[SMCC] Re: Nhac Che Dien Thoai: Tu Phi Cuoi Den Phan Cam

Chào anh Thiện,
Có người thích dạy người khác hơn là học để nâng cao hiểu biết cho mình.
Vấn đề là tất cả những gì họ nói ban đầu lúc mới nghe, chừng như có lý . .
Suy ngẫm để thấy cái gì hợp với cái văn hóa của mình rồi lọc lựa...,
Còn cứ làm theo vì thích bày tỏ cái tôi, ở đây là cho rằng tôi hơn người thì 
cũng đã thể hiện cái văn hóa của người đó rồi .
Mỗi người có cách ứng xử khác nhau: người lên tiếng cảnh báo ( có thể cường 
điệu thêm hoặc suy diễn tới xa hơn); người phớt lờ cho rằng không phải chuyện 
của mình; ...Nhưng không thể thảo luận khi mà ngôn từ không xác định kiểu có 
thể biết đâu...
Tôi chưa sống ở nước ngoài đủ để nói về cái văn hóa của họ nhưng dù thế nào đi 
nữa nếu như có điều kiện thì chắc là tôi sẽ khen chê cũng trên cái nền văn hóa 
tôi có
Và do đó người khác khi nghe lời bình phẩm khen chê của tôi cũng đánh giá được 
trình độ văn hóa của tôi vậy!
  ----- Original Message ----- 
  From: Tran Ba Thien 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Monday, August 25, 2008 6:48 AM
  Subject: [SMCC] Re: Nhac Che Dien Thoai: Tu Phi Cuoi Den Phan Cam


  hi anh Mai,

  tui nghĩ rằng Vũ nói "biết đâu" là biết rồi đấy. Vũ biết đến 80% trở lên 
nhưng làm biếng trích dẫn chứng cứ Vũ mới nói một cách lững lơ con cá vàng...

  Anh có nhớ nhạc cài N đê xê không: biết đâu biết đâu đó..

  Tui cũng cảm thấy cái vị có bằng cấp to đùng này:                   Luật gia, 
Thạc sĩ Lại Thế Luyện và anh/chị tác gải bài báo có vẻ chủ quan khi đưa ra các 
bài học luân lý, đạo đức lối sống mà tôi chưa rõ giới hạn của cái bài đạo đức 
này. Thoạt đầu thì bài viết kể về những kiểu chuông báo cá nhân trong những 
tình huống rất là kịch. Kịch đến nỗi không tin được, nhưng thôi kệ. Tôi cứ nghĩ 
nhà báo ta đang chơi shock cái quảng cáo điện thoại trên ti vi mấy hôm nay đấy 
mà. Trong quảng cáo ấy, hãng đã cho rằng tiếng chuông báo riêng là để khẳng 
định cái tôi. Giờ thì tác giả đưa sang các tình huống gây phiền nhiễu đến người 
khác . Có thể xem đây là việc mở rộng tình huống để chứng minh tính chất lệch 
lạc của hãng quảng cáo.

  Ai dè đâu từ đó mà đi đến cái kết luận dạy đời thì tôi thấy tác giả đang quá 
lời. Tôi cũng như Vũ bị shock khi đọc cái so sánh với nước ngoài. Hóa ra dân 
mình là cái đám nhố nháo lắm à. Tụi Tây, Tàu nó mới văn minh lịch sự hay sao? 

  Tui nhớ có một nhà tâm lý nói rằng nhân loại có chung một kho tàng là cái ác 
và cái thiện. Cái gì có thể xảy ra ở đây thì cũng có ở kia chỉ khác nhau về 
hình thức mà không khác về nội dung. Nếu xem đây là quy luật của xã hội con 
người thì chẳng cần đi xa ta cũng thấy tụi Tây có chơi những kiểu chuông shock 
này. Vậy thì nếu xét kỹ thì hãy hỏi xem, ai chơi, nhóm nào chơi, và chơi trong 
tình huống nào? Ví dụ, chửi thề thì nếu ta có thì Thái lan cũng có, Pháp Mỹ gì 
cũng có hết. Vậy thì ở Thái nhóm nào thích chửi thề, Mỹ nhóm nào Pháp nhóm 
nào... 

  Thế là ta hay Tây gì cũng có người chửi thề cả đấy. Một chiêu khác là thua me 
gở bài cào. Nếu có một ông bạn người Iraq hay tây tạng nào đó chê nhà mình cái 
tật cho dế gáy bậy bạ thì ta lại đem tật xấu khác của họ ra chê, chẳng hạn chê 
Iraq vấn đề bình đẵng nữ giới, chê Tây tạng vụ lười tắm v.v...

  Thiếu gì chiêu để phản đòn. Vấn đề không phải vì ta sợ láng giềng cười ta 
nhưng hãy nói thẳng vào vấn đề là được phép sử dụng cái kiểu chuông shock trong 
các tình huống nào, mức độ nào. Đưa ra một đề nghị giải quyết hơn là đưa ra một 
câu dạy đời ngớ ngẫn thế này
  Tran Ba Thien
  tranbathien@xxxxxxxxx

    ----- Original Message ----- 
    From: Le Van Mai 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Monday, August 25, 2008 6:12 AM
    Subject: [SMCC] Re: Nhac Che Dien Thoai: Tu Phi Cuoi Den Phan Cam


    Hé, hé, tiếng Anh , tiếng Mỹ thì Vũ đã học rành, lại có bạn ở Mỹ nữa chứ.  
Vũ thử đi Mỹ sống ở đó 1 thời gian rồi viết và gởi về cho anh em biết những gì 
cảm nhận liên quan đến con dế ở xứ người.: ở đó có những thứ nhạc chuông tự chế 
gây sốc không và mọi người đánh giá thế nào về người dùng cũng như loại nhạc 
chuông đó?
    Còn ở VN mà nói " biết đâu ở xứ người " thì chỉ là ăn ốc nói mò ...hé hé
      ----- Original Message ----- 
      From: Nguyen Hoang Bao Vu 
      To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
      Sent: Monday, August 25, 2008 12:07 AM
      Subject: [SMCC] Re: Nhac Che Dien Thoai: Tu Phi Cuoi Den Phan Cam


      ghét nhất câu này:
      Chưa kể đến, nếu những loại nhạc 
                        chuông nhảm nhí này mà người nước ngoài nghe và hiểu 
được, thì 
                        không biết họ sẽ nghĩ như thế nào về văn hóa Việt Nam!
      vậy sao mình không đi học tiếng của người ta rồi qua hẳn nơi đó coi đi, 
có khi họ còn chơi shock hàng hơn mình nhiều.
        ----- Original Message ----- 
        From: Nguyen Khanh Quoc 
        To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
        Sent: Sunday, August 24, 2008 7:59 PM
        Subject: [SMCC] Nhac Che Dien Thoai: Tu Phi Cuoi Den Phan Cam


                          Nhạc chế cho chuông điện thoại: Từ phì cười đến… phản 
cảm!

                          Nhiều loại nhạc chế với các lời lẽ hết sức thô tục và 
phản cảm 
                          lại được nhiều người cài làm chuông điện thoại vào 
“dế” yêu 
                          của mình, khiến những người vô tình nghe phải đỏ mặt, 
tía tai. 
                          Đây là những hồi chuông phản cảm, gây “nhiễu” cho 
cộng đồng, 
                          thế nhưng gần như không được mấy ai quan tâm. Thậm 
chí, việc 
                          sử dụng thoải mái các loại nhạc chế này cài cho 
chuông điện 
                          thoại đang có xu hướng thịnh hành, lan rộng từ giới 
trẻ cho 
                          đến người trung niên…
                            “Loạn”... nhạc chế 
                          Tại một cuộc họp do Văn phòng phía Nam của Bộ NN-PTNT 
phối hợp 
                          một công ty rau sạch tổ chức tại khách sạn Majestic 
(quận 1, 
                          TPHCM), không khí khán phòng nghiêm trang khi chủ tọa 
đoàn đọc 
                          diễn văn, bỗng vang lên tiếng la inh ỏi như từ loa 
phường phát 
                          ra: “Đồng bào thủ đô chú ý, B52 xuất hiện”. Âm thanh 
vang to 
                          khiến mọi người giật mình, những nhân viên phục vụ 
đều nháo 
                          nhào chạy bổ đi tìm và phát hiện được nơi phát ra âm 
thanh như 
                          loa phường này là tiếng chuông nhạc của chiếc điện 
thoại Nokia 
                          P200 đang được khổ chủ bỏ trong cặp. Điều đáng bực là 
người sử 
                          dụng điện thoại đã vô tâm đi la cà tận đâu đâu, bỏ 
lại “dế” 
                          mặc sức kêu réo khiến mọi người giật mình và bực tức! 
                                 


                          Mới đây, chị Hồ Điệp, chủ một doanh nghiệp lớn của 
thành phố 
                          có bạn thân ở Lâm Đồng ghé thăm, chị đã mời thêm mấy 
người bạn 
                          thân cùng đến quán Sơn Thủy trên đường Võ Văn Tần, 
quận 3 ăn 
                          tối. Bạn bè chưa kịp nâng ly chúc mừng nhau, bỗng 
nghe tiếng 
                          “Bip” của điện thoại và sau đó là giọng đọc to: “5 
điều nội 
                          quy ăn nhậu: Điều 1 không được cầm nhầm, Điều 2 không 
được 
                          trốn tránh khi trả tiền…”. Tiếng đọc rành rọt khiến 
mọi người 
                          được mời tiệc đều đỏ mặt, tía tai .
                          Một chuyện dở khóc, dở cười đáng trách nữa là anh 
Phạm An Hòa 
                          ở đường Chu Văn An, Bình Thạnh mời bạn gái đi ăn tối. 
Do điện 
                          thoại hết pin nên cô bạn đã mượn điện thoại của anh 
để gọi về 
                          nhà cho  bố mẹ, nhưng khi cô mới vừa cầm máy lên đã 
nghe từ 
                          máy vang ra giọng nữ thánh thót: “Anh mà đi với con 
nào, em 
                          cắt…”. Cô bạn tá hỏa nên đòi về ngay. Anh Hòa hết sức 
giải 
                          thích đây chỉ là nhạc chuông điện thoại do mấy anh 
bạn cùng 
                          phòng cài để trêu anh nhưng cô bạn vẫn không tha thứ 
và bữa 
                          tối đành phải hủy bỏ.
                          Tại siêu thị điện thoại Phước Lập Mobile trên đường 
Võ Thị 
                          Sáu, quận 3 đang áp dụng chính sách khuyến mãi dành 
cho khách 
                          mua máy: cài tặng nhạc chuông điện thoại miễn phí. 
Anh nhân 
                          viên tên Huy, giới thiệu: “Ở đây có đầy đủ nhạc chế 
và nhạc 
                          tuyển anh chọn nhạc nào, em chọn cho?”. Tôi hỏi có 
nhạc nào 
                          gây sốc không? Huy cười cho biết: Ở đây có cả thượng 
vàng hạ 
                          cám, từ lời rao “máy bay B52 Hà Nội” cho đến cả “bánh 
mì Sài 
                          Gòn”, anh thích cái nào em cài cho. Nếu thích trẻ thì 
cài bài 
                          “Đại ca ơi, có bồ gọi!”, thích nhí nhảnh thì cài “Bà 
già bắn 
                          máy bay, hôm nay đứt lưng quần…”, còn thích quậy thì 
cài nhạc 
                          chế “Con biết bây giờ mẹ chờ tin con, con sống một 
đời hành 
                          nghề đi chôm…” (xin nói rõ, đây là bài hát nằm trong 
danh mục 
                          nhạc cấm lưu hành, vậy mà vẫn có một số người dùng 
cài làm 
                          chuông điện thoại).
                            “Lẩu” thập cẩm!
                          Anh Nguyễn Hùng, chủ cửa hàng điện thoại Minh Sang 
nằm trước 
                          cửa chợ Phạm Thế Hiển (quận 8) cho biết: Các loại 
nhạc chế này 
                          người ta đổ đầy trên mạng, các cửa hàng chỉ cần lên 
đó tải về 
                          là có thể cung cấp cho khách. Có nơi cài miễn phí cho 
khách 
                          mua máy mới, có nơi cài dịch vụ 2.000đ/bản nhạc 
“độc”... 
                                 
                                Khách hàng ghi danh sách, chờ tải nhạc chuông 
điện thoại 
                                di động (ảnh chụp lúc 10g45 sáng nay,17-8, tại 
                                thegioididong). Ảnh: ĐỨC TRÍ
                          Điều đáng ngại là có những người muốn tạo sự chú ý 
của mọi 
                          người nên sẵn sàng cài vào điện thoại mình những lời 
chỉ dành 
                          cho chốn phòng the như “Vợ ơi, ngủ thôi” hoặc những 
câu quái 
                          đản như “Bẩm cụ…”, “Kính ngài, có điện thoại ạ”, “Đứa 
nào gọi 
                          ông đấy?”, “Đại ca đang ngủ, đừng làm phiền!”. Thậm 
chí, có 
                          chủ nhân còn cài hẳn đoạn ca cải lương: “Hãy nhấc máy 
đi anh, 
                          em đang chờ đang đợi. Anh mà không nhấc máy lên em 
bóp chết 
                          bây giờ…”. 
                          Theo một cán bộ của Sở VHTT thành phố, việc sử dụng 
nhạc 
                          chuông điện thoại không đúng chỗ đã là làm phiền 
người khác và 
                          việc bắt họ nghe những lời lẽ khó nghe chính là 2 lần 
đã xúc 
                          phạm. Thật ra hiện nay khó có thể ép buộc hay yêu cầu 
người sử 
                          dụng phải cài nhạc chuông điện thoại theo kiểu  nào, 
bởi hiện 
                          chưa có quy định nào về vấn đề này. Cho nên, mọi 
người cứ cài 
                          thoải mái theo ý mình, như kiểu “lẩu thập cẩm”. 
                            Cái “tôi” không đúng chỗ
                          Luật gia, Thạc sĩ Lại Thế Luyện, giảng viên Khoa Tâm  
lý 
                          Trường Đại học Sư phạm kỹ thuật TPHCM cho biết, xu 
hướng sử 
                          dụng nhạc chuông điện thoại tùy ý đang là cách muốn 
thể hiện 
                          cái tôi của mỗi người hiện nay. Nhiều người cho rằng 
đây là 
                          quyền cá nhân của mình nên có thể cài nhạc chế tùy 
thích và 
                          mặc kệ cho người nghe có chịu được hay không. Nhiều 
người cho 
                          rằng nhạc chuông càng độc đáo thì người khác càng chú 
ý đến 
                          mình. Tuy nhiên đây là sự khẳng định cái tôi không 
đúng chỗ và 
                          sẽ khiến cho người khác đánh giá thấp về nhân cách 
của họ. 
                          Đây là hành động nhỏ nhưng nếu không uốn nắn thì nó 
sẽ thành 
                          thói quen phát triển nhanh và ảnh hưởng đến việc phát 
triển 
                          nhân cách của một con người. Chưa kể đến, nếu những 
loại nhạc 
                          chuông nhảm nhí này mà người nước ngoài nghe và hiểu 
được, thì 
                          không biết họ sẽ nghĩ như thế nào về văn hóa Việt 
Nam! Trong 
                          tình trạng chưa có quy định của cơ quan chức năng về 
vấn đề 
                          này, cách ngăn chặn tốt nhất chính là sự tẩy chay của 
bạn bè, 
                          người nghe đối với sở thích có thể nói là thiếu văn 
hóa của 
                          người sử dụng chuông điện thoại kiểu “kinh dị”. Bên 
cạnh đó, 
                          các nhà cung cấp dịch vụ đừng vì lợi ích trước mắt mà 
tiếp tay 
                          cho một kiểu sống lệch lạc của giới trẻ. Có như thế 
mới hy 
                          vọng dập tắt được loại nhạc chế nhảm nhí đang bùng 
phát quá 
                          nhanh này.
                          Việt Nhân

Other related posts: