[SMCC] Re: Nguyen Ngoc Tu

Troi oi! Nghe truyen nay ma thay buon cho viec viet lach qua! 

  ----- Original Message ----- 
  From: NguyenAnhHung 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Saturday, December 08, 2007 8:07 AM
  Subject: [SMCC] Nguyen Ngoc Tu


  Nguyệt - người bạn không biết viết văn

     Với bạn học cũ, tôi luôn luôn dựng lên cảnh ngày gặp nhau thật huy hoàng, 
bữa đó có thể là ngày họp lớp, đám học trò xưa vừa ăn tiệc đứng vừa nhắc kỷ
  niệm ngày xưa. Nhưng tưởng tượng cách xa thực tế, tôi gặp Giàu ở bến tàu, nó 
chạy xe ôm, gặp lúc nó đang đỏ mặt tía tai dành khách, nó giật giỏ xách tôi,
  thiếu điều bồng tôi quăng lên xe của nó. Tôi gặp Tiên đang làm kế toán viên 
của ngân hàng, bữa tôi lại làm thủ tục vay vốn, nó cứ càu nhàu, sao cái hình
  trong giấy không giống người ngoài đời, còn mụt ruồi dưới cằm đâu? Bữa gặp 
Nguyệt cũng bất ngờ, tôi uốn tóc ở tiệm cạnh nhà Nguyệt, nó nhận ra tôi trước,
  chạy ào qua, nắm tay tôi lắc lia lắc lịa, mừng thôi là mừng, trong lúc con 
bạn nó đang ngượng nghịu với cái đầu chôm bôm, tóc tai cuốn từng cuốn như chả
  giò (Đáng lẽ mình nên xuất hiện trước mặt nó bằng dáng vẻ thanh lịch, tươm 
tất hơn mới phải - người viết văn mà). Nó bảo, trời ơi, đúng là con Tư thiệt
  rồi, lâu quá không gặp.
  Rồi nó kéo tôi về nhà mình, tất tả bưng ly nuớc lọc ra, miệng ríu rít hỏi tôi 
lúc này làm nghề gì, tôi nói viết văn, nó à ra rồi nói với cái giọng tội nghiệp
  xót xa cho phận con bạn bẽ bàng:
  - Vậy à, ờ, ráng đi, ai biểu hồi đó mầy giỏi văn làm chi.

      Lời của nó thiết tha đến nỗi làm tôi tin rằng mình tội nghiệp thiệt, thấy 
thương quá đi. Người không viết văn sướng hơn mình nhiều.
  Thì chuyện của Nguyệt chứng minh điều đó, nó sống vui lạ lùng. Nó bảo, trái 
tim của nó chia ba phần tươi đỏ, "Cuộc đời tao dành cho ảnh phần nhiều. Phần
  cho con, phần để cho... phim" (tôi ngờ rằng nó cải biên thơ của Tố Hữu). Hai 
mươi ba tuổi nó lấy chồng, lấy ngay người yêu đầu tiên và duy nhất, không
  phải tơ tưởng chọn lựa người này người kia, không phải lúc nào cũng lơ mơ, 
thấy thằng nào cười đẹp đẹp là... muốn yêu thêm nữa. Nguyệt thì chỉ cần chăm
  chăm thương một mình chồng, rồi bây giờ thêm đứa con trai vừa đủ tuổi vô mẫu 
giáo. Chuyện chi xài trong nhà thì không phải lo, anh chồng làm chủ một cửa
  hàng máy văn phòng gánh hết. Một ngày Nguyệt lo cơm hai bữa, lo tắm cho con 
cũng hai lần thêm một lần lo chuyện ngủ cho chồng (nói tới chuyện này nó cười
  lỏn lẻn bí ẩn lắm). Nó giỏi giang, chu đáo, làm việc nào ra việc ấy (chắc là 
vì không biết viết văn như tôi?). Nấu món nào chồng cũng thích, bạn bè chồng
  tới nhà hai năm sau còn nhắc bữa ăn cá lóc luộc mẻ nghe ngon tới bây giờ. Chủ 
nhật này làm bánh xèo, Chủ nhật sau nấu bánh canh, Nguyệt đem cho cha mẹ
  hai bên, ông bà già cảm động quá chừng, con nhỏ thiệt siêng, hiếu thảo, ngoài 
chợ bán thiếu gì, làm chi cho cực, con. Nó cười, ra chợ mua không có lòng
  bằng chính mình bỏ công làm. Họ hàng hai bên có giỗ quảy, nhắn là nó tới, phụ 
nấu nướng một tay. Một ngày bình thường bắt đầu từ việc đưa con đi nhà trẻ,
  nấu cơm xong, thời gian chờ chồng tan sở, nó ủi đồ lớn đồ nhỏ trong nhà, thay 
dây thun lưng quần cho con, đơm lại nút áo chồng, rãnh nữa coi phim bộ Đài
  Loan. Nó nói nó không thích phim Mỹ, khó hiểu lắm, hỏng giống phim Đài Loan, 
coi lần nào cũng khóc muốn chết. Tánh nó là vậy, trong sáng, chân chất, chuyện
  trong phim mà nó đinh ninh như ở ngoài đời, như thể xảy ra ở trong xóm nó, kế 
nhà nó. Cảm giác đó lâu rồi tôi không còn nữa, tôi rành sáu câu cách xếp
  đặt, dàn dựng bi kịch, nghề viết văn cũng gần giống vậy mà.

      Nên Nguyệt tội nghiệp tôi là phải rồi. Làm sao tôi có thể sống thanh 
thản, thoải mái như nó, thí dụ như đi chợ, gặp đứa bé ăn xin, nó thương quá móc
  tiền ra cho rồi thôi, Nguyệt chẳng cần tự hỏi chắc có một bi kịch nào đó 
trong nhà đứa trẻ đã đẩy nó ra đường. Không biết cuộc sống nó thế nào, đêm nay
  nó ngủ đâu? Tương lai nó sẽ ra sao? Nguyệt nhìn con chim bay qua mà không 
phải nghĩ tầm phào, tại sao con chim nó bay có một mình, chắc ba mẹ nó bị bắn
  rồi, lúc này người ta săn chim, hủy hoại môi trường dữ lắm. Những bữa tối nó 
thanh thản dạo phố với chồng, con, ghé ngã Năm chợ mua bong bóng bay, hay
  ăn cháo trắng hột vịt muối, tóm lại là không suy nghĩ gì hết, vui trọn cả tấm 
lòng. Còn tôi lúc nào cũng nghĩ nhiều lắm, toàn chuyện trời ơi đất hỡi, nghĩ
  coi ông nọ gặp rồi yêu bà kia như thế nào, nghĩ coi anh lính đó sẽ chết như 
thế nào, con nhỏ nầy hành động làm sao khi thấy ba nó lấy má ghẻ...

      Nguyệt thì không biết viết văn, hồi nhỏ, nó dốt nhất môn nầy. Cô Thủy chê 
nó thiệt tình quá, không biết tưởng tượng mộng mơ, bay bổng. Vậy mà hay, tâm
  hồn ở dưới đất nên nó biết thịt heo đùi trước mềm hơn đùi sau, cá kèo kho xổi 
ngon hơn kho mặn, còn cá chốt rửa bằng dầu ăn vừa sạch nhớt vừa mềm, hâm
  mấy lửa vẫn ngon như thường, nó biết gạo Tài Nguyên ngon cơm hơn Nàng Gáo, 
quần áo đổ đống ở chợ phường vừa tốt vừa rẻ. Nó biết nhiều sự kiện của đầu trên
  xóm dưới, nhờ thu lượm được của con nhỏ làm móng dạo, rồi quan tâm, bàn tán 
như thể chuyện của nhà mình.

     Nên lần gặp lại này, toàn là Nguyệt nói, tỉ tỉ chuyện dưới đất trên trời, 
luôn cả chuyện chính trị, nó chê tổng thống Mỹ không đẹp trai, mặt mày xương
  xẩu, quạu quọ, nó thương chủ tịch M vừa mất chức, tội nghiệp, hồi trước giờ 
nhờ ổng mà cả xóm ít khi cúp điện, đường sá cũng được sửa đàng hoàng. Rồi Nguyệt
  nói dài tới chuyện nhà, chuyện nó nhằn chồng đi nhậu khuya, thằng con hồi hôm 
này đái dầm nhưng tuyệt không nói tới văn chương, chẳng hỏi nhau lúc này
  viết được không, nhiều ít, truyện vừa rồi đạt không, rồi chê bủng chê beo 
tiểu thuyết mới của ông C nào đó như am hiểu lý luận phê bình lắm. Nó nói lúc
  rảnh quá chừng nó cũng đọc sách, sao không thấy ghi tên Tư, tôi hỏi nó đọc 
sách gì, Nguyệt kể ra nào là "Tình như mây khói", "Yêu mãi người ơi", "Mai em
  theo chồng"... loại sách vừa dễ hiểu vừa có chữ bự coi không mỏi mắt. Tôi 
cười cười, con Nguyệt thắc mắc "Nhớ hồi nhỏ mầy thèo lẻo nhất lớp, bây giờ sao
  khôn quá trời, bắt người khác nói không à". Tôi cũng giật mình, ờ, ờ mình 
hỏng biết nói gì, rồi nhìn vẻ mặt lấp lánh cười của nó mà buồn, bao giờ, chừng
  nào mình mới được sống vui giống vậy? Tôi biểu Nguyệt cứ nói đi, mình thích 
nghe hơn. Bởi có những chuyện tôi biết thì tôi để dành... viết hết rồi. Bi
  kịch ở chỗ là cuộc đời nầy không chỉ có bấy nhiêu thôi.

      Còn nhiều thứ, ngoài văn chương thi phú ra, thí dụ như bạn bè. Con Nguyệt 
khoe, gặp được nhiều bạn bè cũ lắm. Như mới vừa đi đám cưới con Thảo "khoai
  lang" nè, coi ú vậy lấy được chồng đẹp trai, ờ, bữa đó còn ngồi chung Thúy "ở 
dơ", bây giờ điệu dữ à, mấy ngón tay lúc nào cũng nhón nhón vảnh vảnh thấy
  cười lắm. Như mới gặp thằng Nguyên hồi hôm qua nè, nó ẵm con đi chích ngừa ở 
dưới phường, thằng nhỏ giống hệt nó, tròn vo, ú quây. Như thằng Nghĩa ngày
  nào cũng lùa hai con bò của ông nội nó ngang nhà, Nguyệt rủ nó ghé uống nước 
rồi đi nhưng Nghĩa mắc cỡ, cầm cây roi quất con bò chạy cà cồng cà cưỡng,
  lầm lũi đi mất. Như hôm qua gặp ba cặp vợ chồng Nguyệt, Mỹ, Tho rủ nhau đi 
nhậu ốc lác luộc sả, ốc bươu nướng, mấy đứa nhỏ khoái lắm. "Ủa, Tư, mầy hỏng
  gặp tụi nó hả?", Nguyệt hỏi, giọng tiếc hùi hụi. Tôi bảo không, à, có, mà 
không, tôi không có bạn, lúc bạn cần, bạn tìm thì tôi đang bận viết cái gì đó
  nên không thể phân tâm mà bỏ đi chơi, đến lúc tôi rảnh rang, sực nhớ, chợt 
thèm gặp một người nào đó để nhậu, nói chuyện chơi thì không còn ai cả. Có gặp
  thì cũng như gặp Nguyệt bây giờ, lượng sượng, không biết nói chuyện gì, giống 
như một đứa ở trên trời, một đứa dưới đất, có chuyện gì chung đâu.

      Nguyệt thì chẳng bao giờ cô đơn như thế. Nó để dành cả tâm hồn không 
vướng bận để quan tâm, chia sẻ, chu toàn hết thảy chuyện lặt vặt của cuộc đời.
  Còn tôi thì đang đứng trên biển văn chương mênh mang chưa thấy đâu là bờ bến, 
đường đời cũng dở sống dở chín, chưa đâu tới đâu, hai vai không trọn vai
  nào.
  Bữa gặp Nguyệt về, tôi ngơ ng

Other related posts: