đứt cổ. Đọc đến đây, chắc 
hẳn bạn đã có thể nối thêm cho bảng liệt
kê này vài thứ ngoạn mục khác mà chỉ với giá 1000 đồng. Tuy 
vậy, nhưng chắc bạn cũng đồng ý là với con số 1000 đồng 
hiện nay, nhất là khi chúng ta đang
sống trong một thành phố đắt đỏ nhất nước như Sài Gòn, 
quả là một món tiền quá nhỏ. Sở dĩ tôi phải dài dòng chỉ 
để đi đến một kết luận tầm thường như thế
này là do tôi có ý muốn kể với bạn về một ngày kỳ dị 
của mình. Chuyện như sau:  
BỮA SÁNG. Tôi đi bộ dọc theo đoạn đường trước ga Bình 
Triệu gần nhà thì thấy một nhóm rất đông các cô công nhân 
mặc đồng phục màu xanh của một hãng sản
xuất hóa
DSQT0909_3.jpg
 chất, đang xúm quanh một hàng cháo lòng ăn sáng. Một chiếc xe 
đẩy có tấm bảng ghi rằng: CHÁO LÒNG 2000 đồng / BÒ KHO 3000 
đồng. 
Ồ, có món ăn lại bình dân đến thế sao? Và có lẽ là 
“được lắm” (tôi chỉ dám nghĩ là “được lắm” chứ 
không dám cho là “ngon”, ngon làm sao được khi với chỉ
2000 đồng một tô?) mới đông khách như vậy. Nghĩ thế nên tôi 
cũng ghé vào kéo ghế gọi một tô. Quả thật “được lắm”. 
Cháo nêm vừa ăn, có vài lát tim gan thái
rất mỏng, và phèo, huyết. Có cả mấy miếng bánh dầu cháo 
quẩy đúng điệu được cắt nhỏ cùng giá sống. Tôi không 
thấy quy trình rửa bát của họ khi chợt nhớ
đến những lời cảnh báo trên báo chí về vệ sinh an toàn thực 
phẩm, nhưng nhìn chung thì bát khá mới, không sứt mẻ. Thôi thì 
đành vậy, chỉ 2000 mà! Người
ta ăn được thì mình cũng ăn.Tôi ăn ngon miệng, và bình yên 
thơi thới. Ăn xong lại còn được uống trà nóng. Nhìn quanh, 
mọi người đều có vẻ ngon miệng, và
bình yên thơi thới, cũng như tôi. Cũng hài lòng về món quà sáng 
bình dân mà chỉ phải trả một món tiền rất nhỏ. Các cô vừa 
ăn vừa trao đổi chuyện trò cùng
nhau, lâu lâu lại cười phá lên vui vẻ. Cô ngồi kế tôi ăn xong 
bèn lấy gương ra soi mặt, thoa lại chút son môi, rồi chuẩn bị 
vào hãng cho một ngày làm việc
mới. Tôi trả tiền và về nhà, cũng bắt đầu một ngày của 
mình.

DSQT0909_2.jpg
BỮA CHIỀU. Tôi chuyển thẳng từ bữa sáng đến bữa chiều mà 
bỏ qua bữa trưa vì bữa trưa vẫn diễn ra bình thường như mọi 
ngày. Nghĩa là vẫn một dĩa cơm ở quán
bụi quen thuộc với giá 10.000 đồng, vừa túi tiền, tiện, và 
cũng tạm an tâm. Chiều đến, người quen là T. gọi phone mời 
tôi đi ăn tối, hẹn lúc 6 giờ, địa
điểm là một nhà hàng nằm trong một khách sạn lớn ở quận 1. 
Tôi đến sớm 10 phút, ngồi chờ họ ngoài phòng khách. Bàn ăn 
được đặt trước thật sang trọng. T.
trả tiền bằng thẻ tín dụng visa card, theo hóa đơn là 25 đô-la 
cho một phần ăn, thêm thức uống và tiền “bo” nữa tổng 
cộng gần 90 đô-la cho ba người. Khách
đến ăn rất là đông, bàn nào cũng ê hề, và mọi người ai 
cũng có vẻ tự tin, biết hưởng thụ, ăn uống từ tốn, chuyện 
trò nhỏ nhẹ lịch sự.
\
CUỐI ĐÊM. Tôi chợt nhớ lại nụ cười của cô công nhân lúc 
sáng. Màu son môi trầm của cô điệu quá đi cô ơi! Cô có vẻ 
hạnh phúc không kém gì những người ngồi
trong nhà hàng dùng bữa tối với giá 30 đô-la, trong đó có tôi. 
Nhặt tờ báo cũ trong ngày, tôi thấy tỉ giá hối đoái của 
một đô-la là 15.500 đồng. À, thử
làm một con toán, lấy 15.500 x 30 = 465.000. Lại lấy 465.000 : 2000 = 
232 ½ . Bữa ăn tối của tôi  trị giá ngang bằng với bữa ăn 
của 232 người, và ½. ½
con người thì nên tính như thế nào đây? Lấy phần hồn hay 
phần xác? Chẻ dọc hay chặt ngang? Những con số  ngỡ rằng vô 
nghĩa lại có khi ám ảnh con người
một cách khó chịu như vậy đấy!

Một trong những ước muốn thầm kín của tôi từ khi còn là 
một chú nhóc, là giấc mơ một ngày nào đó mình sẽ trở thành 
một chính trị gia cực kỳ tài giỏi để
mang lại công bằng và hạnh phúc cho mọi người! Giấc mơ đó 
thường trở lại vào những khi đời sống chung quanh mà tôi quan 
sát được có điều gì bất ổn hay
trái khoáy. Tôi thường mơ đến hình ảnh mình đứng trước 
một đám đông, vung tay múa chân diễn thuyết một cách chân 
thành, đầy nhiệt huyết và thuyết phục.

Hồi đêm, lúc gần sáng, tôi lại mơ thấy đúng hình ảnh đó. 
Tôi mơ thấy mình đứng trước một đám đông đang say mê uống 
từng lời tôi nói, dù trong giấc mơ ấy
tôi không thật sự biết mình đang nói những gì. Tôi đứng trên 
một bục cao nhìn xuống. Tôi thấy họ rất quen, và kỳ dị 
chưa, họ chính là những cô công nhân
áo xanh tôi vừa gặp sáng nay. Họ đứng chen chúc nhìn lên, trên 
tay mỗi người là một tô cháo 2000 ngàn. Nhìn và nghe tôi nói mà 
họ say mê quên cả ăn. Không
dưng tôi biết chắc đám đông đó có tất thảy 232 và ½ 
người. Và hình như câu sau cùng để kết thúc bài nói chuyện 
của tôi là “ Để chứng minh cho lòng (lại
lòng!) chân thành của mình. Tôi sẽ đãi mỗi bạn một tô cháo 
lòng cho bữa ăn sáng nay”. Rạng sáng, tôi thức giấc.

Nguon: viendongdaily

Other related posts: