[SMCC] Minh Vuong - Chang chan trau hon nhien

Minh Vương - Chàng chăn trâu hồn nhiên

 
Minh Vương có khá nhiều vai diễn để 
đời. Từ vai Minh trong Tô Ánh Nguyệt đến vai 
Võ Minh Luân (Đời cô Lựu), Nguyễn Trãi (Rạng 
ngọc Côn Sơn), Lý Quảng (Hoa
Mộc Lan)... Và những vai này suốt mấy chục 
năm vẫn đứng vững vàng trên sân khấu.
 
Điều lạ lùng nhất với Minh Vương là anh 
vẫn có thể đóng Võ Minh Luân 19 tuổi mặc dù 
bản thân đã ngấp nghé 60. Nghệ sĩ sợ 
nhất chuyện "cưa sừng", còn Minh
Vương dường như cứ trẻ thơ đi 
qua vai diễn. Tôi nói "trẻ thơ" vì trong Võ Minh Luân có cái 
hồn nhiên trong sáng, dễ thương đến 
nghẹn ngào. Nét dễ thương
của một đứa trẻ lớn lên mồ côi 
mồ cút, suốt ngày chăn trâu ngoài đồng khiến 
người ta xót xa. Khi cậu ta tỉnh bơ hát lên 
mấy câu ca dao "Ví dầu ví dẩu ví
dâu - Ví qua ví lại ví trâu vô chuồng - Vô chuồng rồi 
trâu chạy trở ra - Trở ra rồi ta lại ví vô..." 
thì cô Lựu - Bạch Tuyết như sụp xuống, còn 
khán giả
cười cái rần nhưng nước mắt ứa ra. 
Quá tội nghiệp! Câu ca dao hài hước ở chỗ 
đơn điệu hình ảnh con trâu cứ chạy ra 
chạy vô, nhưng lại cắt lòng người bởi
trong đó chứa đựng hình ảnh một thằng 
bé cô đơn giữa bốn bề đồng ruộng, 
không được học hành, không có gì giải trí, 
chỉ có mấy con trâu làm bạn trong cảnh
đời tăm tối. Nó không ý thức được 
cái nghèo và sự thiếu thốn nên nó hồn nhiên nói 
"chăn trâu vui lắm má à!", và hồn nhiên hát. Chính sự 
hồn nhiên đó mới
làm người xem thấm thía cái bi kịch của nó, và 
người mẹ đau đớn sụp xuống trong 
niềm hối hận xót xa. Minh Vương diễn quá hay. 
Anh không cường điệu nét
hài, chỉ chấm phá vừa đủ, ngây ngô vừa 
đủ, thế là nhân vật nổi bật lên. Lối 
diễn này bây giờ hiếm lắm, bởi diễn viên 
cứ gắng sức làm "trẻ", cứ gắng sức
hài hước, nên khán giả cười mà không thấm, 
cười mà quên mất tâm lý, tính cách nhân vật. Và chính vì 
vậy mà họ thấy diễn viên "cưa sừng" dù có 
khi diễn
viên chỉ xấp xỉ 30, 40 tuổi. Còn Minh Vương 
cứ bình thản làm trẻ thơ nhờ ở sự 
chừng mực như thế.
 
Và cậu bé chăn trâu còn một điểm nhấn 
tuyệt vời nữa khi bưng ly cà phê ực một cái 
rồi kêu "á" lên hết hồn. Cô Kim Anh - Lệ Thủy 
hỏi: "Cái gì vậy?", cậu
ta chép miệng: "Ngọt quá!". Nghèo tới nỗi không 
hề biết sữa là gì, và cứ gọi cà phê là "cà phe" 
quê trớt! Khán giả lại cười, và thấy 
thương đứt ruột. Những
chi tiết rất thật của những làng quê nghèo mà ai 
chưa chứng kiến chắc không tin nổi. Chính 
vậy nên Minh Vương đã phải bảo vệ ý 
kiến của mình thật quyết
liệt trước những người dựng vở và 
duyệt vở. Khi lên sàn tập, anh đã sáng tạo thêm 
mấy câu ca dao đó, và chi tiết uống sữa, 
nhưng bị cắt bỏ. Anh kiên nhẫn
phân tích cho đến khi mọi người chịu 
mới thôi. Chợt nghĩ, nếu không chắc nhân vật 
Võ Minh Luân cũng bình thường như những 
đứa trẻ mồ côi khác, làm sao
ấn tượng đến bây giờ.
 
Nhưng Võ Minh Luân dù sao cũng chỉ có một chiều 
tính cách, còn vai Nguyễn Trãi mới thật sự là thử 
thách của Minh Vương. Chuyên đóng kép đẹp, nên 
anh bất
ngờ khi đạo diễn Đoàn Bá giao cho một vai lão 
đầy râu ria che mất khuôn mặt "ăn tiền". 
Nhận rồi, anh bắt đầu khổ luyện 
với từng dáng đi, dáng đứng, nét
mặt, giọng nói. Tâm lý Nguyễn Trãi phức tạp, có 
đủ các cung buồn, thương, giận dữ, 
đăm chiêu, u hoài, xót xa vận nước, căm 
hận, tiếc nuối... Minh Vương
nói: "Diễn xong suất nào mắt tôi cũng đau vì 
phải đăm chiêu, kiệt sức, không một phút nào 
dám lơ đễnh. Đến nỗi, có hôm ọc cơm 
ra vì mệt. Nhưng càng diễn
càng hấp dẫn, càng yêu nhân vật". Và đây là một 
vai lão đã làm nên một "sao Khuê lấp lánh" trong sự 
nghiệp của Minh Vương.
 
Hoàng Kim

 
---------------------------------
Be a PS3 game guru.
Get your game face on with the latest PS3 news and previews at Yahoo! Games.

Other related posts: