[SMCC] Loi hay y dep 7/5

Ảnh hưởng của người thầy
Một phụ nữ tham dự buổi đoàn tụ lớp trung học sau 20 năm. Ở đó, chị gặp người 
thầy giáo dạy chị năm thứ nhất. Chị nói với ông rằng, chị quyết định đi học đại 
học từ niềm cảm hứng từ ông, và bây giờ, chị đã là một giáo sư nghệ thuật, ở 
một trường đại học lớn cấp tiểu bang. 
Vào cuổi buổi tối tưng bừng đó, người thầy giáo tìm ra được cô học sinh cũ, bắt 
tay cô và nói, “Cám ơn em vì những lời thật đẹp về sư phạm của tôi. Em đã thực 
sự làm sáng ngày hôm nay của tôi”

“Thưa thầy, không có chi”, người phụ nữ nói và ôm người thầy, “Nhưng để em cảm 
ơn thầy–thầy đã làm sáng đời em!”

.

A Teacher’s Influence

A woman attended her 20-year high school reunion. There she encountered her 
freshman year art teacher. She told him that she decided to go to college as a 
result of his inspiration, and that she was an art professor, now, at a large 
state university. 

At the end of the evening’s festivities, the teacher searched out his former 
student, shook her hand and said, “Thank you for saying those nice things about 
my teaching. You’ve really made my day.” 

“You’re welcome,” said the woman as she hugged him, “But let me thank 
you–you’ve made my life!” 

Tình Bạn
Quà tặng của tình bạn chính là bản thân tình bạn. Người hy vọng gặt hái những 
thứ khác từ tình bạn là người không hiểu được tình bạn thật sự là gì.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

The reward of friendship is itseft. The man who hopes for anything else does 
not under what true friendship is.

Aethelred of Rievaulx

“Tôi” và “chúng ta”
Một thanh niên chạy xe bạt mạng bất kể người xung quanh, một thị dân xả rác bừa 
bãi, một bạn trẻ ngồi ung dung trong khi một cụ già đứng mỏi chân trên xe buýt… 
Làm gì để nét đẹp của lối sống không vị kỷ, vì mọi người, hành xử văn hóa nơi 
công cộng được phát huy?
Người lớn “vì chúng ta”

Một lần nọ, tôi đi Tiệp Khắc (cũ) với một chị bạn. Chúng tôi vừa bước lên xe 
điện thì năm sáu thanh niên đứng bật dậy để nhường chỗ. Bước xuống xe đi bộ một 
lát, chị bạn tôi bỏ miếng giấy gói kẹo vào giỏ rác treo ở thân cây, bất ngờ gió 
thổi bay miếng giấy, khi chúng tôi quay lại để lượm nó thì một bé gái chừng bảy 
tám tuổi đã lượm và bỏ vào giỏ.

Người nước ngoài khen người VN thông minh, cần cù, hiếu khách, nhưng các chuyên 
gia quốc tế nhận xét rằng người VN không biết làm việc chung, thiếu tinh thần 
êkip.

Giữa một thanh niên chạy xe bạt mạng bất kể người xung quanh, một thị dân xả 
rác bừa bãi và một ông cán bộ tham ô, tôi thấy có một điểm giống nhau, đó là họ 
chỉ biết đến bản thân mình và không có một ý thức nào về trách nhiệm của họ đối 
với tập thể.


Có lần tôi được mời tham gia một diễn đàn hợp tác phát triển về VN tại Đan 
Mạch. Một phụ nữ Đan Mạch mời tôi về nhà của chị vì “tôi thường nói cho con tôi 
về trẻ em VN mà các cháu chưa bao giờ gặp một người VN”. Cuộc gặp gỡ với các 
cháu thật là vui.

Sáng hôm sau, tôi ngạc nhiên về bữa điểm tâm đạm bạc chỉ với bánh mì bơ và cà 
phê, không có các món patê, giămbông mà tôi thích. Chị chủ nhà giải thích: 
“Chúng tôi có chương trình chia sẻ góp tiền gửi các nước đang phát triển, trong 
đó có VN. Để tập cho trẻ em ý thức chia sẻ, cả gia đình chúng tôi đồng lòng 
nhịn ăn thịt nguội, mứt… cho bữa điểm tâm suốt 40 ngày”.

Tôi còn nhớ những năm 1950, khi đang du học ở Mỹ, tôi được nhà trường gửi đi dự 
một cuộc tranh luận liên trường về chủ đề cá nhân và cộng đồng.

Không chỉ có nói mà trường còn đưa chúng tôi tham gia các dịch vụ cộng đồng, 
sau đó chúng tôi thảo luận về việc làm sao nâng cao tinh thần trách nhiệm hơn 
nữa. Không chỉ hành động mà còn phải suy nghĩ về hành động của mình. Không có 
những người lớn hoàn toàn “vì chúng ta” thì bọn trẻ chúng tôi không bao giờ 
biết dung hòa “cái tôi và cái chúng ta” trong cuộc sống.


Lý thuyết suông khó hiệu quả

Theo các nhà nghiên cứu, hiện tượng “dính chùm” hay thiếu “ranh giới” giữa các 
thành viên gia đình VN (cá nhân không có đời sống riêng và quyền tự quyết) là 
các nhân tố góp phần tạo ra mâu thuẫn khi con cái thời nay ngày càng muốn sự tự 
lập và cha mẹ lại càng siết chặt sự kiểm soát của mình. Khi cha mẹ không từ từ 
đổi mới tư duy và con cái ngày càng muốn tự do, nhiều thanh thiếu niên có thể 
bứt phá để đi tới một chủ nghĩa cá nhân cực đoan. Có em bỏ nhà ra đi, rơi vào 
tuyệt vọng hay sa vào tệ nạn xã hội.

Trong thời gian dài, do ngần ngại nói lên suy nghĩ thật của mình, nhất là tuổi 
trẻ sống khép kín, từ đó nhiều người chỉ sống cho mình, vì mình và ít mở lòng 
quan tâm đến chuyện xã hội. Không phải chúng ta không có chủ trương giáo dục 
con người VN có tinh thần vì tập thể hơn, nhưng sự kêu gọi đây đó bằng khẩu 
hiệu, bằng những bài học lý thuyết suông sẽ khó mang lại hiệu quả.

Ở nhiều nước phát triển, người ta sớm dạy cho trẻ em về tinh thần trách nhiệm. 
Trẻ em, dù trai hay gái, phải tham gia làm việc nhà, phải giữ gìn giờ giấc và 
vệ sinh chung, phải công bằng với anh em trong nhà như bạn bè trong lớp học. 
Trẻ phải học cách đi đường, tôn trọng luật lệ giao thông, kính trên nhường dưới 
trong tập thể… Những cử chỉ như vậy không thể được học từ một lớp giáo dục công 
dân mang tính lý thuyết, mà trẻ em từ lúc còn nhỏ phải có cơ hội thực hành với 
cha mẹ và sau đó với cô thầy giáo qua các bài tập cụ thể. Trên hết, trẻ em phải 
thấy tấm gương trong đời sống hằng ngày.

NGUYỄN THỊ OANH (giảng viên công tác xã hội và phát triển cộng đồng)

Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

Other related posts:

  • » [SMCC] Loi hay y dep 7/5 - Tran Ba Thien