[SMCC] Mieng Ngon Ha Noi 7

                                MIẾNG NGON HÀ NỘI
                                BÁNH KHOÁI


                              Cũng mỡ màng, nhưng không có hành chưng, còn một 
                              thứ bánh nữa thỉnh thoảng ăn cũng thú lắm, là 
bánh 
                              khoái. 
                              Bánh khoái cũng quấy như bánh đúc, nhưng không có 
                              nước vôi, và nát hơn bánh đúc nhiều.
                              Ngay trước khi xảy ra chiến tranh, bánh khoái chợ 
                              Mơ có tiếng là ngon: người ăn ngồi ngay trên một 
                              cái ghế dài cạnh gánh hàng; bánh múc ra bát là ăn 
                              ngay, trong lúc khói bốc lên nghi ngút.
                              Đây cũng là một thứ quà buổi trưa của Hà Nội: 
                              người bán đi rong phố phường lấy vải bông và 
buồm, 
                              đậy nồi bánh cẩn thận để giữ bánh nóng lâu, ăn 
một 
                              hai bát, tỉnh người ra trông thấy. Nhưng bánh này 
                              ngon và được chuộng, một phần lớn cũng vì có bánh 
                              giầy cắt nhỏ - thứ bánh giầy mơ, ăn mềm mà có rắc 
                              đậu ở trên mặt, chứ không phải là thứ bánh giầy 
                              to, nhẵn, bóng những mỡ, rất phổ thông hiện giờ, 
                              mà người ta vẫn gọi là bánh dầy Quán Gánh. 
                              Thứ bánh giầy Mơ này bây giờ ít thấy, ngày trước 
                              bán một xu hai chiếc, và có hai thứ nhân: đậu hay 
                              đường. 
                              Trong bánh khoái nóng hổi, người ta cắt mấy miếng 
                              bánh giầy Mơ: trộn đều lên cho bánh khoái và bánh 
                              giầy hợp hoan với nhau rồi ăn, ta vừa thấy vui 
mắt 
                              (vì đậu vàng nổi lên như vị sen trong một cái ao 
                              trắng muốt) mà lại êm giọng, ngầy ngậy như mùi da 
                              thịt một đứa trẻ bụ bẫm, và bùi một cách thanh 
                              thanh.
                              Ăn bánh khoái rưới nước mắm hay trộn với ruốc, 
tức 
                              là làm phí cả bánh đi, mà người ăn lại còn bị coi 
                              là tục.
                              Cái thú ăn bánh khoái là nó nát mà chính lại ráo 
                              rẻ: nhởn nha xúc lên đầu đũa ăn từng miếng nhỏ, 
có 
                              vẻ như ăn một bát yến chay - mà cái vị mặn của 
                              muối không có công dụng gì khác hơn là nâng cao 
                              chất bùi của đậu bánh giầy cho nó nổi lên, như 
một 
                              nghệ sĩ tài tình điểm một hai nét vàng vào một 
bức 
                              vẽ sương sớm cho nổi cảnh sắc u huyền, thơ mộng. 

Other related posts: