[SMCC] Mieng Ngon Ha Noi 15

                                MIẾNG NGON HÀ NỘI
                                THỊT CẦY


                              Đã định không nói, nhưng không nói không chịu 
                              được. Ờ mà nếu ca tụng thịt cầy mà mang tiếng là 
                              thiếu văn minh thì mình cũng đành chịu cái tiếng 
                              thiếu văn minh vậy, chớ nói đến miếng ngon Hà Nội 
                              mà không nói đến thịt cầy, người ta quả là thấy 
                              thiếu thốn rất nhiều. Chỉ thiếu có một người, vũ 
                              trụ bao la hiu quạnh... huống chi lại thiếu thịt 
                              cầy thì còn vui sống làm sao? 
                              Thực vậy, có ai một buổi chiều lất phất mưa xanh, 
                              trời căm căm rét, mà ngả một con cầy ra đánh chén 
                              với đôi ba bạn cố tri mới có thể cảm thấy rằng 
                              không phải đời lúc nào cũng không đáng để cho 
                              người ta sống. 
                              Rõ rằng là mình đương buồn muốn chết, người ủ rũ 
                              ra, mà “làm một bữa” vào, chỉ giây lát là “nó 
                              sướng tỉnh cả người ra”, không chịu được. Tôi có 
                              thể cam đoan với các anh: một người thất tình, 
                              muốn đi tự tử, nếu người ấy biết thưởng thức món 
                              thịt cầy, mà các anh lại mời y dùng chơi chút 
đỉnh 
                              rồi muốn đi chết đâu hãy chết, tôi có thể tin 
rằng 
                              mười bận thì chín bận ăn xong anh ta sẽ đổi ý 
định 
                              ngay.
                              Là vì đời có thịt cầy, thỉnh thoảng ăn chơi một 
                              bữa ta thấy nó cũng bõ để cho ta sống, mặc dầu có 
                              nhiều lúc cái kiếp con người còn khổ hơn cả cái 
                              kiếp con chó vài ba bực. 
                              Lo cho con học, vợ hỏi tiền làm giỗ; phắc tuya 
đèn 
                              chưa trả; nhân tình dọa bỏ đi; cuối tháng, lại 
                              phải đến chủ nhà hỏi xem hắn có bằng lòng cho 
thuê 
                              nữa hay không... bao nhiêu nỗi lo âu khốn nạn làm 
                              cho lòng người ta day dứt!
                              Những lúc đó, ăn vàng vào miệng cũng không ngon. 
                              Ăn vàng vào miệng không ngon, nhưng ăn một miếng 
                              chả chó, ta lại muốn ăn hai để chờ món tái đem 
                              lên, ta vừa nhắm nhót vừa suy nghĩ trong khi đợi 
                              món dựa mận, chết chết! Sao nó ngầy ngậy, béo 
béo, 
                              ngòn ngọt mà lại có thể thơm đến thế!
                              Ta tự bảo: “Ờ mà, sống ở đời bất quá nhiều lắm 
                              cũng chỉ đến sáu, bảy chục năm là cùng. Mà trong 
                              sáu, bảy chục năm đó, ngày vui quá ít, lo âu, sầu 
                              não lại nhiều, thế thì tội gì lại chuốc phiền khổ 
                              vào người cho mệt!
                              Ngả con cầy ra đánh chén! “Sống ở trên đời, ăn 
                              miếng dồi chó, chết xuống âm phủ biết có hay 
                              không?”.
                              Thôi thì được ngày nào hãy cứ biết chiều ông thần 
                              khẩu ngày ấy đã, sau ra sao sẽ liệu. Ấy thế mà 
                              chưa biết chừng ăn một bữa cầy vào, cái vận mình 
                              nó lại chuyển hung thành cát, chuyển đen thành đỏ 
                              thì lại càng hay, chớ có sao đâu?
                              Thật vậy, thịt cầy ở nước ta không phải là một 
món 
                              ăn như thịt dê, thịt lợn, nhưng nó lại còn là một 
                              niềm tin tưởng trong dân gian nữa.
                              Vận đương xúi quẩy, ăn một bữa thịt chó vào, 
người 
                              ta rất có hy vọng giải đen. Đánh bạc thua liền ba 
                              đêm, này! Ăn một bữa thịt chó, có người gỡ lại 
hết 
                              cả tiền thua, mà lại còn được thêm là khác. Thử 
                              hỏi trong tất cả các món ăn trên thế giới có món 
                              ăn nào khả dĩ lại di chuyển được vận hạn của con 
                              người đến thế hay không? 
                              Nhưng dẫu sao, chuyện di chuyển vận hạn cũng là 
                              chuyện của tương lai huyền bí. Nói ngay chuyện 
                              thiết thực ở trước mắt mà chơi. 
                              Một chiều mưa phiêu phiêu ở chốn đồng ruộng căm 
                              căm gió rét, không đi chơi đâu được, mà trải một 
                              cái chiếu lên thềm gạch ngô, đưa cay vài chén 
tửu, 
                              trước mặt có một mâm thịt chó làm đủ các món: 
chả, 
                              tái, cary, dựa mận, chạo, nem... riêng cứ trông 
                              thôi, ta cũng đã thấy lòng phiêu phiêu như mở hội 
                              rồi.
                              Thịt luộc đỏ tươi, bì vàng màu da đồng, đặt bên 
                              cạnh đĩa rau húng chó; vài dĩa riềng thái mỏng 
                              tanh; chả nướng, béo ngậy, màu cánh gián; đĩa bún 
                              trắng bong nằm cạnh những bát hầm dựa mận màu hoa 
                              sim; những liễn xào nấu với chuối “chưa ra buồng” 
                              thái con bài; những đĩa dồi tươi hơn hớn, miếng 
                              thì trắng, miếng thì hồng, miếng thì tím lợt, đôi 
                              chỗ lại điểm những nhát hành xanh màu ngọc 
                              thạch... tất cả tiết ra một mùi thơm làn lạt như 
                              mùi hoa đồng thảo lại ngồn ngộn như mùi thịt gái 
                              tơ... xin hỏi có ai mà chịu được, không thưởng 
                              thức một hai miếng làm duyên?
                              Người chưa ăn bao giờ ăn thử một miếng lại muốn 
ăn 
                              hai, còn người đã biết ăn rồi thì phải nói rằng 
                              trông thấy thịt chó mà không được ăn thì buồn bã 
ủ 
                              ê, nếu không muốn nói là bủn rủn chân tay, bắt 
                              chán đời muốn chết. 
                              Thôi, hãy xếp mọi thứ ưu phiền lại, cầm đũa “làm” 
                              mấy miếng đi, người anh em! Xin mời! Rượu này là 
                              thứ rượu sen cất ở Tây Hồ nhưng không xóc, uống 
                              vào một tợp mà như uống cả một làn sen ngào ngạt 
                              của Hồ Tây ngạt ngào vào bụng.
                              Nhắm một miếng dồi, lại đưa cay một tợp rượu, rồi 
                              khẽ lấy hai ngón tay nhón một ngọn rau húng điểm 
                              vào một vị hăng hăng, man mát cho tất cả cái bùi, 
                              cái béo, cái cay, cái mát, cái hăng quyện lấy 
                              nhau, anh sẽ nói với tôi cảm tưởng của anh ra thế 
                              nào... Quả vậy, nếu sau này, người ta chết xuống 
                              âm phủ mà không có dồi chó để ăn thì âu cũng là 
                              một mối hận thiên thu mà ta cần phải đề phòng 
ngay 
                              tự giờ.
                              Oc chó có tiếng là ngon, nhưng có ý vị, càng ăn 
                              càng thấy ngon thì chính là dồi chó. Sao mà lại 
có 
                              những người có óc vĩ đại lại đi nghĩ ra được cách 
                              làm một cái thứ dồi ngon lạ ngon lùng đến thế, 
một 
                              tổ hợp tiết tấu đến như thế, hở Trời?
                              Gắp một miếng chấm muối chanh, rồi đưa cay một 
hơi 
                              rượu, ta thấy tất cả tiết, sụn, lá thơm và đậu 
                              xanh ở trong miếng dồi nâng đỡ nhau, đoàn kết 
nhau 
                              thành một khối bất khả chia lìa, không những thấy 
                              ngon lành cho khẩu cái mà thôi, nhưng lại còn làm 
                              cho ta mát gan nở ruột vì cái đẹp tinh thần do sự 
                              nhất trí tạo thành.
                              Ai cũng đã ăn dồi lợn, và ai cũng ăn dồi của 
người 
                              Tây mà ta thường gọi một cách nôm na là “sốt 
sích”.
                              Bằng thế nào được dồi chó, phải không ông? Dồi 
chó 
                              làm khéo thì cái ruột phải ken kỹ cho mỏng như tờ 
                              giấy, đến lúc ăn vào nó cứ giòn tan, không mềm lừ 
                              những tiết như dồi lợn, mà cũng không bã như rơmi 
                              kiểu dồi tây; nhưng nó nhuyễn lừ đi, nhai kỹ lại 
                              hơi sừn sựt, bùi béo nhưng không ngấy, ngan ngát 
                              nhưng không nồng mùi tỏi.
                              Nhưng muốn thưởng thức một món cầy thật cho nổi 
                              vị, ai cũng sẽ phải công nhận với tôi không có 
món 
                              gì “điển hình” hơn món chả. 
                              Có một hôm trời lạnh bàng bạc màu chì, đứng tựa 
                              vào một hàng rào dâm bụt xanh, hoa đỏ, ta gọi một 
                              hàng thịt chó gánh đi qua mua một đĩa chả vào 
                              trong nhà nhắm rượu, cái ngon cũng đã “lẫm liệt” 
                              lắm rồi.
                              Vậy mà nói cho thực, cái ngon đó chưa thấm với 
cái 
                              ngon của một món chả do một người hiền nội trợ 
                              khéo chiều chồng đã làm ra, nó tinh khiết mà lại 
                              đủ vị hơn nhiều, ăn vào đến môi, trôi liền đến 
cổ, 
                              ôi, thơm phải nói là... điếc mũi!
                              Là bởi vì các tiệm thịt chó, cũng như những hàng 
                              thịt chó gánh rong, không thể nào làm các món 
thực 
                              công phu, thực đúng kiểu, theo như ý chúng ta 
mong 
                              đợi.
                              Muốn làm một món chả chó thật đúng với ý thích, 
                              người ta phải mất công phu nhiều hơn thế. Có thể 
                              bảo rằng ta phải tốn công phu y như thể nuôi chim 
                              yến đẻ.
                              Trước hết, không phải là cứ có tiền ra chợ mua 
bất 
                              cứ con chó nào về thịt rồi làm thành món mà ăn 
                              được cả đâu. Riêng một việc lựa con chó “dùng” 
                              được cũng là cả một sự tìm tòi, học tập công phu 
                              rồi. “Chó già, gà non”, câu nói cửa miệng của 
                              người ta là thế: ăn thịt gà tìm gà non mà làm 
                              thịt, chó phải là chó già mới thú.
                              Nhưng thực ra, theo những người giàu kinh nghiệm, 
                              thịt chó già thường nhạt nhẽo, mà ăn hơi bã. Muốn 
                              cho thực ngon, phải là cái thứ chó không già mà 
                              cũng không non - cái thứ chó “chanh cốm” trung 
                              bình từ hai năm tới hai năm rưỡi, cái thứ chó mà 
                              nếu các bà cho phép, ta có thể ví với các thiếu 
nữ 
                              dậy thì “xanh lên ngọn tóc, nhựa căng vú đào”.
                              Song le, đừng tưởng chọn như thế mà đã đủ. Tuổi 
                              tác của con chó mới là một điểm mà ta cần lưu ý. 
                              Còn phải lưu ý nữa là bộ lông con chó, chớ không 
                              phải cứ là chó thì “hầm bà là” cả một lứa đâu.
                              Theo các chuyên viên ăn thịt chó, sắc lông ảnh 
                              hưởng tới mùi vị của thịt rất nhiều. Cái giống 
chó 
                              “bẹc giê”, “pêkinoa”, cái giống chó “bát sê” cũng 
                              như giống “phốc”, nói tóm lại tất cả các giống 
chó 
                              tây phương, cấm có ăn thịt được.
                              Thịt cứ dai như chão rách, mà hôi quá, ăn không 
ra 
                              cái “thớ” gì. Chó ăn, phải chính cống là giống 
chó 
                              ta, không được lai căng một tí một li ông cụ.
                              Người Tàu thường cho rằng những người hen suyễn 
                              hoặc suy thận mà ăn thịt mèo đen, không có một 
cái 
                              lông trắng nào, thì bổ ngang uống rượu ngâm bách 
                              nhật hươu bao tử. Giống chó thì không thế. Cái 
anh 
                              chó mực không được trọng dụng như mèo đen.
                              Những người sành ăn thịt chó cho rằng nhất bạch, 
                              nhị vàng, tam khoang, tứ đốm, ngoại trừ ra đều 
                              “không trúng cách” cả - tuy vẫn biết rằng cứ ăn 
                              thịt chó, mà lại thịt chó ta, thì đã ngon chết đi 
                              rồi...
                              Ấy đấy, trong bốn thứ chó bạch, vàng, khoang, đốm 
                              đó mà ta vớ được một anh giết thịt, nhất thiết ta 
                              không thể làm cẩu thả. Trái lại, phải cẩn thận 
                              từng li từng tí, mà có khi càng cẩn thận bao 
nhiêu 
                              thì lúc ngả ra đánh chén lại càng thấy thú vị bấy 
                              nhiêu.
                              Bởi thế, tôi đã từng thấy có những người thui chó 
                              tử công phu y như thể một nghệ sĩ đem hết tâm cơ 
                              ra để tạo nên một đứa con tinh thần lưu lại cho 
                              hậu thế.
                              Con chó giết rồi, rửa ráy sạch cứ như ly như lau, 
                              treo lên cho khô hết nước rồi mới thui. Thui bằng 
                              rơm. Thui cả con. Thui xong, đem ra mổ, cắt đầu, 
                              cắt chân để riêng ra, duy chỉ lấy bộ lòng, làm 
                              thực kỹ, gia giảm đậu xanh, hành tỏi thực thơm 
cho 
                              vào đấy, rồi lấy những cành lá ổi bọc thực kín 
con 
                              chó lại, bọc cho dày, ngoài lại phủ một lần lá 
                              chuối, dàn hậu mới lấy bùn quánh đắp ra phía 
ngoài 
                              cùng.
                              Đoạn bắc kiềng lên, đặt chó vào, chung quanh chất 
                              củi cho những đầu củi chụm vào với nhau ở phía 
                              trên, kiểu những cái “tăng” hướng đạo, rồi đốt, 
                              đốt cho cháy hết củi. Củi tàn, còn than cũng đừng 
                              bắc ra vội; cứ để âm ‘ thế, cho đến khi than tàn 
                              hẳn.
                              Nói thì dễ, nhưng làm trọn công việc đó cũng mất 
                              mấy tiếng đồng hồ. Những nghe mà sốt ruột. Nhưng 
                              thử tưởng tượng lúc gỡ bùn, giở lá chuối và lá ổi 
                              ra mà thấy con chó béo ngậy, cái da cái thịt óng 
a 
                              óng ánh, cách gì mà lại không bắt thèm nhểu nước 
                              miếng ra, đòi ăn kỳ cho chết thì thôi. 
                              Nhưng mà ăn ngay thì còn ra cái quái gì. Phí cả 
                              thịt đi: muốn nên miếng chả, còn là lắm chuyện. 
                              Riềng già giã cho thật kỹ, đấu với mẻ, gia thêm 
                              vào đủ mắm tôm, để đấy cho ba thứ cấu kết với 
nhau 
                              thành một khối chặt chẽ, rồi mới bóp vào với 
những 
                              miếng thịt thái không to không nhỏ, cứ độ vào một 
                              đốt ngón tay cái là vừa. 
                              Đừng lấy ra ngay. Hãy ướp tất cả chừng vài tiếng 
                              đồng hồ rồi hãy lấy ra xếp vào một cái cặp chả, 
                              đặt lên trên than hồng mà nướng.
                              Này, nướng chả chó, kỵ nhất cái thứ than tây đấy 
                              nhé. Nướng bằng củi cũng không được. Phải nướng 
                              bằng than tàu, quạt liền tay cho đỏ, mỡ có rỏ 
                              xuống than đừng tiếc. Mỡ đó vào lửa, bốc lên 
thành 
                              khói, khói đó quyện lấy chả, tạo ra một mùi vị 
đặc 
                              biệt không tiền khoáng hậu, thơm phưng phức nhưng 
                              không thô, thanh thoát cao sang mà vẫn gần nhân 
                              loại. Một người đau bịnh nặng, nằm ở bên cửa sổ 
                              nhìn ra giàn hoa thiên lý, chợt ngửi thấy mùi 
thịt 
                              bò xào hành tây, có thể ngấy mà lợm giọng; một 
                              người có chứng nhức đầu tự nhiên thấy bay đến 
                              trước mũi mùi chả lợn nướng có thể thấy khó chịu 
                              vì mùi tuy thơm nhưng có ý hơi nóng; nhưng ngửi 
                              đến mùi chả cầy ngát trong gió hiu hiu, ta có thể 
                              chắc chắn là người khó tính đến mấy đi nữa cũng 
                              phải thấy như cởi gan, cởi ruột.
                              Gắp một miếng thịt đó, đừng ăn vội, hỡi người háu 
                              ăn ơi! Cứ từ từ, chầm chậm để làm khổ ông thần 
                              khẩu đã! Anh đưa miếng chả lên trước mắt mà xem: 
                              miếng thịt cứ săn lại như thịt một người lực sĩ, 
                              mà bóng nhễ bóng nhại một cách mới lành mạnh làm 
                              sao! Nó thơm quá đi mất thôi, anh ạ. Thơm quá 
                              chừng là thơm, thơm không phải chỉ làm khổ riêng 
                              khứu giác của những người ở trong nhà mà thôi 
đâu, 
                              còn làm khổ tất cả láng giềng, hàng xóm. 
                              Ở cạnh những người ăn ngon như thế, mình lâu lâu 
                              mà không được “thưởng thức”, cũng có khi phải 
phát 
                              bực lên mà “ai oán” cho cái kiếp người không được 
                              mấy khi xứng ý...
                              Chả chó cũng như thịt luộc, ăn cho thật hợp giọng 
                              không nên chấm nước mắm, mà chấm với muối chanh. 
                              Ai thích cay, ăn vài miếng lại cầm cái cuống xanh 
                              của một trái ớt đỏ, cắn một chút, một chút thôi, 
                              rồi vừa ăn vừa suy nghĩ thì mình dù lãnh đạm với 
                              cuộc đời đến bực nào cũng phải thương hại cho 
                              những ai không biết thưởng thức mùi thịt chó!
                              Tài thế, sao mà cứ cái thịt ấy làm món gì ăn cũng 
                              cứ ngon ơ? Có thể anh không thích tái chó, đuểnh 
                              đoảng với món nem chạo, thấy món cari chó cũng 
                              ngon nhưng không thú vì nó không được thuần túy 
                              Việt Nam; nhưng đến cái món dựa mận thì nhất định 
                              cả trăm người ăn thịt chó đều phải công nhận đó 
là 
                              một món ăn... bất hủ! 
                              Chẳng biết ông tổ nào nhà mình, trong một phút 
                              xuất thần, lại nghĩ ra một món kỳ tuyệt đến như 
                              thế được?
                              Tôi dám nói quyết với các anh rằng có nhiều lúc 
                              ngồi thưởng thức món đó, tôi đã từng ví với bản 
                              nhạc “Le Danube Bleu” của Johan Strauss(1), nó 
dìu 
                              dặt, khoan thai, cuồn cuộn một cách êm dịu, có 
đôi 
                              khi lại như nhảy nhót lên trong ánh sáng.
                              Ấy đấy, cái món dựa mận vào trong miệng nó cũng 
                              từa tựa như thế đấy. Thoạt mới dùng, ta thấy nó 
                              dìu dịu, hiền hiền, nhưng điểm mấy lá húng cho 
vào 
                              rồi đưa đi mấy lá bún trắng tinh, chấm với cái 
thứ 
                              nước quánh đặc một mầu đào mận, ta thấy nhạc điệu 
                              khác hẳn đi, khác nhưng từ từ, chậm chậm, theo 
thứ 
                              tự từng gam một, chớ không lỡ điệu, không đột 
ngột.
                              Khẩu cái ta như nhảy múa tưng bừng, có lắm lúc 
                              tưởng chừng như có cái gì sắp “hỏng kiểu”, làm 
cho 
                              ta hơi sợ; nhưng tài tình là chính lúc ta sợ như 
                              thế thì sự ngang trở uyển chuyển vượt qua một 
cách 
                              thần điệu và tạo nên một nét nhạc mới thần tình 
                              đến lạ lùng.
                              Song đừng tưởng rằng muốn hưởng một “nhạc điệu” 
                              như thế vào trong lòng mình là một công việc dễ 
                              dàng đâu. 
                              Thực vậy, món dựa mận muốn ăn cho ra ăn, cần phải 
                              làm công phu rất mực, có khi còn công phu hơn cả 
                              món chả là khác nữa. Thịt chó thơm mà ngọt, thui 
                              vàng ngầy ngậy lên rồi, đem ra nấu dựa mận mà 
                              không quánh, đưa bát đựng dựa mận lên ngang mặt, 
                              nheo một con mắt lại mà không thấy nổi lên những 
                              rằn ri của bảy sắc cầu vồng, thế là chưa biết nấu.
                              Muốn có một bát dựa mận thật là gia dụng, ta cần 
                              phải chú ý đặc biệt tới ba thứ nòng cốt là mắm 
                              tôm, riềng và mẻ.
                              Mắm tôm phải là thứ mắm tôm “tiến”, lọc cho sạch; 
                              riềng giã thực kỹ, cần nhiều, kém thì không dậy 
                              mùi; mẻ cũng phải lọc đi lọc lại. Ba thứ đó trộn 
                              với nhau thực đều, gia thêm hành muối vừa độ, ướp 
                              với thịt chó sống, sau khi đã bóp kỹ rồi. Tất cả 
                              để đó, chừng một tiếng đồng hồ, chớ có đụng vào, 
                              rồi hãy lấy ra ninh. 
                              Chó già ninh kỹ, chó non đun vừa tới. Nhưng dù là 
                              chó già hay chó non cũng vậy, điều phải nhớ là 
                              không bao giờ nên gia nước - dù là nước xuýt - 
                              riêng cái tiết chó đánh vào cũng đủ làm cho nổi 
vị 
                              lên rồi.
                              Nói đến tiết chó, ta cũng nên biết một chút về 
                              cách mổ chó thế nào cho lông tơ của chó không 
rụng 
                              vào trong bát tiết. 
                              Thường thường, người ta cắt tiết chó như cắt tiết 
                              lợn. Song, những người cầu kỳ muốn tận hưởng một 
                              bữa thịt chó thực “ra trò” không chịu làm như 
thế, 
                              nhưng lại vẽ thêm ra một “mốt” xét ra cũng vô hại 
                              trong nghệ thuật “đả cẩu” ở nước ta; họ tìm đúng 
                              cái mạch máu lớn ở nơi giữa cổ con cầy mà cắt; 
máu 
                              ra, họ cho một ống tre con vào mạch máu đó và 
                              truyền tiết vào trong một cái liễn lau rửa kỹ 
càng.
                              Sự thực, tiết đó không đặc biệt gì hơn thứ tiết 
                              cắt thường, nhưng được một điều là không có lông 
                              tơ chó lẫn vào. Vả chăng, ai lại còn không biết 
                              rằng đối với các ông ẩm thực rỗi rãi thì giờ quá, 
                              làm một món ăn càng cầu kỳ, tỉ mỉ bao nhiêu thì 
họ 
                              vẫn thường tưởng tượng càng ngon miệng bấy nhiêu.
                              Trí tưởng tượng của người ta ẻo ọe y như người 
đàn 
                              bà trẻ đẹp: chiều thì thích, mà quên đi một chút 
                              thì “mặt lưng mày vực” ngay...
                              Chính cũng vì lẽ đó, có nhiều ông ở nhà quê làm 
                              dựa mận ngon chết đi được rồi, mà vẫn không chịu 
                              ăn ngay, lại còn cầu kỳ muốn cho nó phải “đông” 
                              mới thú. Mà ở nhà quê, thường thường không có tủ 
                              ướp lạnh thì mới biết làm sao đây? Đừng lo. Người 
                              sành ăn uống cầu kỳ cũng như người ghiền a phiến 
                              vậy.
                              Dựa mận mà xong đâu đó cả rồi, không đụng tới mà 
                              cho vào trong một cái hũ, bịt kín lại, lấy dây 
                              thép quấn chặt rồi trát bùn ở ngoài, lẳng xuống 
                              đáy ao một ngày một đêm mới vớt lên. Chao ôi, có 
                              cầu kỳ một chút kể cũng bõ cái công vất vả! Ăn 
                              miếng dựa mận đông đó, nó tỉnh người ra như con 
                              sáo sậu, ông Ba ạ. Lạ miệng, bùi, ngầy ngậy, thơm 
                              thơm...
                              Quái lạ đến thế là cùng! Thịt chó chất nóng, 
“sốt” 
                              thì lạnh, hai cái mâu thuẫn đó, ngồi mà nghĩ 
tưởng 
                              chừng như không thể nào dung hòa được với nhau; 
ấy 
                              thế mà ngờ đâu nó lại y như thể là đại số học 
vậy; 
                              hai cái “trừ” cộng với nhau thành ra “cộng”, lựa 
                              là cứ phải một âm và một dương!
                              Có người đã nói thức ăn ngon mà chỗ ăn không 
ngon, 
                              không ngon; chỗ ăn ngon mà không khí không ngon, 
                              không ngon; không khí ngon mà không có bè bạn ăn 
                              ngon cũng không ngon. Câu đó đúng. Nhưng tôi muốn 
                              thêm vào “Tất cả đều ngon, nhưng ăn ngon mà không 
                              đúng thời tiết cũng không ngon nốt”.
                              Lắm lúc ngồi nhắp một chén rượu tăm cất ở Tây Hồ, 
                              thưởng thức một mình một đĩa tái chấm muối tiêu, 
                              chanh, ớt, tôi vẫn thường nghĩ hình như trời sinh 
                              ra thịt chó là để ăn riêng ở Bắc Việt, chứ không 
                              phải ở bất cứ đâu đâu. Từ tháng Tám trở ra, trời 
                              Bắc Việt nặng những mây mù, đìu hiu một ngọn gió 
                              hanh hao, lành lạnh, gợi nhiều niềm tưởng nhớ xa 
                              xưa.
                              Lòng mình không buồn não ruột, nhưng sầu nhè nhẹ 
                              và mình ưa cái sầu đó, bởi vì nó không hại người 
                              mà lại nên thơ. Đó, chính ở trong tâm trạng đó mà 
                              thưởng thức một bữa thịt chó thì không còn gì hợp 
                              lý, hợp tình, hợp cảnh hơn. 
                              Lòng đương lạnh tự nhiên thấy ấm; đời đương bàng 
                              bạc bỗng tươi lên một nét đậm mầu. Một thức ăn mà 
                              có lúc thay đổi được cả nhân sinh quan của người 
                              ta, âu cũng là một cái lạ ít khi thấy vậy.
                              Vì thế, nhiều khi ngồi trong nhà trông ra giàn 
                              thiên lý để cho lòng lắng xuống, tôi vẫn thấy cần 
                              phải tha thứ cho những nhà tu hành chỉ vì quá yêu 
                              cái đẹp, cái ngon, cất lẻn ra đi xơi thịt chó mà 
                              bị mang cái tiếng xấu là “hổ mang, hổ lửa”.
                              Chao ôi, một Lỗ Trí Thâm, một Hồ Quỳ, làm sao mà 
                              chịu được sự câu thúc của một thủ tục chật hẹp 
                              không cho người ta sống tự do - tự do tư tưởng, 
tự 
                              do thưởng thức, tự do ẩm thực?
                              Nếu tôi có tài, tôi quyết sẽ phải viết một loại 
                              bài đăng báo cổ xuý những nhà hữu trách trong các 
                              giáo phái nên để cho các vị tu hành “đả cẩu” tự 
                              do, và hơn thế, lại dùng thịt chó vào trong lễ 
tam 
                              sinh nữa, bởi vì theo các truyện kể trong dân 
gian 
                              thì dường như các ông thổ địa, các ông Thần Trà, 
                              Uắt Lũy, kể cả vua Diêm Vương nữa, cũng ưa món 
ấy. 
                              Thần mà còn thích thịt chó, huống chi là người!
                              Trong các truyện cũ của Tàu, người ta thường thấy 
                              có những con hồ ly tinh gần thành chánh quả mà 
chỉ 
                              vì trong một lúc thèm thịt đàn ông, con trai đã 
                              làm điều càn bậy để đến nỗi phí cả mấy ngàn năm 
tu 
                              luyện.
                              Ngồi mà suy nghĩ, tôi tưởng thịt đàn ông con 
trai, 
                              đối với các con tinh cái, ngon bất quá cũng chỉ 
                              bằng đến thịt chó đối với chúng ta là cùng. Chẳng 
                              thế mà thịt chó đã thành ra món ăn được ca tụng 
                              trên cửa miệng mọi người, và hơn thế, lại còn đi 
                              sâu cả vào trong văn chương bình dân nữa.
                              Đàn ông biết đánh tổ tôm, 
                              Biết ăn thịt chó, xem nôm Thúy Kiều. 
                              Thịt chó, thịt cầy, thịt “sư tử đất”, bao nhiêu 
                              danh từ được đặt ra, nhưng “làng đánh đụng” vẫn 
                              cho thế là chưa đủ, nên luôn luôn những danh từ 
                              mới vẫn được người ta “sáng chế”, không ngoài mục 
                              đích đề cao món ăn “số dách” kia: thịt chó còn có 
                              tên là mộc tồn - ra cái ý rằng mộc tồn là cây 
còn, 
                              cây còn là con cầy; nhưng linh động và ý nghĩa 
                              chính là cái danh từ “hương nhục” - thịt thơm.
                              Này, có dịp nào gặp người biết thưởng thức thịt 
                              cầy, anh thử nói về thịt chó mà xem. Một trăm lần 
                              như một, anh sẽ thấy người ấy bắt đầu như thế 
này: 
                              “Không có thứ thịt gì lại có thể thơm như nó...”
                              Nhưng dù thơm, dù ngon, dù ngọt, dù bùi, bao 
nhiêu 
                              “đức tính” đó nào đã thấm vào đâu với cái đức 
tính 
                              bao quát của thịt chó trong công cuộc thống nhất 
                              dân tâm, san bằng sự phân biệt giữa các giai cấp 
                              trong xã hội?
                              Thực vậy, tôi đố ai lại tìm ra được một miếng 
ngon 
                              nào khả dĩ liên kết được dân ý đến như vậy, một 
                              miếng ngon mà từ vua chí quan, từ quan chí dân, 
từ 
                              ông tư bản đến người làm công, thảy đều ưa thích, 
                              thảy đều dùng được, thảy đều thèm muốn, thảy đều 
                              công nhận... “ba chê”. 
                              Ôi, cứ nghe người ta nói thì đổ thóc giống ra mà 
                              ăn! Ăn thịt chó là thiếu văn minh, ăn thịt chó là 
                              bẩn thỉu, ăn thịt chó là bất nhân bạc ác... và 
còn 
                              gì nữa, và còn gì gì nữa!
                              Người ta viện lý con chó là bạn của loài người, 
ăn 
                              thịt chó là mọi rợ, thế thì tại sao con ngựa, 
“một 
                              chinh phục cao cả nhất của loài người” mà người 
Âu 
                              Mỹ cũng đem ra “đánh chén”? Bảo là con chó ăn 
bẩn, 
                              thế thì con gà, con lợn, con cá ăn uống sạch sẽ ư?
                              Không. Con chó là con vật để cho người ta ăn 
thịt; 
                              ăn thịt chó không khác gì ăn thịt thỏ, ăn thịt 
                              nai, ăn thịt bò. Huống chi thịt chó lại còn ngon 
                              và bổ; vì thế tôi cho rằng mặc dầu người ta đàm 
                              tiếu thế nào đi nữa, thịt chó vẫn cứ là một món 
                              ngon bất diệt của dân ta và tôi tin rằng: “Nước 
ta 
                              còn, thịt chó còn” mà văn hóa ẩm thực của ta mai 
                              sau hay, dở là ở điểm có biết duy trì thịt chó 
hay 
                              không vậy. 
                              ---------
                              (1) Sông Đanuýp xanh của nhạc sĩ Ao Giôhan Xtrôt.

Other related posts: