[SMCC] Mieng Ngon Ha Noi 12
- From: "Nguyen Khanh Quoc" <khanhquoc78@xxxxxxxxx>
- To: "SMCC" <smcc@xxxxxxxxxxxxx>, "chu thu ha" <chuthuha76@xxxxxxxxx>, <thienan2000@xxxxxxxxx>, "Ha center" <minhhacenter@xxxxxxxxx>, "Thanh Tu" <chocolategirl1980@xxxxxxxxx>, "Thanh Phong" <phonghaiquan@xxxxxxxxx>
- Date: Wed, 31 Dec 2008 10:05:19 +0700
MIẾNG NGON HÀ NỘI
GỎI
Không biết từ miền Trung vào đến đất Cà Mau,
những
ngày nóng bức, bà con có món ăn gì đặc biệt Việt
Nam mà mát ruột không?
Ở Bắc, cứ vào khoảng hết xuân sang hè, tiết trời
bắt đầu nóng nực, tôi thường hay nghĩ đến một món
ăn xét ra cũng có nhiều thích thú: món gỏi cá
sống
- một món ăn đặc biệt, mà các gia đình cũ kỹ ở
đây
vẫn ưa dùng.
Chỉ ngại có một điều là ăn được một bữa gỏi, cần
phải tốn công xếp đặt, mua bán; mà không phải là
người đàn bà nào bây giờ cũng có thể lo liệu chu
tất được cho chồng con một bữa gỏi hoàn toàn đâu.
Nhưng vì gỏi cá sống có một phong vị đặc biệt,
nên
dù ở vào những gia đình mới hoàn toàn, có những
người đàn bà, con gái thích ăn “bít tết” và “bút
xêalaren” hơn là ăn đồ Việt Nam, vẫn có người đàn
ông tha thiết với phong vị đất nước tự tay sắm
sửa
lấy cho kỳ được một bữa gỏi sinh cầm để thưởng
thức cho đỡ nhớ - dù rằng sắm sửa được một bữa
“chén” như thế đã tổn thất lắm công phu.
Tôi hãy còn nhớ mãi hồi tản cư, miếng ăn thường
kham khổ, thịt ít nhưng ao hồ cá lại nhiều, cái
món gỏi cá đó kể đã được nhiều người dùng đến. Ăn
ở nhà quê món đó không cầu kỳ, mà rau cỏ lại sẵn,
nên cũng không mất công nhiều quá.
Ở Hà thành khác hẳn. Riêng cái việc mua được thứ
cá còn sống hay ít ra cũng còn tươi, đã là một
việc khó khăn rồi; ấy là chưa kể rằng nhiều thứ
rau lại thiếu thốn hoặc không có nữa, thành thử
ăn
mà không được hoàn toàn như ý muốn, lắm khi bực
mình, mất cả ngon.
Là vì ăn cái thứ gỏi cá sống, điều đáng chú ý
nhất
là rau, mà rau không phải chỉ có một hai thứ như
ăn nộm hay vài bốn thứ như ăn chả: nhưng có đến
mười thứ - mà hầu hết là những thứ rau, lá cầu kỳ
như lá sung, lá ổi, lá cúc tần, lá đơn, lá vông,
lá sắn, rau húng láng, rau thơm, rau mùi, tía tô,
kinh giới...
Ngần ấy thứ rau phải đủ, thứ nọ đỡ cho thứ kia
thì
gỏi mới hoàn toàn.
Riêng nhìn những thứ rau đó rửa sạch, đặt vào
khăn
khô, vẩy thật kỹ cho ráo nước rồi bày vào trong
những cái đĩa trắng bong, ta cũng đủ thích mắt và
thấy mát rời rợi ở trong lòng. Nhưng cái mát đó
chưa thấm vào đâu với cái mát lúc người nhà bưng
đĩa cá sống lên để vào giữa cái “vườn hoa” xanh
ngát đó: miếng cá trắng cứ nõn ra, trông vừa nục
nạc mà lại vừa khô ráo, gợi cho ta cảm tưởng như
được nhìn thấy một người đẹp vừa tắm nước thang
lan đi thơ thẩn trong một huê viên đầy mộng.
Tôi đã từng thấy có nhiều người hễ nói đến gỏi cá
sống thì sợ tanh, tưởng chừng không thể nuốt cho
trôi một miếng, nhưng hễ trông thấy một mâm gỏi
bày ra thật đẹp, thì thưởng thức xong một miếng,
người ấy lại đòi ăn hai và tỏ vẻ ngạc nhiên là
tuyệt không thấy mùi tanh tưởi.
Ấy bởi vì cá ăn gỏi tuy là sống, nhưng thực ra
thì
đã chế biến cho tái rồi, lại thêm có những gia vị
làm cho mất mùi tanh của cá đi, thành thử ra đến
lúc ăn thì chỉ còn thấy có mùi thơm của cá, béo
mà
béo thanh, hương vị ngọt mà lại ngát, ăn mát mà
lại không thấy chán.
Có lẽ một phần cũng vì thế nên không phải bất cứ
thứ cá nào cũng có thể dùng để ăn gỏi cá đâu. Cá
ăn gỏi phải là cá quả hay là cá chép, đừng bé quá
mà cũng đừng to quá, độ bằng bàn tay là vừa.
Cá đó làm xong, phải treo lên cho ráo nước rồi để
lên trên thớt thật khô, mổ ra, lạng lấy miếng cá
nạc, bỏ da đi. Giai đoạn thú vị nhất trong việc
ăn
gỏi là bắt đầu từ lúc lấy giấy bản trắng như ngà
thấm ráo nước ở trên mình từng con cá rồi lấy dao
sắc thái cặp díp cá ra từng miếng theo chiều
ngang
miếng cá.
Tôi đã từng được dự một bữa gỏi sinh cầm của một
vị quan già về hưu, ăn thật cầu kỳ mà thú. Cá
diếc
nhỏ bằng một ngón tay, mua về, đem thả bể một
ngày
một đêm, rồi vớt ra cho vào một cái thống Giang
Tây to vừa người ôm, đầy một thứ nước mưa trong
vắt. Trên bàn ăn, các thứ rau và gia vị soạn sửa
đâu vào đấy cả rồi, khách ngồi vừa ngắm cá bơi
lội
thung thăng trong thống, vừa nhắm rượu.
Ở trước mặt mỗi vị, có một cái vợt bằng nửa bàn
tay. Khách ăn lấy các thứ rau cho vào bát, cầm
vợt
xúc một con cá nhỏ bé đương bơi lên, rồi lấy giấy
bản lau khô đi, đoạn, cứ nguyên con cá như thế
cho
vào miệng, ăn với rau sống, rưới một thứ tương
đặc
biệt.
Nhiều người không thể ăn được thế, vì sợ tanh
nhưng theo các vị đã ăn quen thì ăn như thế mới
là
tận hưởng cái vị của cá, mà mới thật là hoàn toàn
giải nhiệt.
Thường thường, cá sống ăn gỏi, trước khi đem ra
thưởng thức, thường được ướp vào một bát tỏi, gia
một chút muối rang, một chút đường, hồ tiêu và
thìa mỡ nước. Tất cả những thứ đó cùng với cá đều
được trộn đều lên; độ nửa tiếng đồng hồ thì cho
vào cá một chút muối diêm tán nhỏ, một chút nước
giềng trộn đều; xong đâu đấy, để nghiêng cái bát
cho nước chảy ra rồi lấy đũa đem cá bày trên đĩa.
Nhưng làm cho bữa gỏi nổi vị một phần lớn chính
là
nhờ cái thứ nước giấm mà người nội trợ đã để vào
đó rất nhiều công phu. Làm cũng hơi cầu kỳ một
chút.
Lòng cá bỏ mật, ken, rửa sạch, băm nhỏ với gừng,
tỏi, ớt rồi trộn với vài thìa lạc rang giã nhỏ,
một thìa vừng trắng rang thơm cũng giã nhỏ, rồi
cho một thìa bỗng rượu hầm và một thìa mật mía.
Tất cả những thứ đó xào cả lên cho đều tay với
hai
thìa mỡ nước, một thìa nước mắm và một nửa bát
nước lạnh đun sôi.
Gỏi ăn có một cái thú đặc biệt là có nhiều mùi vị
cay, đắng, chua, ngọt, ngái, hắc, mặn, đủ cả;
thỉnh thoảng lại bùi cái bùi của chất lạc, chất
vừng, và của chất bánh đa nướng - chất bánh đa
vẫn
dùng ăn với chả cá - thơm thoang thoảng.
Mỗi miếng cá, ăn với một miếng bánh đa và với đủ
mặt rau, rưới giấm xâm xấp vừa đủ nóng, ăn như
thế
quả là một thú thanh nhã, đậm đà mà không béo
ngấy
- dùng mãi không biết chán.
* * *
Nhưng gỏi không phải là chỉ ăn với cá. Ai sợ tanh
có thể thưởng thức nhiều thứ gỏi làm với gà, với
tôm, với dạ dày, với cua, với trứng sam, với
lươn,
chạch, hay thịt lợn.
Riêng tôi, ăn gỏi gà tôi thấy thích thú hơn là
phở
gà, có lẽ vì bún “đi” với thịt gà và các gia vị
như hạt tiêu, hành và các thứ rau như xà lách,
thơm, mùi và lạc rang hòa hợp với nhau hơn.
Lúc ăn, gắp thịt gà xé nhỏ, chan nước dùng rồi
đệm
rau và bún cùng lạc rang giã nhỏ. Lối ăn đó thông
thường. Có nhiều người muốn đổi vị gỏi gà, còn
làm
theo phương pháp sau này: thịt gà giò lấy nạc,
thái chỉ, đun nước sôi chần qua, vắt ráo nước;
rau
cần tây lấy chỗ non nhúng vào nước sôi; hành tây
thái chỉ: mấy thứ đó trộn đều, rưới nước mắm,
đường, tỏi, ớt, trên rắc lạc rang giã dối rồi
chan, ăn.
Gỏi bao tử (tức là dạ dày lợn) cũng làm theo
phương pháp làm gỏi gà vừa nói, ăn với một vài
thứ
rau thôi cũng đủ; nhưng gỏi nham cua đồng thì cần
nhiều rau, không kém gì gỏi cá sống - mà trong đó
ta không thể nào quên được khế, chanh, kinh giới,
tía tô, rau răm, ngổ, húng láng và lá lộc. Giấm
để
chấm thứ gỏi này làm với bỗng rượu, cà chua, ô
mai, đường, thảo quả tán ra, đun chín với mỡ
nước.
Tôi còn nhớ lúc tản cư, ở những vùng quê nhiều hồ
ao, có lắm giống sinh cầm, thỉnh thoảng lại thay
đổi lối ăn gỏi cũng là một cái thú để tiêu phí
thì
giờ và chiều khẩu cái của chúng ta một cách nên
thơ vậy.
Gỏi trứng sam, làm khéo - đừng để dập mật và ruột
sam - ăn mát và ngọt; gỏi sườn lợn, bóp thính và
giã tỏi cho vào trộn đều với lá lộc và nước chấm,
ăn sậm sựt mà lạ miệng; gỏi tôm nhúng giấm dùng
với bánh đa, rau và tương ngọt ăn thơm ngát, bùi,
hơi béo, nhưng không vì thế mà không mát ruột.
Người Hà Nội không ăn gỏi cá thiết linh mấy khi
và
gỏi nhệch, gỏi lươn, chạch, nheo, trê cũng không
được người ta ưa lắm; nhưng một đôi khi có ai ở
đường rừng về làm quà cho một chút thịt nai mà ta
rỗi thì giờ làm một thứ gỏi nai (gọi là nai nhúng
lối Lào) âu cũng là một thú khiển muộn lý thú
và... lạ miệng.
Ăn thứ gỏi này, không cần phải nhiều rau lắm,
nhưng không thể thiếu được rau húng láng và hành
tây.
Thịt nai sống, lựa chỗ nạc, thái mỏng để ra trên
đĩa - Lúc ăn, nhắc cái hỏa lò con đặt lên trên
bàn, trên để một cái xoong; trong xoong có nước
giấm đun sôi. Khi ăn, nhúng thịt vào trong nước
giấm, cho thịt tái, rồi ăn với các thứ rau và
chấm
với tương Lào làm bằng nước mắm, nước cốt dừa,
xả,
ớt, đường và lạc rang.
Lối gỏi Lào này nhắc ta nhớ đến tả pí lù của
người
Tàu, nhưng thanh hơn và thường ăn về mùa rét;
ngoài ra, các thứ gỏi khác thì dùng về mùa nực,
ăn
cho mát.
Đó là một lối ăn đặc biệt thích thú và nhàn nhã,
dễ quyến rũ người, không thể ăn luôn, nhưng lâu
không dùng thì nhớ - nhất là nhớ cái không khí
lúc
ăn. Thật vậy, trong tất cả các món ăn của Việt
Nam, nhiêu khê và cầu kỳ nhất có lẽ chính là món
gỏi: không những trước khi ăn phải dụng công kiếm
đủ rau cỏ và gia vị, mà trong khi ăn lại còn phải
ăn dễ dàng, thong thả thì mới thấy ngon và hưởng
được hoàn toàn cái thú của ao hồ lẫn với hương vị
rau cỏ của đất nước ngạt ngào mát rượi.
Hãy thêm vào đó một bình rượu sen Tây Hồ thật
ngát
hương, ta sẽ thấy sống lại cả một thuở thanh bình
ngày trước, thời giờ trôi qua đi như tiếng đàn,
tiếng hát, mà lòng người ít bàn về chuyện danh,
lợi, được thua...
Nhưng mà thời đó đã qua rồi. Trên sự đổ vỡ, mà
còn
người ăn như thế, có khi cũng là một cái tội,
nhưng nhiều khi ngẫm nghĩ, nếu mà không làm được
điều ích lợi cho dân cho nước, thì lắm khi giở
một
bữa gỏi ra ăn như thế có khi lại còn đỡ hại cho
bao nhiêu người.
Other related posts:
- » [SMCC] Mieng Ngon Ha Noi 12 - Nguyen Khanh Quoc