[SMCC] Mieng Ngon Ha Noi 13

                                MIẾNG NGON HÀ NỘI
                                QUÀ BÚN


                              Có người bảo tôi rằng: “Ngồi mà kể lại những 
miếng 
                              ngon Hà Nội thì biết đến bao giờ mới hết?”
                              Thật thế, món ngon Hà Nội kể ra còn nhiều, nhưng 
                              ngồi mà nhẩm ra thì những món ngon đặc biệt Hà 
Nội 
                              cũng chẳng còn bao lăm nữa. 
                              Ấy là vì Hà Nội 1953 đã thay đổi khác đi nhiều 
                              rồi, cũng như hầu hết các nơi. Sau một trận chiến 
                              tranh khốc hại, có nhiều món ngon đã mất hẳn như 
                              bánh ngỗng (áo bằng bột tẻ, nhân bằng thịt thăn, 
                              gia mộc nhĩ), bánh xèo; có nhiều món ngon nhưng 
                              bây giờ hiếm, lựa là kể tới, như bánh bò, bánh 
                              bèo, bánh xâm, bánh củ gừng; lại cũng có nhiều 
món 
                              ngon khác nữa, kể cũng thú lắm nhưng không... 
tiện 
                              nói ra như cái món “mộc tồn” chẳng hạn. 
                              Để bù vào chỗ đó, bây giờ phố xá Hà Nội có những 
                              món ngon mới, hầu hết là lai Tây hay lai Tàu, như 
                              món thịt bò khô gồm đu đủ thái nhỏ, mùi và giấm, 
                              “lạp chín chương”, ăn vào thấy đủ các vị cay, 
                              chua, mặn, chát, món bánh “đùi gà” làm bằng bột 
mì 
                              và đậu xanh (rán mỡ), món mơ, mận, táo, khế ngâm 
                              nước đường (áng chừng ăn vào mát giọng nói trơn 
                              như khướu!); món cháo tiết dùng với “dồi chao 
                              quảy”, một đồng một bát; món bánh cari nếm thử 
một 
                              miếng cay cứ như nhai ớt; món phở Lạng Sơn ăn 
chua 
                              lòm lòm...
                              Hay lắm. Mỗi ngày thêm một vị mới để mà đổi giọng 
                              đi cho hợp với thời đại, cái đó cũng chẳng có hại 
                              gì... có thứ thì bắt chước Tàu, có thứ thì bắt 
                              chước Tây, có thứ lại quảng cáo ăn ngon như đồ 
Mỹ, 
                              đồ Anh, nhưng rút cục lại Hà Nội còn có một món 
                              quà, không theo ai cả, đặc biệt Việt Nam, mà tôi 
                              dám chắc không có người Việt Nam nào không ăn, mà 
                              tôi lại dám chắc thêm rằng không có người Việt 
Nam 
                              nào không thích: đó là quà bún. 
                              * * *
                              Bún, nhưng mà bún gì? 
                              Quà bún có cả một trăm thứ, nhưng ai đã ở Hà Nội, 
                              ai đã đi qua Hà Nội, làm sao mà quên được thứ quà 
                              bún phổ thông nhất, bán với cái giá bình dân 
nhất, 
                              ăn một miếng mà nhớ đến một năm, là thứ quà bún 
                              chả?
                              Không một nẻo đường đông đúc nào của Hà Nội không 
                              có thứ quà này. Nhất là ở các chợ thì lại càng 
                              nhiều lắm. Ai cũng ăn chơi. Không nhiều đâu với 
                              đồng tiền bây giờ chỉ năm đồng bạc, ta đã có thể 
                              có một mẹt bún thật ngon, vừa dễ ăn mà lại vừa 
mát 
                              ruột, ăn tiện đáo để, không có phiền toái, nhiêu 
                              khê gì hết.
                              Người bán hàng xếp những lá búnóng muốt vào trong 
                              một cái mẹt con trên trải một mảnh lá chuối xanh 
                              non, rồi gắp rau vào đó. Mấy cái rau xà lách, vài 
                              ngọn thơm, mấy cánh mùi: chỉ có thế thôi, nhưng 
lạ 
                              một điều là chưa đụng đến đũa, ta đã thấy thèm 
                              rồi, thèm quá, tưởng chừng như phải đợi lâu hơn 
                              một chút, không thể nào chịu được.
                              Ấy chính là vì trong khi ta ngồi nhìn người bán 
                              hàng gắp rau xanh ong óng để xen vào những lá bún 
                              trắng tinh thì mùi thơm của chả nướng đã cám dỗ 
                              khứu giác của ta mất rồi! Cái mùi quái lạ thay, 
nó 
                              tỏa ra trong không khí sao mà bay đi xa đến thế!
                              Ngồi ở trong nhà giữa phố, ta có thể ngửi thấy 
mùi 
                              thơm những gắp chả của hàng bún đỗ ở cuối phố nó 
                              bay đến nịnh nọt và khiêu khích những vị dịch 
                              tuyến của ta. 
                              Mùi thơm quái ác, mùi thơm huyền ảo, nó làm cho 
ta 
                              nhớ đến nhiều kỷ niệm thiếu thời, lúc ta hãy còn 
ở 
                              trong những căn nhà cổ tối tăm như hũ, trưa trưa 
                              thì mẹ lại gọi hàng bún chả quen ở hàng Bông Nệm 
                              hay ở đầu ngõ Tô Tịch lại để cho con mỗi đứa một 
                              mẹt hai xu. 
                              Thời kỳ đó xa xôi lắm rồi, nhưng vị ngon của bún 
                              thì không sao quên được. Bao nhiêu năm đã trôi 
                              qua? Đời người ta đã ăn bao nhiêu ngàn, vạn mẹt 
                              bún chả rồi?
                              Ấy thế mà cho đến tận bây giờ, cứ hồ ngửi thấy 
mùi 
                              thơm của chả quạt ngoài đường hay trông thấy mẹt 
                              bún óng mềm, giữa có một chén nước mắm trong đựng 
                              mươi miếng chả thì ta vẫn cứ thấy còn thèm và đôi 
                              khi không nhịn được, phải tạt vào nhà bạn hữu nào 
                              gần đó bảo làm ngay một mẹt ăn chơi cho thỏa.
                              Bún thì nhỏ sợi mà trắng, rau rửa sạch trông cứ 
                              mát lì đi, chấm nước mắm thật ngon, rắc một chút 
                              hạt tiêu và điểm dăm ba nhát ớt, tất cả mấy thứ 
đó 
                              nổi hẳn vị lên nếu ta biết cách ăn điểm vào cho 
                              thật đúng lúc những miếng chả nướng vừa vặn một 
                              cách thần tình.
                              Có hai thứ chả: băm và nướng. Muốn ăn riêng một 
                              thứ cũng được, nhưng ăn cả hai thứ chả trong một 
                              chén nước mắm, ta dễ thấy được hoàn toàn vị thơm 
                              ngon, nhất là thứ chả băm mềm “đi” với thứ chả 
                              miếng sậm sựt tạo thành một sự nhịp nhàng cho 
khẩu 
                              cái, ngồ ngộ, mà dùng có nhiều hơn một tí cũng 
                              không thấy nản.
                              Có người lấy làm lạ sao chả của hàng bún lại ngon 
                              hơn của nhà làm. Vì thế, những bà có tính hay 
nghi 
                              đoán rằng có lẽ lúc ướp thịt, hàng bún chả có 
thêm 
                              “một thứ gì” (mà thứ gì đó hình như là mỡ... 
cầy); 
                              nhưng nhiều người không nghĩ như thế và cho rằng 
                              tất cả nghệ thuật làm cho chả thơm ngon là lúc 
đặt 
                              gắp chả lên lò than vậy.
                              Theo lời các bà này thì chả nướng ở nhà phần 
nhiều 
                              hay nướng bằng than hồng quá thành ra mỡ ở trong 
                              gắp chả rỏ mất cả xuống than, lắm khi lại bốc lên 
                              và làm cháy mất cả thịt bên ngoài, mà thịt ở bên 
                              trong có thể nhiều khi còn sống.
                              Những hàng bún chả rong không mấy khi làm thế: 
cái 
                              lò của họ nhỏ (thường là những hộp bánh qui bằng 
                              sắt tây) và chỉ có một chút than thôi.
                              Đặt mấy gắp chả lên, họ phe phẩy cái quạt cho 
than 
                              cháy vừa hồng, thành ra mỡ trong chả không mất 
                              nhiều và chả thì âm ‘, vừa vặn, không bị cháy, 
bên 
                              ngoài se mặt mà bên trong vừa chín. Thành ra thơm 
                              như thế!
                              Chẳng biết bảo như vậy có đúng không? 
                              Nhưng có một điều mà ai cũng nhận thấy rất rõ 
ràng 
                              là nước chấm của hàng bún chả được chế hóa một 
                              cách rất tài tình, đặc biệt. Bún chả nổi vị chính 
                              là nhờ đó: nước mắm không mặn, giấm pha rất vừa 
                              tầm, thêm một tí hạt tiêu và ớt vào, chấm bún và 
                              rau ăn cứ êm lừ đi thôi, không bao giờ xóc mà 
cũng 
                              không bao giờ cứng. 
                              Chính cái thứ nước chấm đó làm cho người ta nhớ 
                              bún chả vô cùng, đã ăn một bận không thể nào quên 
                              được. Hơn thế, có người lại còn ghiền nữa. Tôi 
vẫn 
                              nhớ đến tận bây giờ một bà cụ ở Nghệ, trước đây, 
                              vẫn ra cất hàng ở nhà tôi, mê bún chả lắm, hễ 
                              chuyến nào ra Hà Nội là y như phải ăn bún chả kỳ 
                              cho thỏa thích. Nghĩa là bất cứ nhà nào mời bà ta 
                              xơi cơm gà cá gỏi, bà cũng khước từ, chỉ toàn một 
                              ngày hai bữa bún chả - mà ăn cứ như thể là chan 
                              nước chấm...
                              Bún chả có tiếng ở Hà Nội bây giờ không có mấy, 
                              không phải vì làm kém, nhưng chính vì hàng nào 
                              cũng sàn sàn như nhau. Nhưng hàng bún ở trên chợ 
                              Đồng Xuân ít khi vắng khách; các bà hàng phố, sau 
                              khi mua bán, thường vẫn ngồi ăn uống tự nhiên 
trên 
                              những tấm ghế dài, trước những cái lò nướng chả, 
                              khói bốc mù mịt và thơm phưng phức. Ai có tính 
                              ngượng nghịu, không dám ngồi thưởng thức miếng 
                              ngon Hà Nội ở những chỗ đông người, có thể tìm 
đến 
                              một cửa hàng bún chả có tiếng ở phố Gia Ngư - một 
                              hàng nho nhỏ xinh xinh, khá nổi tiếng và đông 
                              khách lắm. 
                              Đây có lẽ là cửa hàng bún chả thứ nhất ở Hà Nội, 
                              vì từ trước đến nay, bún chả chỉ gánh bán rong ở 
                              đường hay bán quán ở trong chợ mà thôi. Ngoài bún 
                              chả, nhà hàng này chỉ toàn bán quà Việt Nam như 
                              bánh tôm, chả ràn và thang, nên những người thèm 
                              nhớ quà đất nước lấy làm thú vị, hay năng lui tới 
                              - nhất là các bà, các cô xót ruột thường ưa 
thưởng 
                              thức những quà gì mát, có giấm chua, có ớt và rất 
                              nhiều rau sống.
                              Trái với bún chả, món cuốn, trước kia chỉ ăn vào 
                              dịp Tết và do người nhà làm lấy thì bây giờ ở Hà 
                              Nội lại thường thấy bán rong ngoài phố - và bán 
                              gánh như bánh đúc, bánh tro, bánh bèo, bún chả 
hay 
                              cháo sườn.
                              Ăn món này, được một cái là lạ miệng, chớ thực ra 
                              thì không biết thế nào là ngon đặc biệt.
                              Bởi vì cuốn quanh quẩn chỉ có mấy thứ: tôm, thịt, 
                              củ cải khô và vài thứ rau như mùi, thơm cùng với 
                              bún cuộn vào trong một lá rau diếp, ăn với giấm 
                              cái và chấm nước mắm cà cuống, nên phần nhiều cái 
                              ngon không được trội hẳn, nhưng không phải vì thế 
                              mà món cuốn không làm cho ta thích thú.
                              Tôi thích cái thứ cuốn chính do tay mình cuốn 
lấy, 
                              dùng bún “con bừa” mỗi miếng to độ bằng con dao 
                              bài,  cho thật vừa giấm cái, tay thì gắp món này 
                              món nọ mà miệng thấy thèm được ăn ngay.
                              Giây phút chờ đợi đó làm cho cái vị ngon của cuốn 
                              tăng thêm lên nhiều. Chấm vào chén nước mắm cà 
                              cuống rồi đưa lên miệng, cuốn đem lại cho ta một 
                              cảm giác dịu hiền, mát ruột, ăn một rồi lại muốn 
                              ăn hai - mà ăn thì ăn to mới thú, ăn cuốn mà nhỏ 
                              nhẻ thanh nhã phần nhiều là mất ngon đi.
                              Đó cũng là một sự đáng tiếc cho những người thích 
                              ăn ngon vậy.
                              Trái với cuốn, thang lại càng ăn cho thật nóng 
rẫy 
                              lên bún chần kỹ đơm ra từng bát rồi trứng tráng, 
                              giò thái chỉ, thịt gà băm với nấm hương, ruốc, 
tôm 
                              he, rau răm cũng băm nhỏ; giữa, một hai miếng 
                              trứng muối đỏ như hoa lựu: tất cả những thứ đó 
tạo 
                              thành một bức họa lập thể có những màu sắc rất 
bạo 
                              mà lại ưa nhìn trông vui mà lại quý.
                              Quý, nhưng mà làm cho thang ngon, nhất định là 
                              phải nhờ ở nước dùng nấu cách nào cho thật ngọt, 
                              mà đừng béo quá, lúc chan vào bát bún nóng cứ 
bỏng 
                              rẫy lên. Lúc đó, một chút mắm tôm cà cuống đệm 
vào 
                              làm tăng vị của thang lên đến cái mức ăn ngon gần 
                              như “không thể nào chịu được”, nhất là thỉnh 
                              thoảng ta lại đệm vào một miếng củ cải trắng nõn 
                              trắng nà, ngâm nước mắm tốt, nhai cứ giòn tanh 
                              tách.
                              Trước kia, thang và cuốn là hai món ăn quý, chỉ 
                              dùng vào ngày giỗ chạp hay trong dịp Tết - vào 
hôm 
                              hóa vàng. 
                              Nhưng bây giờ thì thang và cuốn đã được bình dân 
                              hóa, ngày nào cũng có bán ở các cửa hiệu, ở chợ, 
ở 
                              các hàng “cơm tám giò chả” và bán cũng vẫn chưa 
                              được lấy gì làm đắt; tuy vậy, thang và cuốn cũng 
                              vẫn chẳng lấy gì làm phổ thông.
                              Kể về quà bún, mà phổ thông hơn cả, là bún riêu. 
                              Thứ bún để dùng trong món quà này không phải là 
                              bún lá nhỏ sợi, mà cũng không phải là thứ bún 
“con 
                              bừa” để ăn cuốn, nhưng là một thứ bún to sợi hơn 
                              một chút chế tại vùng Mơ, Vẽ, không trương lên 
như 
                              bún khác.
                              Không nhiều, một bát bún riêu chỉ năm hào, một 
                              đồng thôi, nhưng không phải vì thế mà không đẹp 
                              mắt. Bún óng mướt; chan riêu nóng lên trên, lấp 
la 
                              lấp lánh, màu gạch cua sắc tím điểm những chấm 
                              vàng kim nhũ li ti giữa vài cái dong cà chua hồng 
                              tái; rồi gia một tí mắm tôm vào, ăn với rau diếp 
                              non thái nhỏ như những sợi chỉ xanh... Đó là một 
                              món quà cổ kính, có thể bảo là quê mùa được, 
nhưng 
                              tôi đố ai trông thấy một mẹt bún riêu của người 
                              bán hàng dâng lên trong khói xanh nghi ngút mà 
lại 
                              không thèm và bảo “quà Việt Nam rẻ, không cầu kỳ 
                              mà quả là ăn ngon ra dáng!”
                              Cũng làm với thứ bún to sợi đó, còn quà canh bún 
                              nữa, cũng nấu với cua đồng, nhưng thêm mấy món 
rau 
                              rút ăn mát mà làm tăng cái ngọt của chất cua đồng 
                              lên bội phần. Nhưng đây là một cái ngọt chất phác 
                              của đồng ruộng, một cái ngọt thật thanh, một cái 
                              ngọt khác hẳn với cái ngọt của bún bung hơi ngậy.
                              Ai thích ăn quà bún mà xao những mỡ lên thì nên 
                              nếm món này; có bún mát, có nước dùng ngon, điểm 
                              mấy miếng đu đủ; dăm sợi dọc mùng, vài miếng 
sườn, 
                              nấu với cà chua và một chút nghệ óng ánh một màu 
                              vàng vương giả trông thật là vui mắt.
                              Nhưng mà đẹp mắt hơn và được nhiều người thèm hơn 
                              nữa có lẽ là bún ốc. Đó là một thứ quà, có thể 
bảo 
                              là đã đạt được tới cái đích nghệ thuật ăn ngon 
của 
                              người Hà Nội.
                              Ờ, ta cứ thử ngồi mà nghĩ thì có thứ quà gì lại 
lạ 
                              lùng đến như thế bao giờ? Chỉ mới trông thấy 
người 
                              đàn bà gánh hàng đi qua trước mắt, ấy thế mà ta 
đã 
                              bắt thèm rồi, bao nhiêu thóa tuyến đều như muốn 
                              làm loạn, không ngớt tăng cường nước miếng của ta.
                              Nhất là khi người bán hàng đỗ gánh xuống, xếp 
                              những khoanh bún trắng to bằng đồng bạc lên trên 
                              cái mẹt đệm một tờ lá chuối xanh, thì có thể nói 
                              ta gần như không thể chờ đợi lâu hơn nữa, phải ăn 
                              ngay không có thì khổ lắm.
                              Ấy là vì cái món ốc lõng bõng trong bát giấm nó 
                              quyến rũ người ta một cách thi vị quá: ốc béo cứ 
                              mọng lên; bỗng đậm, lại loáng thoáng dăm nhát 
khế, 
                              vài cái dong cà chua ngầy ngậy; nhưng tất cả 
những 
                              thứ đó có thấm vào đâu với làn váng nổi lên trên 
                              liễn giấm, óng a óng ánh vàng thắm như vóc 
                              nhiễu... 
                              Gắp một khoanh bún lên chấm vào nước bỗng, hay 
húp 
                              một tí bỗng đó rồi gắp một con ốc lên điểm vào, 
                              anh sẽ thấy rùng mình một cách sảng khoái vì cái 
                              chất anh mới húp vừa thơm vừa ngậy, rơn rớt chua 
                              lại cay đáo để là cay.
                              Ăn xong một mẹt bún như thế, nhiều khi chảy nước 
                              mắt ra, như khóc. Nhất là các bà các cô thì 
ngượng 
                              quá, nhưng có biết đâu rằng nhiều khi giọt lệ đó, 
                              có người lại còn thấy ý nghĩa hơn giọt lệ tình, 
mà 
                              ta vẫn thấy nhắc nhở trong những tiểu thuyết hạ 
                              giá ca tụng những mối tình đau ốm.
                              Ai muốn thanh cảnh, chỉ ăn bún với đậu chấm nước 
                              mắm chanh ớt cũng thấy hay. Bún ăn với lòng là 
một 
                              món quà bây giờ phổ thông ở các cửa chợ và dân 
các 
                              phố đông người qua lại; thưởng thức với mắm tôm, 
                              chanh ớt, lòng tràng, ruột non, cổ hũ và gan 
phổi, 
                              cũng là một thú đặc biệt - mà giá có một chén 
rượu 
                              đưa cay, cũng chẳng... chết ai!

Other related posts: