[SMCC] Loi hay tu dotchuoinon posting for Tuesday June 30, 2009

Biến mơ thành thực
Nếu bạn muốn biến những giấc mơ của mình thành hiện thực, điều đầu tiên bạn 
phải làm là….. thức dậy.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

If you want to make your dreams come true, the first thing you have to do is 
wake up. 

J.M. Power


Ác mộng và giấc mơ
Tôi đã có những giấc mơ cùng với những cơn ác mộng, nhưng tôi đã chế ngự các 
cơn ác mộng nhờ những giấc mơ. 
Phạm Kiêm Yến dịch

.

I have had dreams and I have had nightmares, but I have conquered my nightmares
because of my dreams.

Dr. Jonas Salk 

Bạn là con Thượng đế
Nỗi sợ sâu thẳm nhất của ta không phải rằng ta kém cỏi.
Nỗi sợ sâu thẳm nhất của ta là chúng ta mạnh mẽ vượt quá mọi thước đo.
Ánh sáng của ta, không phải bóng tối, khiến ta sợ hãi.
Ta tự hỏi, mình là ai mà
sáng láng, lộng lẫy, tài năng và kỳ diệu vậy?
Thật ra, bạn là ai mà lại không như vậy?
Bạn là con Thượng đế.
Chơi kiểu cò con chẳng giúp gì thế giới.
Chẳng có gì sáng suốt từ chuyện co vòi để những người khác không cảm thấy bất 
an quanh bạn.
Chúng ta sinh ra để biểu hiện vinh quang của Thượng đế ở trong chúng ta.
Điều này không chỉ ở trong một vài chúng ta, điều này ở trong mọi người.
Và khi chúng ta để ánh sáng của ta tỏa sáng, chúng ta vô thức cho phép người 
khác cũng làm vậy.
Khi chúng ta được giải thoát khỏi nỗi sợ của chính mình, sự hiện diện của chúng 
ta tự động giải phóng những người khác.
Nguyễn Minh Hiển dịch

.

You are a child of God

Our deepest fear is not that we are inadequate.
Our deepest fear is that we are powerful beyond measure.
It’s our light, not our darkness, that frighten us.
We ask ourselves, who am I to be
brilliant, gorgeous, talented, and fabulous?
Actually, who are you not to be?
You are a child of God.
Your playing small doesn’t serve the world.
There is nothing enlightened about shrinking so that other people won’t feel 
insecure around you.
We were born to manifest the glory of God that is within us.
It is not just in some of us, it is in everyone.
And as we let our light shine we unconsciously give other people permission to 
do the same.
As we are liberated from our fear, our presence automatically liberates others.

– Marianne Williamson

Tự Khúc Thu
Hôm nào em đến
tóc tơ rã mềm
hình như kiếp trước
ta là của em

Này ta du tử
rong chơi quê người
này em cố xứ
buồn sao đôi mắt em cười 

Giọt sương lóng lánh
nuôi tình thiên thu
hành hương xứ thánh
hồng hoang một cõi sa mù

Cùng ta em nhé
cạn say chén đời
tạ từ chi thế
đôi môi thôi hết gọi mời

Lời ca da diết
riêng mình ta mang
ngày sau ai biết
ngựa ô ai khớp kiệu vàng

Ngày đi như nắng
tình rồi hanh hao
lời cho em đó
mộng vàng ai có xanh xao?

Nguyễn Tấn Ái 


Lúc lắc trí óc
Ông lão xuất hiện trong sân trường với bộ quần áo cũ kỹ và hàng ria mép đen 
vểnh lên như lão phù thủy trong truyện Aladin. Trên yên sau của chiếc xe đạp là 
một chiếc thùng gỗ chứa đầy những điều kỳ diệu.
Một thằng bạn tôi sau khi đưa cho ông một đồng bạc mới đã được ghé mắt vào hai 
lỗ nhỏ trên thành thùng gỗ, cái miệng nó há ra đầy kinh ngạc và khoái trá. Rồi 
nó tung tăng chạy về lớp, kéo theo một dây những đứa tò mò như tôi: “Có gì 
trong đó hả mày?”. Không may, đó lại là thằng dở văn nhất lớp, nó chỉ có thể 
cười ngất ngây: “Đẹp… kinh dị luôn. Đẹp lắm! Y như xi nê” . Hết.

Tôi gần như điên lên vì tò mò. Giờ ra chơi, bao giờ tôi cũng là đứa đầu tiên 
chạy như bay đến bên cạnh ông, nhưng ngay sau đó, bị đẩy bật ra bởi những đứa 
có tiền: “Ông ơi, cháu coi “Người đẹp và quái vật”, cháu coi “Gullivơ phiêu lưu 
ký”… cháu coi “Bạch Tuyết bảy chú lùn…”

Rồi tôi cũng nghĩ ra cách kiếm tiền để coi cổ tích. Sắp đến mùa hoa lê-ki-ma 
rụng đầy gốc, xanh biếc, óng ánh như ngọc. Tôi nhặt đầy một bụng áo, buổi trưa 
bỏ cơm ngồi lui cui xỏ chỉ, xâu hoa… làm thành những sợi dây chuyền, vòng đeo 
tay, nhẫn, vương miện rồi mang lên trường, bán cho những con bé lớp dưới. Khấp 
khởi đếm những đồng tiền lẻ, tôi chạy ngay đến chỗ ông lão : “Cháu muốn xem…”

Ông lão, vốn đã quan sát tôi ngồi bán cả buổi chiều, tủm tỉm gật đầu: “Được 
rồi… để xem nào… Bạch Tuyết nhé”.

Tôi ghé mắt vào hai lỗ nhỏ trên thành thùng gỗ, dõi theo những tấm slide hình 
ảnh lên màu rực rỡ khi được ánh sáng chiếu qua trong thùng tối. Những hình ảnh 
tôi vẫn tưởng tượng hiện lên trứơc mắt tôi rực rỡ và đầy màu sắc. Giọng thì 
thầm của ông lão như đưa tôi trôi vào giấc mơ, lạc vào cánh rừng đầy hoa cỏ, 
với cô công chúa xinh đẹp và những chú lùn đáng yêu, Khi những hình ảnh cuối 
cùng biến mất, tôi ngẩng lên, ngơ ngẩn vì tiếc nuối.

“Cháu muốn xem nữa không?” “Nhưng cháu… hết tiền rồi! Để mai ạ!” và tôi tự hỏi 
ngày mai lũ nhóc lớp dưới có còn thích những chuỗi hạt Lê-ki-ma nữa hay không? 
Ông lão nói nhanh: “Ngày mai ông đi nơi khác rồi!”. Tôi đã thấy nước mắt trào 
lên mi, còn bao nhiêu chuyện cổ tích nữa tôi chưa được xem. Ông lão bối rối 
thật sự. “Thôi đừng khóc cháu, ông sẽ cho cháu xem hết những phim ông có”.

Và chiều đó, bên gốc dương liễu sần sùi trong sân trường, với trái tim hầu như 
ngừng đập vì vui sướng, tôi nhón chân dán mặt vào vách thùng gỗ, xem tất cả 
những cuốn phim mà tôi từng mơ ước.

Khi đã xem xong tất cả, tôi lại thẫn thờ vì tiếc nuối, mai ông lão sẽ đến những 
ngôi trường khác, với những đứa học trò khác và mang theo chiếc thùng gỗ kỳ 
diệu của mình. Bỗng ông lục trong chiếc thùng và lấy ra cho tôi một vật rất kỳ 
lạ, một chiếc kính vạn hoa. Tôi sững sờ hơn khi nhìn những bông hoa ánh sáng 
trong đó, và càng sững sờ hơn phát hiện ra mỗi lần tôi lúc lắc cái ống, những 
bông hoa khác lại hiện ra, muôn hình muôn vẻ. Ông lão âu yếm nhìn tôi trước khi 
đạp xe đi: “Nếu cháu chịu khó “lúc lắc trí óc” thì cháu sẽ làm nên nhiều điều 
kỳ diệu giống như cái kính vạn hoa này vậy”.

Đó là những gì một ông lão lang bạt với chiếc thùng kỳ diệu nói với tôi từ thời 
thơ ấu, chẳng ai có thể mang đi điều kỳ diệu của bạn, chỉ có điều là bạn có 
chịu “lúc lắc trí óc” để nhìn thấy nó không mà thôi.

Đông Vy

Cần quan tâm người khác nghĩ gì về mình ?
Có lẽ đây là câu hỏi khó trả lời chính xác nhất, bởi vỉ “ừ “hay “không” gì thì 
cũng không ổn. Câu trả lời chính xác nhất chỉ có thể đến trong hoàn cảnh thực 
tế của cuộc sống. Các khảo sát l‎y’ thuyết thường không giúp được mấy.
* Rõ ràng là cả đời ta được dạy là hãy làm người khác yêu mến và tôn trọng ta. 
Từ tấm bé đã học ăn nói tử tế lễ độ, áo quần tề chỉnh, tác phong có giáo dục. 
Lớn thì cũng học giao tiếp, ngoại giao, đắc nhân tâm… cho nên nói rằng ta không 
quan tâm đến người khác nghĩ gì là không đúng.

Thực ra thì con người là một loài sống tập đoàn. Các sinh vật sống trong một 
tập đoàn, như một bầy trâu, một bầy chim, thường có tác phong rất giống nhau. 
Con người đựợng nhiên cũng co khuynh hướng đó. Mà đã “giống nhau” có nghĩa là 
suy nghĩ như nhau, và rất quan tâm đến việc làm cho nhũng người khác phật lòng, 
chống đối, vì các khác lạ của mình.

* Nhưng chúng ta cũng đều biết là nếu ta quan tâm quá đáng đến việc người khác 
không đồng ‎y’, không chấp thuận, thì ta không bao giờ có thể sáng tạo, không 
bao giờ có thể đổi mới, và trong nhiều trường hợp trở thành tù nhân của chính 
tư tưởng của mình.

– Điều thông thường nhất ta thấy là nói chuyện trước đám đông, dù là trong một 
căn phòng hay trong một diễn đàn Internet: “Thôi, ghê lắm, nói bậy bạ người ta 
cười thúi đầu.”

— Mức tệ hại hơn, có thể thành một bệnh tâm ly’ nặng, lúc nào cũng sợ mọi người 
mất lòng, lúc nào cũng muốn làm tất cả mọi người khác vui lòng, đến nỗi mình 
biến thành cái mền rách đầy stress thường xuyên.

– Ở một mức cao hơn, như chúng ta đã nói trước đây, ngay khi bạn có một tư 
tưởng mới bạn trở thành nhóm thiểu số chỉ có một người. Đương nhiên là nhiều 
người sẽ chống đối tư tưởng mới của bạn và muốn dập tư tưởng đó hoặc chính bạn. 
Nếu chúng ta quan tâm đến sự đồng ‎y’ của đám đông thì ta sẽ không bao giờ có 
thể có một tư tưởng mới, một tư tưởng sáng tạo nào cả.

* Thế thì, đứng giữa giằng co giữa nhu cầu làm các bạn vui vẻ quanh ta và nhu 
cầu sáng tạo của ta, ta phải làm thế nào?

Theo mình nghĩ, người tư duy tích cực suy tưởng ở tầng cao hơn, vượt lên trên 
tầm mức “mọi người nghĩ gì về tôi?” Người tư duy tích cực không thực sự quan 
tâm về việc người khác nghĩ về mình, và chỉ thực sự quan tâm lo lắng cho người 
khác. Đây chính là “vô ngã” (“không có cái tôi”) và “vị tha” (yêu người). Vì 
“không có cái tôi” nên ta không quan tâm đến việc người khác nghĩ thế nào về 
mình. Vì “vị tha” nên ta luôn làm cho mọi người vui và tốt.

Nhưng làm tốt cho người nào đó đôi khi cũng có nghĩa là khuyên vài câu hơi 
thẳng ,và mình biết là người đó sẽ buồn, nhưng mình cũng biết là mình vẫn nên 
làm thế. Tức là mình lo cho người, và không để cái khả năng bị người giận làm 
cho mình chùn bước.
Dĩ nhiên, theo lẽ thường nếu ta thực sự yêu người và lo lắng cho người, thì 
thường thường là được người yêu lại. Nhưng không hẳn thế, yêu người và bị người 
đóng đinh cũng là chuyên rất thường tình. Nhưng đóng đinh ta còn không ngại, 
huống chi là vài câu hiểu lầm chê bai hay chưởi bới. 

Ngay khi là làm việc gì cho ai đó, mà ta vẫn không ngại bị chống đối chê bai, 
thì huống chi là khi ta dùng ánh sáng sáng tạo để tạo ra một điều gì mới, mà 
không đụng chạm đến ai, và còn làm cho cuộc đời đẹp hơn một tí. Sáng tạo là 
dùng tối đa tiềm năng của ta để làm cho cuộc đời khá thêm, với một ‎y’ tưởng 
mới hay một sản phẩm mới. Nếu có người đả phá tư tưởng sáng tạo của ta, tại sao 
lại phải quan tâm đến các đả phá đó?

* Nhưng bên trên là ta chỉ nói đến khi ta tích cực làm một việc gì đó tốt cho 
người cho đời. Ý chí ta vững mạnh trong các trường hợp đó cũng là chuyện đương 
nhiên. Có một trường hợp gây khó khăn thường xuyên hơn: Đó là lúc ta bị ai phê 
phán, hoặc chỉ tưởng tượng trong đầu là bị ai phê phán, về một điểm nào đó như 
là điểm yếu của ta. Ví dụ: Ta đang nói điều gì đó và bị ai phê phán là ta sai 
hoặc kiêu căng khi ta nói điều đó. Ta có thể về nhà và đau nhức hoài về chuyện 
này rất lâu.

– Nếu người phê phán đúng: thì cám ơn và vui vẻ.

– Nếu người phê phán sai, thì hơi đâu mà để ‎y’.

– Dù là gì đi nữa thì có thể là sau 5 phút mọi người không ai còn nhớ đến 
chuyện đó nữa và chỉ còn bạn là ấp ủ nó cả ngày. Bạn có rảnh rỗi để cứ suy nghĩ 
về người khác cả ngày không? Không? Thê thì tại sao bạn nghĩ là người khác rảnh 
rỗi để suy nghĩ về bạn cả ngày? Hơi chủ quan đấy.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành



Thứ ba, 30 tháng sáu 2009
Posted on Tháng Sáu 29, 2009 by dotchuoixanh | Sửa 
Bài hôm nay:

Diana Ross- Nữ Nghệ Sĩ của thế kỷ 20 , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Huỳnh Huệ 
giới thiệu và nối link.

Daily English Discussion, anh Trần Đình Hoành.

Biến mơ thành thực, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Ấc mộng và giấc mơ , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Bạn là con Thượng đế, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch. 

Tự khúc thu , Thơ, anh Nguyễn Tấn Ái.

Lúc lắc trí óc, Trà Đàm, văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.

Cần quan tâm người khác nghĩ gì về mình ? , Trà Đàm, anh Trần Đình Hòanh. 
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Thủ tưởng Anh yêu cầu Iran thả 4 viên chức ngọai giao còn lại – Iran đã bắt giữ 
9 viên chức tòa đại sứ Anh, vì lý do, Iran cáo buộc, liên hệ đến các cuộc biểu 
tình khuấy động tại Iran. Anh quốc cho là những cáo buộc này hòan tòan vô căn 
cứ. Tuần rồi Iran đã thả ra 5 người.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Cổ tích cho “thiên thần nhỏ” – Tình cờ được đạo diễn Vương Quang Hùng chọn vào 
vai chính của bộ phim Những thiên thần nhỏ, cậu bé xiếc rong 14 tuổi Nguyễn 
Thành An đã may mắn tìm thấy một ngã rẽ mới trong đời. Con đường em đi bây giờ 
tươi sáng, êm đềm và hạnh phúc hơn – giống như đoạn kết có hậu của một câu 
chuyện cổ tích giữa đời thường.

Chống tham nhũng tài nguyên: Nâng cao minh bạch và giải trình – Những ai quan 
tâm đến vận mệnh của đất nước chắc hẳn không thể không ít nhất một lần trăn trở 
với câu hỏi: “Tại sao một đất nước giàu tài nguyên như Việt Nam lại phải chịu 
cảnh một nước nghèo?”. Chúng ta không thể cứ mãi đổ lỗi cho chiến tranh, khi mà 
chiến tranh đã lùi xa hơn 34 năm. Như vậy, câu trả lời chỉ có thể nằm ở khâu 
quản lý, khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên của đất nước. 

Gìn giữ sử thi Tây nguyên – Không chỉ lưu truyền sử thi thông qua văn bản, việc 
lưu giữ sử thi bằng hình thức diễn xướng cũng là điều cần làm. Đó là nét đặc 
biệt để sử thi Tây nguyên được gọi là “sử thi sống” – một trong những yếu tố để 
Bộ Văn hóa – thể thao & du lịch đề xuất với Unesco công nhận sử thi Tây nguyên 
là văn hóa phi vật thể của nhân loại. 

Ngày hè năng động của “cục cưng” – Trở về nhà sau một tuần hòa mình trong môi 
trường sống tập thể, 104 bạn trẻ tham dự trại huấn luyện nhân cách “Teen năng 
động@.com” (do NVH Thanh niên TP.HCM tổ chức) đã cảm nhận được những đổi thay 
kỳ lạ từ “bên trong”.

Hơn 10.000 lượt thanh niên tham gia Kỳ nghỉ hồng – Kỳ nghỉ hồng sẽ xây dựng khu 
sinh hoạt văn hóa, thể dục thể thao cho TN công nhân KCX Linh Trung, khám và 
phát thuốc miễn phí cho 20.000 lượt người, tổ chức hoạt động hỗ trợ cho hơn 
10.000 công nhân TP.HCM, tặng 20 căn nhà tình bạn và nhà hữu nghị trị giá 
khoảng 300 triệu đồng, tặng quà cho học sinh trị giá 50 triệu đồng, tặng 20 máy 
tính cho địa phương có hoàn cảnh khó khăn.

Khai mạc Hội trại thiếu nhi bảo vệ đường sắt toàn quốc lần VI – Hội trại diễn 
ra từ 28 – 30.6 với nhiều hoạt động: thi viết báo tường với chủ đề “Em yêu 
đường sắt quê em”, thi vẽ tranh tuyên truyền thiếu nhi bảo vệ đường sắt, quyên 
góp xây dựng tủ sách “Vòng tay bè bạn”, thăm và tặng quà trẻ em nghèo và các 
chiến sĩ Hải đội 2 – Bộ đội biên phòng tỉnh Thừa Thiên – Huế.

Triệu phú người Dao – Trong đoàn đại biểu tỉnh Phú Thọ đi dự Đại hội Thanh niên 
tiên tiến làm theo lời Bác toàn quốc năm 2009 duy nhất anh Đặng Văn Hà (26 
tuổi) là người dân tộc Dao (ở xóm Náy, xã Yên Lương, huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú 
Thọ).

Mô hình ‘một cửa’ hiện đại – Mô hình một cửa hiện đại đang được thí điểm xây 
dựng tại Trung tâm hành chính quận Thanh Khê (Đà Nẵng), tin từ Sở Nội vụ TP Đà 
Nẵng cho biết ngày 28/6.

Xây dựng đền thờ liệt sĩ Việt kiều Campuchia – CLB Truyền thống kháng chiến 
TP.HCM – khối Việt kiều Campuchia yêu nước vừa khởi công xây dựng đền thờ liệt 
sĩ Việt kiều Campuchia tại tiểu khu 6 thuộc rừng quốc gia Chàng Riệc (xã Tân 
Lập, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh).

Nâng tầm y đức và chuyên môn – Sáng 28/6, tại Hà Nội, Đại hội Đại biểu toàn 
quốc Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam lần thứ nhất chính thức khai mạc. 

Hành trình đạp xe xuyên Việt lên đường – Sáng 28/6, sau khi vào lăng viếng Bác, 
190 thành viên trong chương trình “Hành trình xanh” đạp xe xuyên Việt đã xuất 
phát lên đường tại quảng trường Ba Đình (Hà Nội)
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

     

Đọt Chuối Non



-- 
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
www.dotchuoinon.com
www.trandinhhoanh.wordpress.com

--~--~---------~--~----~------------~-------~--~----~
A.      Bạn đã nhận được bài viết này vì bạn được đăng ký vào nhóm "Đọt Chuối 
Non" của Google Groups. 
B.      Để đăng bài lên nhóm này hãy gởi email đến  
dotchuoinon@xxxxxxxxxxxxxxxx 
C.      Để bỏ đăng ký khỏi nhóm này, gửi email tới 
dotchuoinon+unsubscribe@xxxxxxxxxxxxxxxx 
D.      Để có thêm tùy chọn hãy truy cập vào nhóm này tại 
http://groups.google.com/group/dotchuoinon?hl=en?hl=vi 
E.      Bưu điện Đọt Chuối Non Mỗi ngày xin gởi đến bạn một số bài viết về tư 
duy tích cực và mong bạn luôn vui vẻ tích cực trong ngày. Nhà chính của Đọt 
Chuối Non ở 
www.dotchuoinon.com
-~----------~----~----~----~------~----~------~--~---

Other related posts: