[SMCC] Nguoi dan ong doc chu bang moi

Người đàn ông dùng môi đọc chữ 
Đức (mất cả 2 tay, 2 mắt) cầm một quyển vở và kề môi áp sát dòng chữ, đọc vanh 
vách: "Tập làm văn, Thuý Kiều báo ân báo oán". Đức còn học máy tính, gõ bàn 
phím bằng một miếng nhựa nhỏ được chằng vào khuỷu tay...
Trong nắng chiều tà hiu hiu gió thổi, tôi tìm đến gia đình một người đàn ông đã 
gây cho tôi nhiều điều quá ư bất ngờ và kinh ngạc. Một ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ lọt 
thỏm giữa những ngôi nhà vừa mới xây khang trang còn thơm mùi sơn mới trong khu 
tập thể Bệnh viện 198 (Bộ Công an) ở phường Mai Dịch, Hà Nội. 



Ở đó, những thành viên của gia đình này đã phải gồng mình để chống chọi với tai 
ương, những đớn đau ập xuống. Và họ đã gượng dậy vượt qua số phận, để trở về 
với niềm lạc quan yêu đời, niềm tin yêu mãnh liệt vào cuộc sống, như chưa hề có 
những ngày tuyệt vọng. Người đã vượt qua những tai họa khủng khiếp cuộc đời là 
anh Nguyễn Văn Đức, người đã hỏng cả đôi mắt và đôi bàn tay.



Một cụ già lưng đã hơi còng, tóc bạc trắng lê từng bước chân nặng nề ra mở cửa. 
Giọng nam giới từ trong nhà vọng ra sang sảng: "Ai đó hả mẹ?". Tôi nghe rõ là 
tiếng của Đức, âm vang ấy đã từng cất lên trong trẻo, làm say lòng người nghe 
qua những bài hát trữ tình trong đám cưới một người bạn khiếm thị. 



Tôi cứ đứng nhìn người đàn ông với hai con mắt đã bị khép chặt đang dọn nhà cửa 
bằng đôi tay cụt đến khuỷu. Cơ cực làm sao khi ông trời lại không một chút công 
bằng. Người ta bảo rằng "giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay", vậy mà ông trời nỡ 
lấy đi của người đàn ông này cả hai thứ tối quan trọng trên cơ thể!

  

Nỗi đau ập xuống bất ngờ



Bà Lê Thị Ngọc Lan (mẹ anh Đức) đã già lắm rồi. Nhưng những đau đớn bà đã trải 
qua và hằng ngày nhìn thấy đứa con trai tội nghiệp phải lần mò để sống càng 
khiến tim bà quặn thắt. "Trước đây vợ chồng tôi đều công tác ở Bệnh viện 198 - 
Bộ Công an. Tôi làm y vụ, còn ông ấy (ông Nguyễn Văn Phú) là Trưởng phòng Tổ 
chức cán bộ. Những năm 1980-1981, thỉnh thoảng ông ấy đi công tác ở phía Nam. 
Tôi thì hằng ngày mải đi làm, ba đứa con trai sàn sàn 11-14 tuổi thì ở nhà chơi 
với nhau thôi", bà Lan vừa kể vừa khóc. 



Lần ấy, bố đi công tác, mẹ đi làm, 3 anh em Đức rủ nhau đi câu cá ở hồ ao gần 
nhà. Vì chẳng có lưỡi câu, nhặt được một kíp mìn, vậy là có lỗ để uốn móc câu. 
Đức vừa hí húi buộc thì một tiếng nổ vang trời, cả 3 anh em nằm ngã lăn bất 
tỉnh. Lũ trẻ được đưa đi cấp cứu, nhưng khi ông Phú đi công tác trở về thì cậu 
con trai lớn và đứa út bị thương nhẹ, còn thằng thứ hai thì… mìn nổ làm hỏng cả 
đôi mắt và cưa cụt cả hai tay. 



Những ngày ấy, vợ chồng bà tựa như chỉ còn là những cái xác không hồn, cứ nhìn 
thấy các con là lại chết lặng. Bà kêu van với các bác sĩ rằng: "Hãy lấy một mắt 
của tôi để ghép cho con trai tôi". Nhưng bác sĩ lắc đầu thất vọng, vì bà đã 
già, còn Đức thì quá trẻ nên chẳng hy vọng gì. Nỗi tuyệt vọng không thể xua tan 
một sớm một chiều trong lòng người mẹ. Bà chỉ biết ôm con vào lòng than thở sao 
số phận con trẻ lại hẩm hiu đến thế. Cũng từ đó, Đức chấm dứt những ngày tung 
tăng cắp sách tới trường. Em ở nhà trong bóng tối và bất lực với cả những công 
việc cá nhân tối thiểu của con người.



Đọc chữ bằng môi... 

Em khóc, cứ khóc cho tới khi người gầy như que củi. Bạn bè hằng ngày vẫn tìm 
đến chơi những trò chơi con trẻ nhưng Đức có nhìn thấy gì đâu và tay cũng chẳng 
còn. Từ một cậu bé thông minh hiếu động, Đức đã bị tước đi mọi nguồn vui sống 
với bạn bè. Đến tuổi thanh niên, Đức bảo rằng, nếu cứ ngồi nhà thế này thì chán 
chết. Anh tập viết văn viết báo nhưng lại phải đọc và nhờ mọi người viết lại 
thì phiền quá. Anh quyết tâm phải học chữ nổi để đọc sách, viết văn, mở ra cửa 
sổ tâm hồn. 



Ước mơ thì như vậy, mà học thì cực khổ làm sao, người khiếm thị thì còn đôi tay 
có thể sờ được chữ nổi, còn Đức thì học bằng cách nào nhỉ? Anh cứ loay hoay tìm 
tòi bằng nhiều cách cho tới khi đã đọc thông viết thạo bằng đôi môi nhạy cảm 
của mình.



Người đồng hành kỳ diệu



Ở gần nhà Đức có trụ sở Hội Những người khiếm thị, nhưng Đức ngại ra đó sinh 
hoạt lắm. Anh nghĩ rằng, ở nhà có một mình thì chẳng ai biết, đằng này ra hội 
rặt là những người mù, ngồi than thân trách phận với nhau càng chán. Nghĩ vậy, 
nên Đức chẳng đến đó, nhưng ngày lại ngày, có một người mù chống gậy lui tới 
nhà Đức động viên anh ra Hội sinh hoạt. 



Nể lời, Đức cũng tới xem sao nhưng thật bất ngờ. "Quá vui chị ạ, chẳng có ai 
kêu khổ bao giờ, cứ đùa vui và cùng giúp đỡ chia sẻ với nhau nên thú vị lắm", 
Đức phấn chấn kể. Có nhiều bạn đồng cảnh ngộ sẻ chia, Đức thấy yêu đời và tự 
tin hơn vào cuộc sống. Thế rồi, "tiếng sét" ái tình đã đến với chàng trai tật 
nguyền. 



Nghe tin ông Phú là bác sĩ ở Bệnh viện 198 có nhiều bài thuốc đông y chữa bệnh 
rất hiệu quả, một người phụ nữ ở phố Nhổn (Từ Liêm) đã đưa tới tận nhà ông nằm 
sâu ở khu tập thể bệnh viện, một cô gái mắc bệnh hiểm nghèo với hy vọng ông sẽ 
chữa khỏi. Cô gái là Đinh Thị Ngọc Tân, quê ở Hà Nam, bẽn lẽn kể về bệnh tình 
của mình cho bác sĩ biết. Và cô đã nhìn thấy người con trai tật nguyền của ông 
bác sĩ phúc hậu mà mang lòng thương cảm. Cô ra về mà nặng trĩu nỗi lòng, 
thương, nhớ và dần yêu lúc nào không hay.



Cuộc tình tuy gặp nhiều cản trở nhưng họ đã vượt qua và nên vợ nên chồng vào 
năm 2000. Bây giờ họ đã có một bé trai khôi ngô tuấn tú.



Hằng ngày trước khi tới cơ quan làm việc (chị làm hộ lý ở Bệnh viện 198), chị 
Tân lại đèo chồng bằng chiếc xe đạp cà tàng tới Hội Người mù quận Cầu Giấy ở 
chân cầu vượt Mai Dịch để anh làm việc, tối lại tới đón về. 



... và gõ bàn phím bằng miếng nhựa. 

Kể về chuyện hằng ngày đưa đón chồng của người vợ trẻ, anh Đức khoe, mới đầu cô 
ấy chỉ dắt em đi bộ, nhưng khi biết có một chị cũng thường đèo chồng mù bằng xe 
đạp đến Hội, vậy là cô ấy cũng chở em bằng xe đạp luôn, đỡ vất vả. Có con, trở 
thành người cha nên trách nhiệm với gia đình cũng lớn, hằng ngày Đức cần mẫn 
làm việc từ giặt giũ, nấu cơm, dọn cửa nhà và tắm rửa cho con để vợ thêm rảnh 
rang với công việc gia đình. 



Những ước vọng về cuộc sống cứ lớn dần lên khi Đức thấy nhiều người khuyết tật 
vẫn sống và có khả năng làm được nhiều việc có ích cho đời. Đức tiếp tục học 
văn hoá, hằng ngày anh đi xe buýt từ Mỹ Đình lên Nhà hát Lớn rồi đi xe ôm vào 
lớp học ở quận Hoàn Kiếm, nơi cách xa nhà hơn 10km để học chữ nổi. Đức đã phải 
dùng hai cánh tay còn lại cầm bút viết từng chữ. Dần thành quen, từng bài học 
được lần lượt ghi âm rồi gỡ ra ghi lại bằng chữ nổi hằng đêm. Viết được rồi, 
anh học đọc nữa, quả là quá khó. 



Tôi chưa từng được biết về chuyện một người đặc biệt nào đó đã đọc chữ nổi bằng 
môi khi không có đôi tay để cầm bút. Thế mà đó là câu chuyện có thật khi nhìn 
thấy Đức cầm một quyển vở và kề môi áp sát dòng chữ đọc vanh vách: "Tập làm 
văn, Thuý Kiều báo ân báo oán…". Vậy là tôi đã tin vào sự kỳ diệu của một người 
tàn tật đã vượt lên tất cả những nhọc nhằn cơ cực để mang về con chữ. 



Giờ thì Đức đang là học sinh lớp 9. Học văn hoá đã thành thường lệ, Đức kiên 
trì học làm trên máy tính, bằng cách, cắt một miếng nhựa nhỏ, đính vào miếng 
thun rồi chằng vào khuỷu tay. Miếng nhựa đó sẽ có nhiệm vụ gõ trên từng bàn 
phím. Nào ngờ, bây giờ Đức đã có thể sử dụng được máy tính, soạn các văn bản 
của Hội Người mù trên máy tính thành thục như một người lành lặn. 



Thấy tôi quá ngạc nhiên vào sự chịu đựng và lòng kiên trì, Đức bộc bạch: "Em đi 
học để có kiến thức làm việc ở Hội và để dạy con trai học". Cứ tối tối, Đức lại 
dạy toán, tập đọc và tiếng Anh cho con trai đang học lớp 2.



Theo Công an nhân dân

Other related posts: