[SMCC] Loi hay y dep tu Dot chuoi non June 27th, 2009

Mục tiêu
Mục tiêu là những ước mơ có thời hạn.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

Goals are dreams with deadlines. 

Diana Scharf Hunt

Lắng nghe
Kiến thức lên tiếng, nhưng khôn ngoan lắng nghe. 
Phạm Kiêm Yến dịch

.

Knowledge speaks, but wisdom listens.

Jimi Hendrix

Ngày Xưa Tiểu Muội
Một tin nhắn từ xa xăm đưa đến: “Anh vẫn là chàng lãng tử của ngày xưa?”

Phải là muội chăng? Bây giờ muội đang làm gì? Đang mải miết với những mơ ước 
mới, hay đang đáp lời réo gọi của mênh mông sông Hàn? Hay lại cũng như anh đang 
bần thần với cái ngày xưa không hề ngủ yên?

Năm một ngàn chín trăm…chàng con trai xứ Quảng lần đầu nhập đất Thần kinh. Lớp 
văn. Những gương mặt nữ sinh mềm mượt như văn. Những gương mặt con trai non 
choẹt chưa kịp ủ mộng, chưa kịp vỡ mộng giang hồ. 

Chỗ ngồi anh chọn thật lí tưởng, ngay trên đầu của căn tin trường đại học, tha 
hồ nhoài hồn ra cửa sổ ngóng vọng lời ca của Thái Thanh “ người đi qua đời tôi…”
Bước chân tưng tửng của cô bé tóc ngắn đi vào. Hồn nhiên. Cô bé chọn đúng địa 
chỉ của anh, gõ cửa:
- Đại ca, nhường chỗ cho muội đi, chỗ của muội mà! 

Muội đã xí phần như thế đó. Không quên tặng lại nụ cười ngoại giao cao cấp:
- Thế đó, biết mà! Xưa nay muội không đòi thì thôi, mà đã đòi thì phải được.
Ngày đầu muội như thế đó, tiểu muội ơi!

Những chiều mưa xứ Huế dai dẳng và buồn. Buồn như lời giảng lạc điệu của những 
tiến sĩ văn chương. Anh phát hiện ra mảnh “thư tình” muội kín đáo cài lên tóc;
- Đại ca, chuồn thôi.

Bờ sông Hương , gió Thuận An về se sẽ, chỉ đủ để nao lòng, đủ để nép vào nhau.
Lần đầu anh đọc được linh hồn muội:
-Muội không thích dòng Hương , nữ tính quá, lụy tình quá, Hoàng Phủ bảo là “một 
tiếng vâng không nói ra của tình yêu”. Muội thích Bạch Đằng của các vua Trần.
Và, anh còn đọc trong muội một linh hồn hoang dại khi muội phong anh làm Vô Kị 
đại ca. Chẳng phải vì cú “tử yến đạp vân” chính hiệu kim cương quyền đã dẹp yên 
lũ tiểu yêu quấy nhiễu, mà vì muội đã lầm lạc địa chỉ nên đòi ở anh một kích cỡ 
phi thường.

Rồi đêm, những đêm Thiên An thao thức gió, ngọn gió từ xa xăm thời gian, từ u 
trầm cổ tích mang về hơi hướng hoàng cung. Những ngọn đèn xóm chài cũng mơ giấc 
mơ lăng tẩm. Muội nghĩ gì mà nép sát vào anh, mà đôi bờ vai ai trở thành bé 
nhỏ, mà chênh vênh một nông nỗi tình yêu!
Hay muội lại lạc loài vào giấc mộng hoàng cung?
Anh chẳng bà con gì với người anh hùng áo vải đất Tây Sơn, làm sao gồng gánh 
nỗi một vương triều.
Anh chẳng là một Chu Thần, làm sao có cái hào khí như kiếm dựng trời xanh.
Thôi đành trong em hụt hẫng một ngai vàng.

Rồi ngày, những ngày Nam Giao lấm tấm nắng vàng.
Nhật kí của muội còn ghi:
“ Ngày…tháng…năm… Đại ca đã nghiêm trang thề thốt sẽ có ngày tấn phong muội làm 
hoàng hậu, cùng đến nơi đây lễ bái thiên địa, chàng Vô Kị của muội ơi!”
Nhật kí của anh ghi:
“ Đôi tay trắng mộng đời ôm không xuể”

Và anh gọi đó là tình yêu.
Thương những tình yêu thực như đời, bé như giun dế.
Những thằng bạn của anh thường ca cẩm, lời buồn như của Nguyễn Tất Nhiên:

“Tình cũng khó theo thời cơm áo khó
Nên mới yêu nhau mà cư xử rất vợ chồng
Rất thật thà khi chọn quán bình dân
Anh gọi cà fê đen bởi hụt tiền uống cà fê đá”

Anh biết cảm ơn muội đã truyền công lực cho anh. Để tặng muội nụ cười vương giả 
nên gồng mình mang vác câu tình ca “ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long”.

Tình yêu làm cho người ta lớn lên. Tình yêu đem cho người ta quyền mơ ước. Tình 
yêu thổi vào túi vải bình dân bao nhiêu hào khí. Muội đã không chịu làm nhi nữ 
thường tình mà buộc anh phải mơ những giấc mơ không thực.
Và anh đã không chịu đớn hèn cho vừa lòng muội, dù đã hai mươi năm rồi gã trai 
ngang tàng ngày nào vẫn chưa chịu hiển vinh.

*
Và còn bao nhiêu nữa trong miên viễn thời gian sau trước của con người yêu nhau.
Rồi còn bao nhiêu nữa những hóa thân cho tình yêu.
Ta thương Trọng Thủy vì lừa dối lòng mình nên chọn ngôi Thủy vương thay cho 
ngôi Hoàng đế. Ta thương Thủy Tinh tung cả ngàn suối lệ thành bão tố cuộn trào 
duổi bắt tình yêu. Thương chàng Kim gom từng sợi tơ chiều đan áo tình mang về 
bên vườn Thúy…
Và nữa, Từ Thức với đào nguyên, Hàn Hoành và cành liễu…
Tiểu muội, trăm ngàn năm trước như thế đó, người ta đã yêu nhau.
Và rồi một trăm năm sau, một ngàn năm sau?
Náu thân giữa bề bộn đời thường, sẽ có những lúc chợt áy náy một phận người. 
Không là người bay không có những chân trời, anh không cho rằng mình lớn lao 
đến vậy, song cũng tiếc nuối vì mình bé nhỏ, cũng hờn trách sách vở hẹp trang 
không kịp ghi vài dòng vội vã về lũ chúng mình, đành mất dấu với nghìn năm sau.
Song cũng cảm ơn, anh cảm ơn muội đã thắp trong hồn anh ngọn lửa, để anh không 
chịu bằng lòng, để một lần khao khát cháy hết
 mình, khao khát sáng lên. Dù rất biết hạn hữu cuộc đời.
Dù chỉ là mơ ước thì cũng đã cho anh ước mơ sang trọng.
Dù là huyễn tưởng thì cũng đã huyễn tưởng hết mình, thì cũng đã không đớn hèn 
trong những cơn mơ.
Và anh gọi đó là ý nghĩa tình yêu.
Đôi mắt rồi quên đi.
Mái tóc rồi quên đi.
Nụ hôn rồi quên đi.
Riêng còn những mơ xưa thì anh mãi nhớ!

Giờ thì như những đường thẳng chỉ giao nhau một lần, rồi mãi miết chạy về vô 
cực. Ước chi những đường thẳng cũng có linh hồn, cũng thi thoảng ngoái lại nhìn 
nhau.
Và ước gì trong cồng kềnh mang vác hành trang đi về ngày chưa đến, cái miền quá 
khứ không là con gió lạnh mà luôn là ngọn lửa để những tháng năm đời người 
không hờ hững vô tình.
Và không là đánh cắp của nhau, không tiêu hoang của mình những ngày xanh trẻ.
Muội ơi! Đời người ngắn lắm. Những nhát dao vô tình quên lãng sẽ còn cắt ngắn 
đến không ngờ.
Và mong rằng điều đó không là của anh, không là của muội. Không là của những 
người biết yêu nhau.
Tiểu muội, anh muốn gửi muội một tin nhắn. Mà thôi. Sẽ không đâu. Cứ để thế. 
Muội hãy cứ là ngày xưa tiểu muội!

Quế Sơn mùa hạ
Nguyễn Tấn Ái.


Ký ức đồng dao
Cá rô cá rạch/ Gặp trận mưa rào/ Mày chẳng ở ao/ Mày lên rãnh nước/ Nước xuôi 
mây ngược/ Mày thích ra sông/ Thoả chí vẫy vùng…

Bài đồng dao này tôi nghe mẹ hát vào một chiều mưa, khi một con cá rô nhỏ xíu 
lạc theo dòng chảy lách tách rơi vào sân nhà tôi. Mẹ bắt nó thả vào thau nước, 
để ngày mai tôi đem thả nó về lại ruộng đồng.

Ấu thơ tôi lớn lên cùng đồng dao. Những câu hát ngô nghê dù có nghĩa hay vô 
nghĩa cũng chứa đựng một tâm hồn trong trẻo, một cái nhìn hồn nhiên trước cuộc 
đời. Những chiều mưa dầm ngồi trước hiên nhà nhìn bong bóng mưa lần lượt vỡ tan 
ra, tôi lại lẩm nhẩm: Lạy trời mưa xuống/Lấy nước tôi uống/Lấy ruộng tôi 
cày/Lấy đầy bát cơm/Lấy rơm đun bếp.

Những đêm trăng sáng, chúng tôi thường tập trung trên bãi cát để chơi trò “Rồng 
rắn lên mây, có cây lúc lắc…” hay túm tụm lại và thay nhau đọc từng câu: Ông 
trăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo/Ông trăng xuống chơi học trò thì học 
trò cho bút/Ông trăng xuống chơi ông Bụt thì ông Bụt cho chùa/Ông trăng xuống 
chơi nhà vua thì nhà vua cho lính, cho đến khi không tìm ra người bạn nào cho 
ông trăng nữa thì thôi. Rồi trò Chi chi chành chành/ Cái đanh thổi lửa/ Con 
ngựa chết trương/ Ba vương ngũ đế. Cả những trò chơi đơn giản nhất cũng có câu 
hát : Tập tầm vông tay nào không, tay nào có? Tập tầm vó, tay nào có, tay nào 
không?

… Lâu rồi không nghe ai hát đồng dao. Cả những đứa trẻ ở miền quê xa cũng đã 
bắt nhịp được với cuộc đua của những con số trong sổ điểm. Bây giờ, những đứa 
trẻ sinh ra đều phải là thiên tài. Khi tôi lớn lên, “trẻ con” xa lạ với “thiên 
tài”. Những đứa trẻ quanh tôi chỉ quen với những bài đồng dao mỗi sáng và mỗi 
tối, với đất đai và cỏ cây. Bây giờ, mười lăm năm sau, những đứa trẻ ấy đang 
học tiến sĩ ở nước ngoài, khi chưa đầy 30 tuồi. Bây giờ, những đứa trẻ ấy là 
kiến trúc sư, giảng viên đại học, nhà báo và nhạc sĩ, vẫn sống hạnh phúc với 
mỗi ngày đang đến và những câu đồng dao trong kí ức.

Cũng như tôi, họ vẫn nhớ bài đồng dao về chiếc đồng hồ: Lúc la lúc lắc/Tích ta 
tích tắc/Ngày ngày đêm đêm/Chỉ giờ chỉ khắc Người đời nhờ tôi/ Lúc làm lúc 
chơi/ Có giờ có giấc/ Ngày thức đêm ngơi (nghỉ)

Khi nhìn vào chiếc đồng hồ, bạn nhìn kim nào trước? Kim giờ hay kim phút? Tôi 
thì nhìn kim giây. Tôi thích những chiếc đồng hồ có kim giây. Khi chiếc đồng hồ 
còn chạy tốt, đó là chiếc kim duy nhất chuyển động bất cứ lúc nào ta nhìn vào 
mặt đồng hồ. Nó báo hiệu sự sống. Bây giờ, người ta ngày càng thích giản đơn, 
và những nhà sản xuất đồng hồ nhiều lúc bỏ quên mất chiếc kim giây.

Tôi thấy buồn vì người ta đã bỏ quên những khúc đồng dao đâu mất, loại chúng 
khỏi cuộc sống của trẻ con, xoá chúng khỏi ký ức của người lớn. Có ai đó đã nói 
rằng, khi người ta còn nhớ về tuổi thơ, là người ta còn có thể sống tốt đẹp. 
Trở về với đồng dao, là trái tim ta trở về với niềm hứng khởi nguyên sơ và ngời 
sáng. Tình yêu cuộc sống bỗng trỗi dậy và được thanh lọc khỏi những bộn bề rác 
rưởi của bao nhiêu năm tháng bon chen.

Cuộc đời bắt đầu từ những điều nhỏ bé, thời gian bắt đầu từ một giây. Và nhân 
loại, chẳng phải bắt đầu từ trẻ con đó sao?!

Đông Vy

Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng
Chào các bạn,

Hôm nay tình cờ mình chạy đụng một câu chuyện cũ trên Internet 3 năm về trước, 
có lẽ là một số bạn đã biết. Đó là những dòng nhật ký của Trần Tuyên trên 
site.gentlefund.org. Người chuyên viên kỹ thuật 25 tuổi này gặp cơn bệnh máu 
trắng quái ác, vẫn rất yêu đời viết những dòng nhật ký làm rung động bao con 
tim trên mạng và mang sức mạnh đến bao nhiêu người. Hôm nay đọc lại chuyện cũ 
mà lòng thấy bồi hồi, thương mến, cảm phục.

Hãy cùng nhau ôn lại chuyện cũ một tí nhé các bạn.

Báo chí, năm 2006, đăng lại những dòng nhật ký đó. Báo Dân Trí ngày 7.9.2006 
viết:

Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng!

Ở đúng vào cái tuổi đẹp nhất của đời người – 25 tuổi, chàng thợ kỹ thuật máy 
bay của Vietnam Airlines Trần Tuyên nhận được hung tin: Anh mắc căn bệnh máu 
trắng quái ác. Quyết định khó khăn nhất đối với anh lúc đó là chia tay người vợ 
sắp cưới.

Cùng bố mẹ, em trai và những người thân khác, Tuyên đang chống chọi với thử 
thách khắc nghiệt nhất của số phận.

“Làm thế quái nào mà mình lại đẹp trai thế nhỉ?” – đó là câu giới thiệu đầu 
tiên trong blog (nhật ký trên Internet) của Trần Tuyên với biệt danh “cuoihk”.

“Khi mình học Trường Hàng không TPHCM, có lần đi cắt tóc bị hỏng phải cạo trọc, 
bạn bè thấy giống chú Cuội do nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân đóng, nên gọi là cuội, cuội 
hàng không” – Tuyên kể.

Tốt nghiệp, Tuyên ra Hà Nội làm việc tại sân bay quốc tế Nội Bài. Nghề của anh 
rất vất vả, đòi hỏi học cả đời, liên tục cập nhật kiến thức, năm nào cũng phải 
thi cử, nếu thi trượt thì không thể tiếp tục làm việc được.

Tuyên cố gắng trụ trong vòng quay ấy và mơ về một tương lai. “Tôi thích trẻ con 
lắm” – Tuyên tâm sự.

Nhưng cuộc đời đã không êm ả như anh muốn. Khi biết tin mình bị bệnh, Tuyên 
buồn nản và tuyệt vọng. Ngày 6/6/2006, anh bắt đầu ghi nhật ký trên mạng:

“Sao tự nhiên hôm nay mình thấy chán thế nhỉ??? Tự dưng thèm có một người để 
mình ôm vào lòng, thủ thỉ trò chuyện. Cảm thấy mệt mỏi mặc dù vừa lĩnh được một 
khoản tiền kha khá. Tiền bây giờ thì làm được điều gì nhỉ??? CHAÁN. Đúng là đời 
“củ chuối” thật. Chẳng nhẽ lại tung hê hết thảy mọi thứ đi?

Thôi thì bây giờ cố gắng giữ gìn sức khoẻ để bố mẹ và những ai lo lắng cho mình 
được sống thoải mái và vui vẻ. Đành phải cố thôi chứ thật ra mình đang chán lắm 
rồi, chẳng nhẽ lại buông xuôi. Thế thì phụ lòng mọi người quá. Cố lên nào… Cố 
lên nào…”.

Ngày 3/7: I’m comming back (Tôi trở lại)

“Cho TÔI: Sau mấy ngày nằm bệt mới lại ngóc đầu dậy được một tý. Bố mẹ thì luôn 
lo lắng cho sức khoẻ của mình, còn mình thì sao nhỉ? Chỉ muốn giải thoát đi cho 
rảnh nợ, cho mọi người đỡ khổ.

Thà rằng đau một lần rồi mọi người sẽ nguôi ngoai, chứ đằng này cứ hàng ngày 
nhìn thấy mình đau đớn quằn quại thế này các cụ buồn lắm. Biết rằng ai cũng hy 
vọng vào ngày mai tươi sáng hơn, nhưng cứ mỗi lần bị hành hạ như thế này thì 
còn ai dám tin vào ngày mai nữa đây.

Mà chết thật, mọi loại thuốc giảm đau đều không còn tác dụng là sao nhỉ? Dẫu 
biết rằng cuộc đời là một chuỗi những thử thách, nhưng thử thách với mình sao 
lại gay go thế không biết, kéo dài thế không biết, làm khổ nhiều người thế 
không biết.

Lúc đầu thì nghĩ đến cái chết, nhưng khi hết đau lại muốn sống. Đúng là phải 
sống để còn báo hiếu với bố mẹ nữa chứ, còn phải chăm lo cho các cụ khi về già 
nữa chứ. Phải cố gắng lên thôi, phải chiến đấu với mọi đau đớn, bệnh tật. Cố 
lên nào…

Cho EM: Chẳng hiểu sao những lúc đau đớn nhất, khủng hoảng nhất thì hình bóng 
em lại trở về trong tôi. Cuộc sống thật trớ trêu phải không em…

Biết rằng em chia tay tôi là tất yếu, nhưng tại sao tôi cứ phải cố tỏ ra rằng 
mình cứng cỏi và có thể vượt qua được nỗi đau đó nhỉ? Để rồi đến lúc đau đớn 
không thể chịu nổi thì hình bóng của em lại về bủa vây trái tim tôi.

Vâng, tôi yếu đuối lắm. Tôi không thể giải thích đó là vì tôi còn yêu em hay 
tôi đang tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh còn sót lại trong tâm trí tôi. Giải 
thích với tôi bây giờ thật quá khó.

Chỉ biết rằng khi em đứng trước mặt tôi, tôi đã phải dùng hết lòng tự trọng, 
lòng tự ái và cả cái sĩ diện hão của thằng con trai để không bật dậy và ôm em 
vào lòng. Thôi hãy cứ để mọi chuyện trôi qua như mọi người mong muốn đi nhé. 

Riêng phần tôi cũng dễ thôi, vì dù sao tôi cũng đã quen với điều đó rồi. Phải 
cố gắng dành mọi sức lực vào việc khác thôi, dù biết rằng rất khó. Luôn cầu 
mong cho em được hạnh phúc”.

Được sự giúp đỡ của Hội Mái ấm của trẻ mồ côi (GFO) do ông Nguyễn Đắc Thắng, 
Việt kiều tại Canada, hiện đang làm việc tại Singapore, đứng đầu, Tuyên và mẹ 
đã đến Singapore chữa trị tại Bệnh viện Gleneagles.

Một ngày điều trị nội trú ở đây tiêu tốn đến 21 triệu đồng, nên Tuyên và mẹ xin 
ở nhờ nhà một người bạn và điều trị ngoại trú. Chỉ những ngày phải xạ trị, 
Tuyên mới nằm trong bệnh viện.

26/7: Tình hình khá tốt

… và bây giờ.

“Vậy là sáng nay bác sĩ đã có hướng đi cho mình rồi. Xét nghiệm tuỷ và máu khá 
tốt, chỉ có điều bác sĩ cũng thắc mắc về vụ dây thần kinh mắt.

Ông nói có thể có những tế bào rất nhỏ nằm trong dây thần kinh ở mắt gây ra vụ 
đau đầu và sụp mí. Hiện tại sẽ điều trị bằng tia X trong vòng 12 ngày và uống 
thuốc kèm theo.

Chiều nay bị một cú đau đầu ở bệnh viện cũng ghê. Họ tiêm vào bắp một phát, vào 
ven một phát thế là im luôn, nhưng cả người bải hoải”.

27/7: Ngày xạ trị đầu tiên

“Ngày đầu tiên cũng ổn cả. Công nhận họ làm kỹ lưỡng thật. Chạy tia có 10 phút 
thôi mà họ chuẩn bị đến 20 phút để tia cho chính xác. Đó còn chưa kể ngày hôm 
qua mất gần một giờ để làm mặt nạ để mặt và cổ không bị cháy.

Họ định hình khuôn mặt rồi chụp hình sọ não lên, sau đó xác định sẽ phải chạy 
tia vào dây thần kinh nào, đánh dấu và chạy đúng chỗ đã định sẵn. Ngày đầu tiên 
chưa mệt, nhưng những ngày tới sẽ ngấm và mệt hơn.

Bác sĩ đã doạ rằng đầu mày sẽ chia làm hai màu: Trắng và đen (hoặc đỏ). Nhìn 
mình sắp tới sẽ giống thằng cha hai mặt trong phim Batman quá, còn gì là vẻ đẹp 
trai trời phú nữa hả trời.

Mà cái mặt nạ họ làm cho mình đẹp ra phết. Hôm nay đã hỏi em y tá rồi, khi nào 
hết đợt điều trị sẽ mang về làm kỷ niệm. Về nhà kiếm thạch cao đổ vào rồi bày ở 
phòng khách doạ trẻ con chơi”.

Ngày 28/7: Buồn quá

“Ơ đời mình đâu có sống bạc bẽo lắm đâu, hoàn hảo thì không ai dám nhận rồi, 
nhưng cớ sao ông trời lại đối xử như vậy với mình nhỉ? Thôi mặc kệ ông vậy, ông 
muốn làm gì em thì ông cứ làm, miễn sao ông để cho những người sống quanh em 
được hạnh phúc vui vẻ là em cảm ơn ông rồi…

Bây giờ chỉ thèm được tụ tập cùng đám bạn thân, rồi đi ăn uống buôn dưa lê với 
nhau cười nói thoải mái là vui nhất xứ này rồi. Ở bên này cũng chẳng biết nói 
chuyện với ai nữa, đâm ra lại cứ hay suy nghĩ lung tung. Đúng là dở hơi thật 
rồi!

Viết blog một lúc cảm thấy yêu đời lại rồi. Có cái blog này hay thật đấy. Xin 
cảm ơn em Thanh đã dẫn dụ mình vào cái trang này”.

Từ một chàng trai tràn trề sức sống với nụ cười rạng rỡ tinh nghịch luôn nở 
trên môi, Tuyên trở thành người có bộ dạng “khủng khiếp” với cái đầu trọc lốc, 
mặt bự ra và mí mắt sụp xuống.

Anh tăng đến 10kg và mặc dù nhiều khi không muốn ăn, vẫn cố gắng nuốt để mẹ vui 
lòng và lấy sức đấu tranh với bệnh tật.

2/8: Sinh nhật mẹ

“Mẹ ơi, con biết hôm nay mẹ cũng không được vui lắm, vì gia đình mình mỗi người 
ở một nơi, trong khi bệnh tật của con vẫn luôn là nỗi ám ảnh của bố mẹ.

Con biết giờ đây mọi cố gắng của gia đình mình đều đặt hết vào con rồi. Mẹ hãy 
cứ an tâm rằng con trai sẽ vững vàng trước mọi thử thách vì con biết rằng sau 
lưng con có bố, mẹ, Quang và người người yêu thương con.

Một lần nữa xin chúc mẹ yêu của con luôn được hạnh phúc, khoẻ mạnh để được nhìn 
thấy những bước chân vững vàng của hai thằng con trai mẹ ngày một trưởng thành 
thêm”.

19/8: Viết cho chính mình

“Mình đã thức trắng đêm để suy nghĩ về những chuyện đã trải qua trong quãng 
thời gian khó khăn vừa qua. Và không ngờ kết quả đã thành công ngoài mong muốn.

Sáng ra mở cửa đón làn gió mát của một đất nước xa lạ, nhưng mình vẫn cảm nhận 
được luồng sinh khí mới tràn vào tận cùng mọi ngõ ngách của thể xác và tâm hồn.

Đến phòng mạch của bác sĩ với đôi mắt đỏ quạch làm ông ấy tưởng mình tập mắt dữ 
quá nên còn nhắc đừng vội vàng. Không phải thế đâu, bác sĩ Teo ơi! Nó chữa được 
bệnh trong lòng nó rồi.

Nó cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều lắm và điều đó sẽ giúp cho bệnh của nó tốt hơn 
nhiều đấy, bác sĩ Teo ạ. Giờ đây nó muốn hét lên cho tất thảy mọi người biết 
rằng nó cảm thấy cuộc sống tươi đẹp quá, nó thấy yêu đời quá đi mất.

Mình còn yêu đời lắm, mình còn hy vọng vào đời lắm mà. Tôi ơi đừng tuyệt vọng! 
Bác Trịnh Công Sơn “hơi bị đúng” đấy nhỉ. Không được mất niềm tin vào cuộc 
sống, dù có thế nào đi chăng nữa!”.

2/9: Lễ Quốc khánh

“Có lẽ đây là lễ Quốc khánh đẹp nhất, ấn tượng nhất và ý nghĩa nhất mà tôi được 
tham dự. Trong không khí thân mật của những đứa con sống xa nhà, xa tổ quốc tự 
dưng cảm thấy lòng mình lâng lâng đến lạ. Cùng cất cao lời ca bài Quốc ca dù 
rất quen thuộc nhưng lồng ngực như có ai chặn lên vậy.

Vậy là tổ chức từ thiện đó đã chính thức ra mắt. Chú Thắng đã khóc khi nghe 
những gì cậu sinh viên dẫn chương trình nói và mình cũng khóc. Nước mắt cứ chảy 
như muốn trải tấm lòng biết ơn của mình ra vậy.

Họ, những con người bình dị, không quen biết (chỉ tồn tại khái niệm này 1 phút 
thôi) nhưng sao gần gũi và thân thiện đến vậy? Vâng, chính họ đã giúp những 
người như mình cảm thấy rằng cuộc đời còn nhiều ý nghĩa lắm, hãy cùng nhau cố 
gắng vượt qua thử thách của cuộc sống.

Xin cảm ơn tất cả những tấm lòng đang hướng về chúng tôi – những người bệnh. 
Cầu chúc cho mọi người luôn mạnh khoẻ và đạt được những điều mà mình mong ước. 
Tôi yêu mọi người lắm!”.

Mặc dù khả năng qua khỏi của Trần Tuyên giờ đây chỉ là 50/50, song anh tỏ ra 
lạc quan hơn bao giờ hết. Anh sẽ phải đấu tranh với căn bệnh nhiều tháng ròng 
nữa trước khi chế ngự được nó.

Và trong lúc này, anh đang viết lại cuộc đấu tranh gian khổ của mình trên trang 
web của GFO (http://site.gentlefund.org/) để tiếp thêm khát vọng sống cho những 
bệnh nhân khác.

* Các bạn đọc nhật ký của Tuyên phản hồi rất nhiều. Sau đây là một ví dụ:

9.9.2006 Visitor viết: Em là một cô bé vừa tròn 20t, nhận được nhiều tình cảm 
mà mọi người dành cho em, em cảm thấy hạnh phúc, chưa bao giờ em biết đến nỗi 
khổ đau, cuộc sống của em toàn màu hồng, khi em đọc những dòng này của anh em 
chợt hiểu ra mình thật vô tâm, ngoài cuộc sống kia còn bao nhiêu nỗi khổ đau mà 
con người cần sẻ chia, chỉ cần họ không vô tâm mà hãy giúp nhau vượt qua những 
khó khăn, tạo cho nhau niềm tin, sức mạnh mà chỉ có sự sẻ chia tình yêu thương 
mới có thể làm được. Em hiểu rằng mình không phải là kẻ vô dụng như mình đã 
từng nghĩ, sống hết mình để đến lúc chết không phải ân hận. Dú khi anh tuyệt 
vong nhất anh cũng vẫn có những lời nói hài hước và lạc quan, không phải mọi 
người tạo niêm tin cho anh mà anh đã tạo niềm tin giúp mọi người vượt qua những 
khó khăn của mình, sức mạnh chiến thắng bệnh tật của anh đã làm mọi người thức 
tĩnh, em cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều vì anh đã cho em biết giá trị thật sự 
của cuộc sống. Chúc anh mọi điều tốt lành nhất… Nam mô cứu khổ cứu nạn đại từ 
bi Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam mo A-di-đà Phật!

* Ngày 18.3.2007 Tuyên qua đời. Báo Kinh Tế ngày 19.3.2007 đăng lời tưởng niệm 
của hai bloggers.

VMC viết: “Cuộc chiến ngoan cường chống lại căn bệnh ung thư máu của Trần Tuyên 
đã dừng lại lúc 10.02 phút sáng nay 18.3.

Chàng trai tràn đầy nghị lực sống, lạc quan đến tận giây phút cuối của cuộc 
đời, đã vĩnh biệt chúng ta.

Em ra đi, không phải vì không thể chống lại được căn bệnh quái ác đó.

Em chỉ tạm ngừng cuộc chiến thôi. Để vĩnh viễn không cho căn bệnh cơ hội để 
hành hạ thể xác và tinh thần em được nữa.

Như thế cũng là chiến thắng phải không?

Em vẫn còn ở lại trong lòng của rất nhiều người mà em đã tiếp cho họ sức mạnh.

Những trang blog của em cũng vẫn còn lại, như một minh chứng rõ nét nhất về 
cuộc đời của em, tinh thần của em, tình yêu của em.

Đối với tôi và nhiều người khác thì em vẫn sống. Mọi ký ức về em sẽ được lưu 
giữ và em sẽ còn nâng chúng tôi dậy mỗi khi ngã lòng…”

BSTEREXA, Y sinh thực tập tại Viện Huyết học (nơi Tuyên chữa bệnh) viết: Hôm 
nay, đi trực Viện Huyết học.

Bệnh nhân nặng mà mình phải theo dõi là một chàng trai 28 tuổi, hơn mình chỉ 
đúng một tuổi mà thôi. Trần Tuyên, môt bệnh nhân ung thư máu Lexemi cấp dòng 
lympho, một bệnh rất nặng.

Tuyên còn quá trẻ. Mang ống nghe và huyết áp và theo dõi toàn trạng cho Tuyên, 
mình rất bất ngờ vì trước mắt mình là một chàng trai trẻ, cao lớn và rất dễ 
thương nhưng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh.

Bất ngờ và thấy hơi shock. Mình đã từng thấy rất, rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh 
rất nặng, họ hàng giờ đối mặt với nguy cơ tử vong nhưng chưa gương mặt bệnh 
nhân nào làm mình ấn tượng như Tuyên.

Dù bệnh nặng nhưng dường như Tuyên chỉ đang nằm ngủ trên giường bệnh, gương mặt 
ánh lên sự thông minh và tràn đầy sức sống làm mình thấy thực sự đau xót.

2006 Tuyên phát hiện ra có một chuỗi hạch nhỏ ở cổ, đã phẫu thuật ở bệnh viện 
nội tiết nhưng sau khi ra viện Tuyên ngày càng mệt mỏi hơn. Tuyên đã được khám 
tại bệnh viện Bạch Mai và chẩn đoán là Loxemi cấp dòng lympho. Chỉ có những 
người học y mới hiểu được bệnh này nghiêm trọng đến thế nào.

Tuyên đã được ghép tuỷ tai Singapore nhưng sau khi về Việt Nam, tình trạng của 
Tuyên ngày càng nặng. Tế bào ác tính đã xâm nhiễm vào thần kinh, vào xương nên 
những lúc tỉnh hơn, Tuyên rất đau đớn.

Hiện nay Tuyên lơ mơ, gọi hỏi tỉnh rất rất chậm, đại tiểu tiện không tự chủ, 
sốt rất cao. Các bác sỹ đang chẩn đoán: TD shock nhiễm khuẩn/LA – xâm nhiễm 
thần kinh. Tình trạng rất nặng!

Hôm qua, Tuyên đã được hội chẩn với các bác sỹ bên khoa cấp cứu. Sáng nay khi 
mình khám, Tuyên vẫn sốt rất cao, công thức máu của Tuyên: hồng cầu, bạch cầu 
và tiểu cầu đều giảm rất nặng.

Một người đã và đang học y như mình, hiểu về bệnh nhiều hơn những người khác, 
được đọc trực tiếp bệnh án của Tuyên, không khỏi lo lắng và chua xót.

Sự đau xót cao hơn rất nhiều khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của mẹ Tuyên. 
Dường như bác ấy không còn sức chăm sóc cậu con trai cưng nữa. Mình thật phục 
bác ấy, một người phụ nữ bình thường mà lại có sức mạnh bền bỉ, dai dẳng và 
mạnh mẽ đến vậy.

Mình tin chắc rằng bất kỳ một người mẹ nào đều ẩn chứa bên trong tình yêu con 
vô bờ bến. Tình yêu ấy đã giúp các mẹ thêm sức mạnh đối mặt với những điều 
tưởng chừng như tuyệt vọng nhất. Không biết là mình, mình có chịu đựng được 
không.

So với những gì người mẹ đó đang phải trải qua, những khó khăn mình gặp chỉ là 
hạt cát trong sa mạc.

Mỗi lần thế này, mình lại thấy mình thật may mắn. Những khó khăn mình gặp phải, 
những nỗi buồn của mình so với sự đau đớn của bệnh nhân, của những người mẹ chỉ 
là hạt cát trong sa mạc. Nhờ những lần gặp gỡ thế này mà mình thêm mạnh mẽ hơn, 
trưởng thành hơn, vui vẻ yêu đời hơn.

Mỗi người thường nghĩ rằng mình sẽ sống rất, rất lâu, ít nhất là đến 60 năm, 
còn quá nhiều thời gian nên dùng phần lớn cuộc đời để buồn chán, thất vọng, 
giận hờn… Trước đây mình cũng vậy.

Nhưng nhờ những cuộc gặp tình cờ này,mình thêm trân trọng hơn những gì mình 
đang có. Sống vui vẻ hơn, yêu đời hơn và trưởng thành hơn.

Mình thật biết ơn cuộc đời đã đem mình đến với nghề y, nhờ đó mình có thêm 
những người bạn, trưởng thành hơn và sống tốt đẹp hơn.

Mai mình sẽ lại vào viện!”

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành

Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

Other related posts: