[SMCC] Nguoi Vo Tuyet Voi

Người vợ tuyệt vời

- Ở tít mù nơi xã tận cùng Đất Mũi có một câu chuyện lạ lùng: một cô gái lành 
lặn, khỏe mạnh tự nhiên tình nguyện lấy một anh mù lòa, nhà nghèo rớt mồng tơi. 
Và cô đã làm thay đổi cả số phận của gia đình nghèo này.

Về làm dâu Đất Mũi (xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau) ngót năm năm, 
nhưng Oanh đã trải qua mấy bận thăng trầm trong dư luận.
Cô gái... từ trên trời rơi xuống
Oanh nhỏ thó trong vòng vây bề bộn của gạo, tấm, can nhựa, thùng, xoong nồi, 
củi 
đước, nước nôi... của một gian nhà nhỏ. Hình như lúc nào cũng thấy cô làm việc, 
đôi tay không ngơi nghỉ. Hết đun lửa tới xách nước, pha rượu, bửa củi... 
Cao Thanh Quý, 27 tuổi - chồng của Oanh - chưa bao giờ biết mặt vợ nhưng lúc 
nào 
cũng tươi tắn, hạnh phúc. Quý kể anh và đứa em trai Cao Thanh Vinh - nhỏ hơn 
hai 
tuổi - từng ôm nhau khóc hết nước mắt nhiều đêm khi biết chắc đã vĩnh viễn rời 
xa ánh sáng, kết thúc con đường học vấn mà ngày nào hai anh em vẫn hứa với nhau 
sẽ học thành tài để đưa gia đình thoát kiếp nghèo khó. Chuyện ấy xảy ra cách 
đây 
đã 12 năm khi Quý học xong lớp 9, Vinh lớp 8. 
      Gánh cả nhà
      Trước đây, người ta nói Oanh không bình thường. Ai đời lành lặn, mạnh 
      khỏe, có duyên như vậy lại đi “ưng không” anh chàng mù trong một gia đình 
      nghèo rớt mồng tơi ở miệt cùng trời cuối đất này. Đâu chỉ có ông chồng 
mù, 
      còn có em trai chồng cũng mù. Hai anh em ruột cùng cảnh ngộ “tối thui” 
nên 
      là một cặp không tách rời. Họ ăn chung, ngủ chung, nghe radio cũng chung. 
      Có lần Quý đi thành phố trị bệnh nửa tháng, Vinh nhớ đến khóc. Và người 
ta 
      đoan chắc rằng Oanh làm vợ Quý thì phải gánh luôn Vinh. Chưa hết, lúc 
Oanh 
      chưa về làm dâu, ông Hai Đức còn tốt bụng đưa ông cụ Hai - một người bác 
      ruột già neo đơn - về cưu mang. Gia đình ông Hai Đức không đất sản xuất, 
      sống chủ yếu bằng công việc quản lý bồn nước máy mà xã giao với mức thù 
      lao 700.000 đồng/tháng. Nghèo quá sức nghèo.
Thời gian đó tự nhiên Quý cảm thấy đau mắt và mờ dần, sau đó vài ngày đến lượt 
Vinh. Và chỉ trong vài tháng cả hai anh em cùng mù lòa. Vợ chồng ông Hai Đức 
đưa 
hai con đi điều trị khắp nơi nhưng vô ích. Bác sĩ nói bị bong võng mạc, nhưng 
không ai nói có thể điều trị hết hay không. 
Hết đường vay nợ trị bệnh cho con, vợ chồng ông Hai Đức đành buông xuôi số 
phận. 
“Nhưng tụi tôi nói với nhau là không tự vận. Vì tự vận là hèn yếu” - Quý kể. Đó 
là những tháng ngày cơ cực nhất của hai anh em và của cả gia đình, đói lên đói 
xuống.
Rồi trong một buổi chiều cách đây sáu năm, khi đang dạo đàn ghita giải sầu ở 
hiên nhà, cô em bà con tên Đào đến, giọng thản nhiên: “Em dẫn bạn về làm mai 
cho 
anh Quý nè. Bạn này tên Oanh, 20 tuổi, nhỏ hơn anh hai tuổi. Quê Oanh ở An 
Giang”. Không ngờ sau đó hai tháng, họ đã thật sự nên vợ thành chồng. Không có 
tiệc cưới, chỉ có một cái gật đầu của Oanh trước mặt gia đình Quý. 
Sống với nhau gần bốn tháng, Oanh đã mang thai thì gia đình cô mới hay biết. 
Giải thích về hành động “vượt rào” của mình, Oanh cười bẽn lẽn: “Không hiểu sao 
em thương anh Quý quá mức. Em nghĩ nếu nói qua điện thoại về hoàn cảnh nhà 
chồng 
em sắp lấy, có lẽ cha mẹ sẽ phản đối. Thôi thì tiền trảm hậu tấu, miễn sau này 
mình có cuộc sống tốt đẹp, hạnh phúc thì cha mẹ nào chẳng ưng”. Và Oanh đã làm 
như vậy.
Nuôi chồng, nuôi em
Lấy chồng rồi, Oanh học lại nghề nấu rượu nuôi heo truyền thống của mẹ chồng đã 
bỏ nhiều năm. Một tay cô tảo tần sớm khuya, bất kể giờ giấc. Bà con lối xóm 
ngạc 
nhiên: “Ủa, con nhỏ này sao nó làm như máy vậy?”. Và Oanh đã đưa gia đình vượt 
nghèo khó chỉ trong vòng hai năm đầu về làm dâu. 
Đến nay Oanh đã có của cải hơn người ở xứ nghèo này. Nhà chồng cô từ chỗ thiếu 
ăn giờ đã có xe máy, truyền hình, đầu đĩa. Mấy tháng trước, Oanh còn mua cho 
chồng một dàn máy vi tính và động viên chồng lên TP.HCM học một lớp vi tính cho 
người khiếm thị. 
Dàn máy tính được Quý cưng lắm. Anh mở máy rồi khoe: “Tôi đã giúp được Oanh ghi 
nhật ký việc buôn bán của cô ấy rồi nè. Anh xem và góp ý cho tôi nhé!”. Quý nói 
vậy nhưng không còn chỗ nào góp được nữa, mọi thứ được ghi chép mạch lạc, rõ 
ràng.
Càng bất ngờ hơn khi biết hai anh em mù miền cuối đất này từng lĩnh nhiều giải 
thưởng trong các chương trình trò chơi trên radio. Trong trò chơi “Cuộc sống 
quanh ta” của đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM, Quý từng đoạt phần thưởng 800.000 
đồng; chương trình “Hương sắc Cửu Long” Vinh được thưởng 200.000 đồng và nhiều 
tặng phẩm bằng hiện vật ở rất nhiều trò chơi có thưởng khác nhau thông qua 
radio.
Quý bảo tất cả phần thưởng ấy là công của Oanh. “Chưa bao giờ mình nghe Oanh 
than phiền về gánh nặng hai người mù này. Những ngày sống với nhau, qua Oanh, 
mình đã học được tấm lòng bao dung, sống vì mọi người. Oanh đã đem lại cho mình 
và em Vinh nguồn sáng hơn cả khi chưa bị mù”, Quý tâm sự. 
TRẦN VŨ

Other related posts: